Tuyển Phu Quân - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-04-21 12:55:43
Lượt xem: 532
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi chia tay, Nhiếp Thanh Nguyệt lên tiếng:
"Thôi Minh Hòa, hỏi ngài cuối, ngài nguyện ý cưới ?"
Không đêm qua hai xảy chuyện gì.
Trước đây Thôi Minh Hòa gặp nàng như chuột gặp mèo, luôn tránh né.
Giờ đây, ngược tai đỏ lên.
Còn hỏi : "Ta lớn tuổi hơn nàng nhiều, tính tình khô khan, thứ thể cho nàng, ngoài sự bầu bạn, cũng chỉ là vàng bạc tầm thường. Ta còn một nhi t.ử, lớn ngang nàng. Những điều , nàng đều nghĩ kỹ? Vẫn nguyện ý gả cho ?"
Nhiếp Thanh Nguyệt , nụ rực rỡ.
"Trùng hợp, chính là chỉ cầu bầu bạn, thích vàng bạc tầm thường. Ta cũng sợ đau, sẵn một đứa con trai cũng ."
Lời dứt, hai .
Chỉ Thôi Chiêu bên cạnh.
Lòng như tro tàn.
10
Hắn là nhi t.ử, quản phụ thành .
Hôn sự cứ mà định xuống.
Mẫu lạnh mặt, chùa cầu bái một chuyến, khi trở về trong tay thêm một lá bùa.
Bà dặn dặn Nhiếp Thanh Nguyệt ngày ngày mang theo bên .
"Vốn năm nay con nên thành , nhưng nếu con quyết ý, chúng cũng tiện ngăn cản. Chỉ mong lá bùa thể bảo hộ con bình an, khi xuất giá việc thuận lợi."
Trong mắt Nhiếp Thanh Nguyệt thoáng hiện chút lệ, cẩn thận cất tờ bùa .
Hôn kỳ định gấp, chỉ hai tháng .
Việc chuẩn thành nhiều, theo mẫu mỗi ngày bận rộn, chớp mắt hai tháng trôi qua.
Nhiếp Thanh Nguyệt, cuối cùng cũng sắp xuất giá.
Ngày nàng xuất giá, trời còn sáng, đến phòng nàng, bên nha giúp nàng trang điểm.
Hỉ phục treo giá bên cạnh.
Nhiếp Thanh Nguyệt gương đồng, chính trong gương, vô cùng vui vẻ.
chút buồn.
Nàng gả , chỉ còn quỳ từ đường.
"Vậy thì cũng sớm xuất giá , thấy Văn Tranh tệ. Khi còn nhỏ thích chơi cùng , chúng thoại bản, thích đại tướng quân chinh chiến sa trường, liền chạy chiến trường. Sương Sương, chuyện khác, Văn Tranh cũng rõ gốc gác, so với đám thiếu niên trong kinh thành, hơn bao nhiêu. Nếu cũng thích , thì đừng do dự."
Nói xong, Nhiếp Thanh Nguyệt chỉ chiếc bình sứ nhỏ trong tay áo.
"Nếu dám phản bội , ức h.i.ế.p , thứ trong tay thể lấy mạng ."
Nàng dứt lời, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến động tĩnh.
Giống như viên đá nhỏ ném .
Viên đá ném trúng gáy Nhiếp Thanh Nguyệt, nàng trợn mắt, thể mềm nhũn ngã xuống bàn trang điểm.
"Ai!" lập tức đầu .
Chỉ thấy Thôi Chiêu mặc một y phục đen, từ lúc nào lẻn trong viện, nha trang điểm cùng bà mối cũng đều cho bất tỉnh.
Thôi Chiêu bước phòng, Nhiếp Thanh Nguyệt hôn mê, trong mắt tràn đầy ôn nhu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-phu-quan/chuong-7.html.]
"Không ai hiểu phụ bằng , ông là , nhưng chắc là một phu quân . Thanh Nguyệt nếu gả cho ông , e là sẽ chịu khổ."
"Cho nên ngươi định cướp hôn?" chằm chằm Thôi Chiêu mặt.
Hắn khẽ , cầm lấy bộ hỉ phục bên cạnh, ném lòng .
"Cướp hôn kịp, còn hỏng thanh danh của nàng . Chỉ thể để Nhiếp nhị tiểu thư chịu thiệt, ngươi trở thành mẫu danh nghĩa của , nhất định sẽ hiếu kính ngươi, coi như báo đáp ân tình hôm nay."
Ta kinh hãi vô cùng, giọng cũng run lên.
"Thôi Chiêu, ngươi dám!"
Hắn Nhiếp Thanh Nguyệt chịu thiệt, nhưng hôn sự hôm nay định, nếu xảy biến cố, đời chỉ Nhiếp Thanh Nguyệt bát tự , bởi thế gian luôn khắt khe với nữ t.ử.
Cho nên chỉ thể ‘*Lý đại đào cương’, vẫn gả nữ nhi Nhiếp gia, chỉ là đổi thành .
(*Lý đại đào cương: Hy sinh để bảo vệ khác)
"Xin , hại ngươi, nhưng nhất định bảo vệ Thanh Nguyệt."
Thôi Chiêu cho cơ hội chạy trốn.
Hắn luyện võ, đột nhiên giơ tay đ.á.n.h gáy , liền ngất .
Không qua bao lâu.
Khi tỉnh , chỉ thấy xung quanh lắc lư, mắt một màu đỏ rực.
Ta đưa tay kéo khăn trùm đầu xuống.
lúc , kiệu hoa dừng , do dự, trực tiếp vén rèm nhảy xuống.
Trước cổng Thôi phủ nhiều vây xem.
Thôi Chiêu cũng ở đó.
Thấy lúc tỉnh , vô cùng kinh ngạc, hẳn là võ nghệ đủ, tính chuẩn sẽ tỉnh lúc nào.
Hắn vội vàng bước tới: "Nhiếp Sương Nguyệt, kiệu hoa đưa ngươi đến phủ , chuyện thành định cục. Dù lúc ngươi xuất giá ngươi, cũng sẽ ai tin. Bởi hôm nay Nhiếp gia chỉ gả một nữ nhi."
Hắn dùng danh tiết của nữ t.ử để uy h.i.ế.p , nhẫn nhịn chấp nhận hôn sự .
Cho nên giơ tay tát một cái thật mạnh.
"Ta thật hối hận vì từng an ủi ngươi!"
Nghe lời , trong mắt hiện rõ vẻ mờ mịt, đang định mở miệng, thì Nhiếp Thanh Nguyệt cũng chạy tới.
Nàng thần sắc hoảng loạn lao đến bên .
"Sương Sương, chứ?"
Ta khẽ lắc đầu, Nhiếp Thanh Nguyệt liền ôm c.h.ặ.t lấy .
Sau đó đầu Thôi Chiêu: "Ngươi thể chuyện ?"
Thôi Chiêu đầy vẻ ấm ức: "Thanh Nguyệt, tất cả đều là vì nàng, nàng hạnh phúc, nàng hiểu ?"
"Cho nên ngươi hại ?"
Nhiếp Thanh Nguyệt lạnh lùng , ánh mắt như nhuốm độc.
"Ta cũng còn cách nào khác, bảo vệ nàng ."
Hồng Trần Vô Định
Thôi Chiêu cúi đầu, trông vô cùng bất lực.
Như thể sai .
Nhiếp Thanh Nguyệt lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng chạm lên mặt , đầy vẻ đau lòng.