Chương 5: Khoảng Trống Không Tên
Sau buổi tổng duyệt văn nghệ, Hòa An như biến thành một khác. Nhỏ còn là cái đuôi lanh chanh lúc nào cũng bám theo bóng lưng Ninh Sơn, cũng còn là đứa con gái sẵn sàng "đấm yêu" vai mỗi khi trêu chọc. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo và vững chãi, An âm thầm dựng lên ngay giữa hai đứa.
Đầu tiên là việc học. Thay vì ở cổng đợi cái dáng vẻ lững thững của Sơn, An dắt xe từ sáng sớm, khi sương mù Sài Gòn còn kịp tan cái nắng đầu ngày. Nhỏ nhắn tin nhắc Sơn bài tập Hóa, cũng chẳng còn "tiện tay" mua thêm một chai nước suối ướp lạnh để sẵn hộc bàn cho mỗi tiết thể d.ụ.c.
An giận Sơn, nhỏ chỉ cảm thấy một nỗi thất vọng tràn trề. Hóa , tình cảm mười hai năm qua, những chia bịch bánh tráng, những buổi học kèm đến tối muộn, tất cả vẫn đủ nặng để Sơn bước khỏi cái kén an của chính . Câu của Sơn như một nhát d.a.o khía thẳng lòng tự trọng của một cô gái vốn thanh tao và kiêu hãnh: "Tao dám phá vỡ cái đang ". An hiểu, cái "đang " mà Sơn nâng niu thực chất là sự ích kỷ. Cậu sợ mất một bạn để bầu bạn, nhưng đủ bản lĩnh để bảo vệ một con gái thương. Nhỏ nhận rằng, nếu nhỏ còn tiếp tục lanh chanh bên cạnh, tiếp tục quan tâm, thì Sơn sẽ mãi mãi giam cầm nhỏ trong cái danh nghĩa "bạn " tiện lợi . Nhỏ là một phương án dự phòng cho sự hèn nhát của . Sự lạnh nhạt là một chiêu trò để lôi kéo sự chú ý, mà là cách An tự chữa lành, tự tách khỏi một thói quen còn mang hạnh phúc. Với An, tình yêu là sự dũng cảm, còn sự mập mờ chỉ là một kiểu t.r.a t.ấ.n dịu dàng mà nhỏ cho phép bản gánh chịu thêm một phút giây nào nữa.
Những thói quen suốt 12 năm, An c.h.ặ.t đứt chúng dứt khoát như cách nhỏ thực hiện một động tác power move trong bài nhảy: mạnh mẽ, quyết đoán và đầy đau đớn.
Sơn cảm thấy trống rỗng. Cái vị trí bên cạnh vốn là "lãnh thổ riêng" của An, nay bỗng trở nên thênh thang đến lạ thường. Cậu nhiều định mở lời, định hỏi: “Mày ?”, nhưng cứ thấy gương mặt bình thản đến lạ lùng của An khi đang đeo tai , rụt rè. Sự hèn nhát mang tên "sợ phá vỡ cái đang " giờ đây chính là sợi dây thừng siết c.h.ặ.t lấy cổ họng .
lúc cái trống lộ to nhất, Linh Chi bước .
Chi giống An. Chi "cà khịa" Sơn, bắt Sơn học Hóa, cũng gọi Sơn là "thằng khốn". Chi xuất hiện với những hộp trái cây gọt sẵn, những nụ dịu dàng và sự quan tâm công khai mặt cả lớp.
“Sơn , chiều nay trận giao hữu đúng ? Mình ít bánh ngọt cho đội, ăn thử nhé?” – Chi sát cạnh Sơn, giọng ngọt ngào vang lên giữa giờ chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-5-khoang-trong-khong-ten.html.]
Sơn vô thức liếc mắt về phía bàn của An. Nhỏ vẫn đó, cắm cúi hồ sơ đại học. Ngòi b.út của nhỏ hề khựng dù chỉ một giây. An thản nhiên như thể cuộc đối thoại bên cạnh chỉ là tiếng gió thoảng qua. Cảm giác phớt lờ khiến lòng tự trọng của Sơn trỗi dậy, nhận lấy hộp bánh, khẽ gật đầu: “Cảm ơn Chi.”
An thấy tất cả. Nhỏ thấy tiếng Chi khúc khích, thấy tiếng đám bạn trong lớp xì xào: "Sơn với Chi đôi quá nhỉ?". Nhỏ siết c.h.ặ.t cây b.út, dòng nguyện vọng: Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông - Cơ sở TP. Hồ Chí Minh.
Dấu chấm cuối cùng như một lời khẳng định: Sài Gòn sẽ giữ chân nhỏ , còn Hà Nội... Hà Nội cứ để Sơn mang theo cùng những thói quen mới của .
Một buổi chiều thứ Sáu, trận đấu tập căng thẳng cái nắng gắt cháy da của mảnh đất phương Nam, Sơn cảm thấy mệt mỏi rã rời. Đầu đau nhức vì thiếu ngủ và vì đống công thức hóa học c.h.ế.t tiệt mà cố nhồi nhét tối qua – một , ai giảng giải. Theo bản năng, Sơn về hướng phòng tập nhảy. Cậu thèm tiếng nhạc xập xình, thèm thấy dáng nhỏ nhắn nhảy múa điên cuồng, và thầm hy vọng khi nhỏ thấy mệt, nhỏ sẽ mắng vài câu chìa túi khăn giấy quen thuộc.
phòng tập hôm nay vắng lặng. Chỉ tiếng quạt trần đều đều.
“An ?” – Sơn hỏi một bạn trong nhóm nhảy. “An hả? Nó xin nghỉ sớm để nộp hồ sơ . Hình như nó còn xem trường với mấy bạn bên lớp A nữa.”
Sơn sững giữa căn phòng rộng lớn. Cảm giác hụt hẫng tràn về như thủy triều. Cậu chợt nhận , khi mệt, nơi duy nhất tìm đến là An. khi đến, An còn ở đó để đợi nữa. Nhỏ bắt đầu cuộc sống của riêng , một cuộc sống mà dường như còn chỗ cho một "thằng bạn " hèn nhát như .
Tối hôm đó, An ban công nhà sang cửa sổ phòng Sơn. Cửa sổ đóng kín, rèm kéo hờ. An nhớ những ngày hai đứa còn cùng trèo tường ăn đêm, nhớ lời hứa " quên" của Sơn đèn đường hẻm. Nhỏ mỉm xót xa, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài má nhanh ch.óng tan biến bóng đêm.
Hóa , cảm giác đau lòng nhất là bỏ rơi. Mà là khi bạn nhận vẫn ở đó, ngay mắt , nhưng bạn còn là sự ưu tiên, còn chọn nữa. Sơn thích nhỏ, đúng. Sơn yêu cái sự an của bản hơn.
An khép cửa ban công, với xấp hồ sơ đại học thiện. Những ngày thanh xuân tươi nhất, lẽ nên khép tại đây để mỗi tự tìm lấy một vùng trời riêng.