Khoảng Cách Một Cánh Tay - Những Năm Tháng Chưa Kịp Yêu - Chương 6: Người Đến Sau Không Có Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:02:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Người Đến Sau Không Có Lỗi

Trong vũ trụ của mỗi con , ai cũng mang trong khát khao mãnh liệt trở thành nhân vật chính trong bộ phim cuộc đời . Linh Chi cũng ngoại lệ. Cô gái hiện diện như một sự sắp đặt hảo của định mệnh, đúng cái lúc mà mối quan hệ giữa An và Sơn đang rạn nứt một cách âm thầm nhất.

Nếu dùng một từ để miêu tả Linh Chi, sẽ nghĩ ngay đến ánh nắng ban mai — rực rỡ nhưng ch.ói gắt, ấm áp và luôn khiến đối diện cảm thấy dễ chịu. Chi kiểu con gái mưu mô, sắc sảo thường thấy trong những kịch bản phim truyền hình dài tập, nơi những " xanh" luôn tìm cách chia rẽ đôi lứa. Ngược , Chi thật sự , cái toát từ cốt cách dịu dàng và một trái tim lương thiện. Cô nụ tỏa nắng, đôi mắt long lanh luôn ngập tràn niềm ngưỡng mộ chân thành mỗi khi Sơn.

Chi thích Sơn từ năm lớp 10, cái tình cảm trong veo của một cô gái mới lớn dành cho trai thủ quân đội bóng rổ cao lêu nghêu, luôn tỏa một sức hút đầy nam tính sân đấu. Cô Hòa An, về tình bạn keo sơn mười mấy năm trời của hai , nhưng với một tâm hồn thuần khiết như Chi, cô chỉ đơn thuần nghĩ đó là sự gắn kết của hai " em" nối khố, một tình thiết thể tách rời nhưng tuyệt nhiên bóng dáng của tình yêu đôi lứa.

Chi sai khi quyết liệt theo đuổi hạnh phúc của . Người đến vốn chẳng gì cả, chăng là ở đến trong tay cả một kho tàng kỷ niệm nhưng chọn cách yên vì sự hèn nhát và lòng tự trọng quá lớn.

Tuần lễ chuẩn cho Hội diễn văn nghệ cuối cấp khiến khí ngôi trường tư thục trở nên náo nhiệt, ồn ã hơn bao giờ hết. Đó là thời gian mà sự luyến tiếc tuổi học trò đan xen với những áp lực thi cử, tạo nên một thứ cảm xúc hỗn độn. Sơn và Chi tình cờ (hoặc lẽ là do duyên ) phân ban hậu cần chung.

Dưới cái nắng gay gắt đổ xuống sân trường, An từ xa, nép tán cây phượng vĩ già cỗi, lặng lẽ quan sát. Nhỏ thấy Chi ân cần dùng xấp khăn giấy trắng muốt, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi đang lăn dài trán Sơn khi hùng hục bê vác mấy tấm pano sân khấu nặng nề. Sơn khựng một nhịp, đôi mắt vô thức đảo quanh sân trường theo một thói quen cũ kỹ, như thể đang tìm kiếm một bóng hình áo dài trắng thuộc thường sẽ xuất hiện với một chai nước suối ướp lạnh và những câu mắng mỏ ngớt. , khi thấy An , khẽ buông một tiếng thở dài nhè nhẹ, đôi vai chùng xuống và để yên cho sự chăm sóc dịu dàng của Chi bao phủ lấy .

An khẽ thu tầm mắt , bàn tay nhỏ nhắn siết c.h.ặ.t quai cặp đến mức khớp xương trắng bệch. Một cảm giác chua xót, đắng ngắt dâng lên tận cổ họng, khiến nhỏ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bóp nghẹt. Nhỏ ghen, đó là sự thật. cái ghen là một thứ cảm xúc danh phận, quyền phát tiết ngoài. Nhỏ lấy tư cách gì để giận hờn đây? Một cô bạn cũ kỹ ? Hay là một tự nguyện chọn cách lùi sâu bóng tối để nhường sân khấu cho một khác can đảm hơn, xứng đáng hơn?

“Mày định đó đến bao giờ? Nhìn cho đến khi mắt mày mờ vì bụi nắng vì nước mắt?”

Giọng đặc trưng của Thái vang lên ngay sát bên cạnh. Thành viên cốt cán của đội bóng rổ, cũng là thằng bạn chí cốt của Sơn, đang khoanh tay theo hướng ánh mắt của An. Thái thở dài một tiếng đầy cảm thông, cái tiếng thở dài của một ngoài cuộc nhưng thấu hết thảy sự đời.

“Mày cứ đợi một dám bước tới, thì mày sẽ mãi mãi một trong vòng tròn đó thôi An ạ. Sơn nó hèn, cái đó ai cũng thấy. Nó sợ mất mày đến mức dám mày. nếu mày cũng chọn cách im lặng, đẩy nó một cái chính mày tự bước , thì cả hai đứa sẽ cùng c.h.ế.t chìm trong cái đống mập mờ, cũ kỹ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-6-nguoi-den-sau-khong-co-loi.html.]

