Tổng Tài Mang Bầu Chạy - 6.

Cập nhật lúc: 2026-04-09 19:31:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì những năm đó quẫn trí, nên ông bảo vệ đứa con rơi kỹ, đủ tuổi là tống ngay nước ngoài du học.

Tuyệt đối để cơ hội hại nó.

Sau khi bố mất khả năng sinh nở, ông mới nhận là kiểu lẳng lặng mà chuyện lớn.

Vì thế lúc đó ông thậm chí còn đe dọa : “Bà mà dám động đến nó, sẽ lấy mạng con Nguyệt Bạch .”

chính là cái thóp để ông uy h.i.ế.p , và cuối cùng, buông tha cho đứa con riêng .

Cũng bởi mà suốt bao nhiêu năm qua, cả đều từng giáp mặt đứa con riêng ở bên ngoài của ông .

Vốn dĩ hơn một năm , lúc bố qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, lẽ thể gặp cô một . Chỉ là, cơ hội gặp gỡ đó nhẫn tâm bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước vì một vài nguyên nhân riêng.

chỉ cho cô mặt bố cuối, mà ngay cả tang lễ của ông, cũng cho cô tham gia.

Vợ chồng đến nước , gia đình thành nông nỗi , rốt cuộc ý nghĩa của hôn nhân ?

Tỉnh mộng, càng thêm kiên định với bí mật thể để Tạ Bách Trần phát hiện chuyện mang thai.

đến ngày hôm , bước khỏi phòng, chuyện trở nên tồi tệ.

Trong phòng khách, Tạ Bách Trần đang cầm lọ axit folic mà bác sĩ dặn uống, tay còn cả tờ giấy chứng nhận m.a.n.g t.h.a.i do bác sĩ cấp.

: “……”

Người tê dại vì kinh ngạc.

ngờ Tạ Bách Trần đeo bám đến tận cửa, nên mới tùy tay vứt mấy thứ ngăn kéo bàn ở phòng khách.

Tạ Bách Trần thấy , trong mắt lóe lên một tia thần sắc mà hiểu nổi.

Tiếp đó, nhanh ch.óng dậy sải bước tiến về phía .

Thấy tình hình , đang định thoái lui thì vì quá khứ khẩn trương mà lỡ tay đóng sập cửa phòng .

Chỉ trong chớp mắt, Tạ Bách Trần bước tới mặt , trân trân.

Anh cao hơn cả một cái đầu, cộng thêm việc đang chột nên cảm thấy áp lực vô cùng.

Trong đầu hiện hàng chục lời thoại của "tra nữ", nhưng kịp thốt câu nào thì Tạ Bách Trần một tay ép cánh cửa lưng theo kiểu "tường đông", cúi đầu xuống cái bụng vẫn còn bằng phẳng của .

“Nguyệt Bạch, em đúng là đồ tiền đồ, chỉ vì một cái 'mầm non' còn thành hình mà nỡ từ bỏ cả mỹ nam tám múi đến tận tay .”

: “……”

Trong lòng thầm nhủ: Giờ đừng tám múi, dù 180 múi thì cũng chẳng thèm liếc mắt nhé.

nuốt nước miếng một cái, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lời thoại tra nữ cuối cùng cũng đất dụng võ: “Tạ Bách Trần, chuyện đó…… nên đổi góc độ mà nghĩ xem, cái t.h.a.i chắc là của . Sau , tận năm bạn trai đấy.”

Tạ Bách Trần: “……”

thấy tiếng nghiến răng ken két.

“Ninh Nguyệt Bạch.” Anh gần như gằn từng chữ qua kẽ răng, “Chính là năm gã mà đến cả tay em cũng từng nắm ?”

: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tong-tai-mang-bau-chay/6.html.]

Hóa hết sạch .

đành buông xuôi: “Thế thế nào?”

Anh đáp: “Mua một tặng một, mua nhỏ tặng lớn, bán hàng theo gói tách rời.”

: “……”

Không đời nào.

đang định mở miệng từ chối.

Anh bỗng nhiên cúi , đôi tay áp sát mặt , bằng ánh mắt đầy tình si.

Anh : “Nguyệt Bạch, thật đấy, nếu em yên tâm thì chúng ký hiệp định.”

Ngừng một chút, tiếp: “Nội dung hiệp định tùy em quyết định, ?”

Lại ngừng một chút, giọng trầm xuống: “Anh thích em, lâu lắm .”

Tạ Bách Trần vốn dĩ lợi thế về nhan sắc, dù khi khác chẳng gì thì cũng dễ tạo ảo giác về một tình yêu sâu đậm như biển cả.

Huống hồ lúc còn đang thâm tình như thế.

Giờ phút , đôi mắt ôn nhu và vẻ mặt kiên định của , chẳng hiểu nhớ về thời gian ở nước ngoài.

Đêm đó, khi tranh thủ lúc đang ngủ mơ màng để hôn lên cổ : “Nguyệt Bạch, chăm sóc em cả đời, chúng cứ thế mãi mãi .”

Mãi mãi, hai chữ đó thật đẽ bao, lúc rõ ràng thấy nhưng chẳng dám đáp lời.

chỉ dám đè nén sự rung động trong lòng, coi đó như là một nguồn cơn của d.ụ.c vọng mà thôi.

ngay lúc , đầu óc vấn đề, vì ánh mắt quá đỗi chuyên chú của trái tim loạn nhịp, men từ đêm qua vẫn còn ám quanh đây say mất .

Nó khiến ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý.

9

ngay khi định gật đầu thì tiếng chuông cửa vang lên.

Đầu óc lập tức tỉnh táo , đẩy để mở cửa.

Sau đó, thấy gương mặt đang tràn đầy tình cảm của bỗng chốc hóa thành phẫn nộ.

dám cưỡng ép nữa, đành hậm hực mở cửa hộ .

Ngoài cửa là trợ lý của , tay cầm bộ quần áo, hì hì: “Tạ tổng, gọi điện cho mà máy tắt, nên mạn phép mang quần áo đến cho .”

Anh đưa tay xoa trán, nhưng trong lòng mà nhận lấy quần áo: “Tốt lắm, lắm, hổ danh là ! Giỏi giang thế , là để điều sang Châu Phi khai thác thị trường nhé.”

Trợ lý: “……”

Cái gã tự xưng là "chân tay bủn rủn" đó chỉ đờ một giây biến mất như một cơn gió ngay cửa.

Trợ lý .

Bầu khí lãng mạn cũng tan biến.

Anh thấy vẫn cứng cổ , hề ý định mủi lòng, thậm chí còn bồi thêm một câu: “Bao nhiêu tiền thì chịu chấm dứt mối quan hệ ?”

 

Loading...