Đó là năm 1998, nhà điện thoại cũng chẳng tivi.
Ban ngày thì xem sách giáo khoa, đài radio.
Ban đêm, nương theo ánh trăng cánh đồng hoang và những vì ngoài cửa sổ, lắng tiếng côn trùng kêu, một ngày cứ thế trôi qua.
Trong thời gian đó, A Vũ tới tìm vài , đa phần đều đuổi .
Duy nhất một , nhân lúc lên núi đốn củi lẻn trong, đòi đưa bỏ trốn.
chọc đến mức nghiêng ngả.
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của , thu nụ , bảo với rằng nếu chúng còn thì hãy đợi đến khi trưởng thành mới qua , buồn.
Cậu ngẩn một lúc đầu bỏ .
Lúc đó hề nhận điều đó nghĩa là gì.
Lại qua một thời gian nữa, gần đến Tết Trung thu, xuyên đêm ở trấn để đóng gói bánh trung thu.
Nửa đêm, thấy tiếng mở cửa.
Phản ứng đầu tiên của là chạy trốn.
chân đang vướng sợi xích sắt.
Một bóng bước , ánh trăng soi rõ khuôn mặt .
Hắn Hắn bế thốc lên, ném mạnh xuống chiếc giường sắt.
Đó là ký ức cuối cùng của .
Khi tỉnh dậy là tối ngày hôm .
Mẹ ở bên giường, đôi mắt sưng đỏ.
còn nhớ lúc đó gào thế nào, chỉ nhớ khẽ một câu: “Nghe lời , chúng báo cảnh sát.”
Lần đầu tiên cảm thấy thật xa lạ.
thương nặng, khắp đều là dấu vết đ.á.n.h đập, xương chậu cũng gãy, đùi vặn vẹo theo một tư thế kỳ lạ.
Gã đàn ông đó hành hạ đến c.h.ế.t sống .
c.h.ế.t vì đầu hề vết thương nào cả.
Mẹ giúp lau rửa sạch sẽ , cố định chỗ xương gãy, dọn dẹp cả căn phòng.
Cứ như thể từng chuyện gì xảy .
ý của .
mất sự trong trắng.
là xâm hại nên cũng thể coi như từng mất trinh.
Gã đàn ông đó phạm tội nên sẽ rêu rao khắp nơi.
Chỉ cần báo án thì sẽ ai chuyện , vẫn còn là một cô gái thanh khiết, vẫn thể tìm một nhà t.ử tế.
Suốt một tháng đó, sốt cao, sống như thể đang ở địa ngục.
hiểu nổi, tại gã đàn ông hủy hoại thể phủi m.ô.n.g bỏ , còn thì chịu đựng sự dày vò .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ke-tam-than/chuong-2.html.]
Điều đau đớn hơn là một kẻ như còn liên lụy đến .
Một buổi sáng của một tháng , tỉnh dậy, khẽ gọi nhưng tiếng trả lời.
khó nhọc ló đầu phía phòng khách.
Mẹ đang ngửa đất, chằm chằm lên trần nhà.
Trên con ngươi của bà một con ruồi đang đậu.
Mẹ c.h.ế.t.
Sự lao lực lâu ngày khi nuôi nấng , cùng với nỗi bi thống nảy sinh khi xâm hại, tất cả cùng g.i.ế.c c.h.ế.t .
3
đưa chiếc khăn tay cho Trình Á Nam.
Cô lau nước mắt, khí bỗng chốc trở nên im lặng.
chợt nhận cô vẻ ngoài cực kỳ xinh , trông giống như một nữ minh tinh .
Trong những buổi họp đây, cô luôn mặc đồ kín đáo, ngay cả mùa hè cũng quấn khăn voan nên rõ mặt.
Có lẽ đây là thói quen ăn mặc do sự giáo d.ụ.c về trinh tiết để chăng.
Mẹ cô tuy tư tưởng phong kiến nhưng một góa phụ nơi nương tựa mà nuôi nấng cô con gái xinh nhường thì đúng là vạn cẩn trọng.
ngập ngừng một lát: “Cô hận ?”
Cô lắc đầu: “Không. Trong mắt , việc vì cái gọi là danh dự trinh tiết mà che giấu sự thật con gái xâm hại là một tư tưởng cũ kỹ, vật hóa phụ nữ. thể thấu hiểu cho bà bởi vì cả cuộc đời của đều hủy hoại bởi chính điều đó.”
4
Lời kể của Trình Á Nam (2)
Hồi trẻ học giỏi, hy vọng đỗ trường trung học phổ thông.
Chỉ là gia đình đồng ý, cho rằng con gái nghiệp cấp hai là nên lấy chồng .
Đã một giáo viên đến tận nhà khổ cực khuyên nhủ, tự bỏ tiền túi đóng học phí và tiền tàu xe, mới miễn cưỡng thuyết phục nhà của .
Mẹ ngàn ân vạn tạ thầy giáo đó.
năm thứ hai học ở nơi khác, một ngày ngày lễ, trốn về nhà trong bộ dạng quần áo rách rưới.
Nói là thầy giáo đó xâm hại, nên mới chạy thục mạng về đây.
Mẹ sự phản bội đột ngột đó đè bẹp, chạy về nhà là phản ứng theo bản năng.
Còn phản ứng theo bản năng của nhà bà là đ.á.n.h c.h.ử.i.
“Đồ dụ dỗ đàn ông, phá thì còn ai thèm cưới mày nữa? Nhà tao nuôi cái loại lăng loàn như mày chứ! Mày , ngay từ đầu mày tằng tịu với lão thầy giáo đó !”
Đánh cho sướng tay , họ bắt đầu tìm nhà chồng cho .
Ngày về làng, ít thấy, tin đồn ác ý nổi lên khắp nơi.
Cực chẳng , họ nhờ bà mai tìm một đàn ông trung niên ở làng bên rõ sự tình.
Người đó chính là cha .
Cha thể hình cường tráng, tướng mạo khá , chỉ điều là tiền sử bệnh tật di truyền của dòng họ, cả nhà đều c.h.ế.t hết , chỉ còn ông nên ai thèm lấy.