Ta cẩn thận cất kỹ khế mỏ chia, sảng khoái :
“Những gì , tạm thời lấy . Phần còn , sẽ tự đòi .
Nếu như , cũng tiện ở dây dưa thêm nữa.”
Thẩm Trụ tỏ chẳng mấy bận tâm:
“Tướng phủ nhà bản quan rộng rãi lắm, dù cũng thu một cái mỏ từ ngươi.
Bản quan lý. Ngươi tuổi còn nhỏ, cầm bạc trong tay chắc an .
Cứ ở đây dưỡng vài năm, đến khi trưởng thành, vẫn thể rời .”
Ta do dự hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy rời lúc là thỏa đáng nhất.
Đừng Thẩm Trụ miệng dễ chịu, nếu ngày … ai dám đảm bảo sẽ giếc ?
Thế nhưng Thẩm Trụ quá mức nhiệt tình, sợ ngại ngùng mà lén bỏ , liền đặc biệt sắp xếp mặt đơ canh chừng , là để “bảo vệ an ” cho …
28
Sau khi chia bạc xong, đãi ngộ của ở Tướng phủ rõ ràng tăng lên mấy bậc.
Bữa nào cũng bốn món một canh, mặn nhạt đủ cả, buổi trưa còn thêm bữa phụ.
Thẩm Trụ nếu kỹ mà , thì cũng khó sống chung.
Chỉ cần bạc đưa đủ, gần như chẳng tính khí gì.
Thỉnh thoảng, còn sẽ mang về cho chút tin tức về Trương thị.
“Cái kế của ngươi, mới địa phận Man Nỗ mấy tên tộc nhân lôi tuốt lên núi.
Chậc chậc, mấy phụ nữ bắt đó đều chơi đến chếc, bà già đến , ban ngày mấy lượt, ban đêm mấy lượt, cũng thật là đáng thương.
Bất quá bà cũng lanh lợi lắm, kiếm một con bồ câu, gửi thư cầu cứu cho cha , của tóm .”
Thẩm Trụ ném phong thư qua cho , chẳng buồn , tiện tay vứt luôn lò lửa.
Bà gặp chuyện gì, chẳng hiếu kỳ. Ta chỉ mong bà chếc chậm một chút, chịu thêm bao nhiêu khổ thì bấy nhiêu.
29
Sau khi Nguyễn Uy trao mỏ cho , liền cách vài ba hôm về phủ họ Nguyễn ngó một chút.
Hắn vô liêm sỉ ngủ trong phòng mẫu , ôm lấy chiếc chăn mà bà từng dùng, ngủ đến say sưa.
Say đến mức nhét t.h.u.ố.c viên miệng cũng chẳng phản ứng gì.
Cứ như đút t.h.u.ố.c mấy tháng, ban ngày Nguyễn Uy ngày càng mê ngủ, đến đêm thì tinh thần phơi phới.
Ta , chỉ cần thêm một đoạn thời gian nữa, sẽ bắt đầu xuất hiện chứng bệnh của mẫu — điên loạn, khát m.á.u, phát cuồng phát rồ.
Ta lạnh lùng gương mặt già nua ngủ say của , mong chờ đến ngày phát bệnh khát m.á.u sẽ là bộ dạng gì.
Chờ đến khi điên loạn, mới thể yên tâm bắt đầu cuộc sống mới của .
30
Đêm giao thừa, phố náo nhiệt vô cùng.
Ta từ đầu phố đến cuối phố, lắng tiếng rao hàng của đám tiểu thương, mua một xâu kẹo hồ lô, nhấm nháp tưởng tượng mẫu vẫn còn ở bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-nuong-thu-sau-cua-gian-than-bo-tron-roi/12.html.]
Khi đó Nguyễn Uy đang đóng quân bên ngoài, trong phủ chỉ và mẫu .
Vào mỗi dịp sum họp gia đình, bà đều dắt phố ăn một bát hoành thánh.
Ta ghen tị với những đứa trẻ khác cha cùng , mẫu liền mỉm dịu dàng với :
“Miên Miên , phụ con là đại hùng. Dù ông thể ở bên con, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến con.
“Ông canh giữ biên cương, đẩy lùi kẻ ngoài cửa, chỉ cần ông , chúng mới thể sống những ngày tháng yên .”
Ta mẫu còn nhớ thương ông nhiều hơn .
Ta hiếm khi gặp Nguyễn Uy, nhưng mẫu thì thật sự yêu ông suốt nhiều năm.
Trước khi Nguyễn Uy hồi kinh, mẫu luôn ôm ấp kỳ vọng mà với : “Đợi chiến sự yên , cả nhà chúng sẽ ở bên mỗi ngày, vĩnh viễn chia ly nữa.”
thực tế là… ông thật sự trở về, chỉ là về nhà. Ông chỉ ở doanh trại.
Lúc đúng dịp ngoại công qua đời, ông lấy đó lý do, suốt ngày bước chân về phủ.
Khi mẫu đau khổ nhất, đêm nào cũng rơi lệ đến ướt gối, mà ông từng xuất hiện.
Sau khi Trương thị phủ, lấy cớ là t.h.u.ố.c bổ, từng bát từng bát ép mẫu uống d.ư.ợ.c.
Ông chắc trong t.h.u.ố.c gì, nhưng từng ngăn cản.
Sau Trương thị xảy chuyện, dù rõ vị Miêu y đó kỳ quái, ông vẫn vì cứu Trương thị mà ép mẫu trúng cổ độc.
Nói là cổ đổi mệnh… Đường đường là một vị tướng quân, Nguyễn Uy tin chuyện đổi mệnh ? Chẳng qua chỉ để lấy lòng Trương thị mà thôi.
Ta lau nước mắt, chợt phát hiện đám đường bắt đầu tản , phía xa hỗn loạn cả lên.
Một nhóm áo đen như biển tràn tới, lập tức giao đấu kịch liệt với đám thị vệ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dần dần, thị vệ rơi thế yếu, một ảnh đ.á.n.h bay, đ.â.m sập gian lều ngay gần chỗ .
Ta vốn chẳng hạng thích lo chuyện bao đồng, huống hồ… cảm thấy nhất là nên xen chuyện của .
Rất nhanh đó, một thanh đao từ xa bay tới, bổ thẳng về phía .
Hắn né , nhưng trọn vẹn — lưỡi đao vẫn trúng lưng khiến hét lên một tiếng đau đớn.
Ta hít sâu một , đang định nhân lúc hỗn loạn mà chạy .
nghĩ đến hôm đó điện, vì mà ngại vất vả giằng co, cảm thấy nếu giờ bỏ chạy thì… thật tình nghĩa cho lắm.
31
Ta do dự vài nhịp thở, cuối cùng vẫn chạy tới.
Thấy , ánh mắt Thẩm Trụ lóe lên.
"Chạy đến tìm chếc ?"
Ta nghẹn lời, khom xuống: "Ngài mau leo lên lưng , nhanh chút thì còn sống ."
Thẩm Trụ lau m.á.u bên miệng, cũng chần chừ, lập tức leo lên lưng .