3
Ta nổi danh .
Từ đó về , nhà nào định , xem mắt, cưới thê t.ử, đều mời đến “liếc một cái” .
Ban đầu mẫu còn ngăn: “Hài t.ử còn nhỏ, hiểu chuyện, đừng tin mấy lời .”
Sau đó ngăn nổi nữa.
Bởi vì những mối đổ vỡ, từng việc từng việc đều ứng nghiệm.
Từ đó về , khi thành , nhà nào cũng mời đến xem một lượt, ngay cả lão Vương bán hoành thánh ngoài phố xem mắt cũng tìm xem giúp.
Mẫu là “ác mộng của nam nữ thành thành”, còn là “ kiểm định chất lượng hôn sự của thành”.
Mỗi ngoài, đều nhét kẹo cho : “Niệm Niệm, giúp thím xem mối .”
Ta ngậm kẹo trong miệng, rõ chữ: “Được” hoặc “Không ”.
Nói “” thì vui mừng hớn hở mà ; “ ” thì tại chỗ bật .
Ở trấn Lưu lão bản chiêu rể cho độc nữ.
Gia tài bạc vạn, chỉ một nữ nhi, tin chiêu rể truyền , thư sinh nghèo của nửa huyện thành đều kéo tới, xếp hàng dài ba con phố.
Lưu lão bản mời đến “xem mắt”, bà mối đáng tin, vẫn là cái miệng của hữu dụng hơn.
Ta liếc qua đám thư sinh —
Đạn mạc từng cái nổ :
【Muốn nuốt trọn gia sản, đợi Lưu lão bản c.h.ế.t chiếm đoạt gia sản.】
【Bên ngoài tình nhân, cửa sẽ lén lấy tiền nuôi nàng .】
【Con bạc, nợ nần chồng chất.】
Hồng Trần Vô Định
【Ở rể là vì ở nhà đủ ăn, một bữa thể ăn tám cái màn thầu.】
Ta chỉ từng một: “Kẻ , nuốt trọn gia sản. Kẻ , bên ngoài .
Kẻ , nợ tám mươi lượng. Kẻ , đến ăn chực, một bữa tám cái màn thầu, nhà các nuôi nổi.”
Sắc mặt Lưu lão bản xanh mét.
Liên tiếp chỉ hơn mười , tất cả đều .
Trong hàng lập tức náo loạn, chỉ mà mắng: “Nói bậy bạ! Yêu ngôn hoặc chúng!”
Ta chỉ một kẻ ăn mặc tươm tất nhất:
“Đặc biệt là ngươi, đừng giả nữa, ngươi chỉ đ.á.n.h bạc, còn nợ tiền thanh lâu, đến đây là để lấy bạc nhà họ Lưu chuộc .”
Sắc mặt thư sinh lập tức trắng bệch, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Lưu lão bản tức giận, cầm gậy đuổi : “Cút cút cút! Cút hết cho ! Một lũ sói lang hổ báo cũng bước cửa Lưu gia !”
“Niệm Niệm, chẳng lẽ một nào ?”
Ta đang định lắc đầu, bỗng thấy cuối hàng một thư sinh đó, mặc áo xanh giặt đến bạc màu.
Ta liếc một cái—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-nguyet-lao-mieng-doc-ba-tuoi-pha-duyen-chuan-tung-moi/chuong-2.html.]
Đạn mạc: 【Thật lòng ở rể, vì thích Lưu cô nương. Thuở nhỏ từng rơi xuống sông nàng cứu, ghi nhớ suốt mười năm. một tật — ngủ ngáy như sấm, cả thôn bên cạnh cũng thấy.】
“Người !” chỉ , “ là thật lòng!”
Lưu lão bản sững : “Kẻ đó là nhà nào?”
Người bên cạnh hô: “Đó là Chu thư sinh dạy học ngoài thành! Nghèo rớt mồng tơi đó!”
Lưu lão bản do dự một chút, cuối cùng vẫn gọi .
Ta bổ sung một câu: “ ngủ ngáy, như sấm nổ, thôn bên cạnh cũng thấy.”
Thư sinh mặt đỏ bừng, nghẹn hồi lâu mới : “Ta… thể ngủ ở phòng củi!”
Lời dứt, Lưu cô nương từ bình phong thò đầu , mím môi :
“Không , ngủ say.”
Lưu lão bản thở dài: “Được , chọn .”
Sau đó hai thật sự thành .
Ngày đại hôn, ăn tiệc, Lưu lão bản đặc biệt để dành cho một cái chân giò lớn.
Ta gặm chân giò, bàn bên cạnh nhỏ giọng thì thầm: “Tiểu nha đầu nhà họ Thẩm , miệng độc quá.”
Mẫu ở bên cạnh tiếp lời: “Độc? Nếu nó độc, hôn sự của nhi t.ử nhà ngươi thành ?”
Người lập tức câm miệng.
Ta gặm chân giò, trong lòng nghĩ: việc cũng tệ, phá duyên thì gà ăn, thành duyên thì chân giò ăn.
Quay đầu tìm Nguyệt lão đòi bồi tiền ăn mới .
Hôm đó ngang qua lâu, bên trong đang cao đàm khoát luận.
Một thư sinh giữa, phe phẩy quạt, vẻ mặt si tình: “Tấm lòng của đối với Trương tiểu thư nhà bên, trời đất thể chứng giám, nhật nguyệt thể soi tỏ. Đời nàng thì cưới, nếu phụ tấm lòng , trời đ.á.n.h sét giáng.”
Người bên cạnh vỗ tay khen: “Liễu công t.ử quả thật là si tình!”
Ta bám cửa lâu một cái.
Không xem tuấn tú đến , mà là xem sợi dây .
Khá lắm.
Những sợi dây hoa hoa rối tung lên, như một tấm lưới cá.
Một sợi nối với Trương tiểu thư nhà bên, một sợi khác nối với thiên kim tiệm vải phía nam thành, còn một sợi nối với cô nương bán hoa ở phía bắc thành, quấn ba vòng thắt thành nút c.h.ế.t.
Đạn mạc lập tức nổ tung: 【Hải vương giả vờ si tình. Một bên tỏ tình với Trương tiểu thư, một bên định tình với thiên kim tiệm vải, còn nhận tín vật của cô nương bán hoa. Nuôi ba con cá rõ ràng minh bạch.】
Ta mở miệng liền hét: “Ngươi đừng giả nữa! Ngươi đồng thời định tình với ba cô nương! Trương tiểu thư nhà bên, thiên kim tiệm vải phía nam thành, cô nương bán hoa phía bắc thành, nuôi ba con cá vui vẻ lắm nhỉ!”
Cây quạt trong tay thư sinh rơi xuống.
Đám vỗ tay , miệng còn há , lời đều mắc nghẹn trong cổ họng.
“Ngươi… ngươi bậy!” thư sinh chỉ , ngón tay run như cầy sấy.
“Ta bậy! Miếng ngọc bội bên hông ngươi là thiên kim tiệm vải tặng ?
“Chiếc khăn tay trong tay áo ngươi là cô nương bán hoa thêu ?
“Đêm qua ngươi còn cửa nhà Trương tiểu thư nửa canh giờ, nàng , ngươi đầu liền tìm cô nương bán hoa!”