An nhếch môi nhạt, một nụ mang theo vẻ kiêu hãnh của cô gái Hà Nội gốc xen lẫn sự quyết tuyệt của nắng gió phương Nam. Ánh mắt nhỏ kiên định đến lạ kỳ, thẳng Thái:

“Tao đợi nữa. Đợi một bước , cũng giống như việc ở sân ga để chờ một chuyến tàu bao giờ khởi hành. Nó chỉ lãng phí tuổi trẻ và bào mòn lòng tự trọng của tao thôi. Tao mệt , Thái ạ.”

Kể từ ngày hôm đó, An dồn bộ tâm trí và sức lực việc tập luyện cho cuộc thi nhảy Hip-hop quy mô lớn của thành phố. Nhỏ dùng những bước nhảy mạnh mẽ, dứt khoát để trút bỏ uất ức, tâm tư thể thành lời. Trên sàn tập láng bóng, mỗi cú nhảy vọt, mỗi chạm đất mạnh mẽ, mỗi xoay đến ch.óng mặt là một nhỏ tự nhắc nhở bản cứng cỏi hơn nữa. Âm nhạc là thứ duy nhất phản bội, và những điệu nhảy là ngôn ngữ duy nhất nhỏ dùng để khẳng định bản ngã của tại mảnh đất phương Nam phóng khoáng . Nhỏ nhảy để cố quên sự hiện diện của Sơn, mà nhỏ nhảy để tìm chính — một Hòa An rực rỡ, tự tin và tự do, khi trái tim nhỏ tổn thương bởi những cơn đau mang tên tình yêu thầm kín.

Trong khi đó, ở phía bên của cách, Sơn bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, một trống tên đang dần gặm nhấm tâm trí mỗi ngày. Cậu thấy An vẫn học, vẫn với bạn bè, nhưng cái nụ dường như còn dành cho nữa. Giữa họ một bức tường vô hình nhưng vững chãi, nơi mà cách nào tìm thấy cánh cửa để bước qua.

Một buổi chiều muộn, khi nắng tắt hẳn và những ánh đèn đường bắt đầu le lói, Sơn cùng Chi lấy thêm phụ kiện trang trí cho lễ hội văn nghệ. Trên đường về, tình cờ ngang qua phòng tập nhảy của trường. Ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt bóng dáng của một cô gái đang chuyển động điên cuồng nền nhạc bass dồn dập, rung chuyển cả gian. Sơn lặng cửa kính, thở bỗng khựng .

Qua lớp kính mờ sương, thấy An xoay điêu luyện, những lọn tóc đẫm mồ hôi bay trong trung như những giọt pha lê rực rỡ ánh đèn neon. An của hiện tại trông xa lạ vô cùng — rực rỡ, mạnh mẽ và đầy quyền lực vương quốc của riêng nhỏ. Nhỏ còn liếc mắt về phía cửa mỗi khi tiếng động để xem tới . Nhỏ còn những phút giây bối rối, đỏ mặt khi vô tình bắt gặp ánh của . Mọi sự chú ý của nhỏ giờ đây chỉ tập trung âm nhạc, sự chính xác của từng bước chân.

Sơn cảm thấy tim hẫng một nhịp. Cậu định đẩy cửa bước , định một câu gì đó để xóa tan bầu khí ngột ngạt , nhưng đúng lúc đó, tiếng gọi của Linh Chi vang lên từ phía :

“Sơn ơi! Giúp treo cái pano với, nó nặng quá nổi!”

Sơn khựng , cánh tay định chạm nắm đ.ấ.m cửa bỗng buông thõng. Cậu An một cuối qua tấm kính, nhận rằng nhỏ thậm chí chẳng thèm liếc mắt về phía dù chỉ một giây. Nhỏ ngắt kết nối với thế giới sự hiện diện của . Sợi dây liên kết vô hình nhưng dai dẳng suốt 12 năm dường như chính thức đứt đoạn khoảnh khắc nhỏ chọn cách tỏa sáng một .

Kết thúc buổi tập dài đằng đẵng, An tấm gương lớn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng theo nhịp thở dồn dập. Nhìn hình ảnh cô gái mạnh mẽ, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt đầy kiên định trong gương, nhỏ khẽ thầm nhủ:

“Hóa , việc rời xa một khó như vẫn lầm tưởng. Cái khó nhất là việc ngừng hy vọng rằng họ sẽ vì đổi, ngừng mong đợi một sự hồi đáp bao giờ tới. Một khi dũng cảm dập tắt ngọn lửa hy vọng hèn mọn đó, con đường phía bỗng trở nên thênh thang và tự do vô cùng.”

An lau mồ hôi, xách cặp bước khỏi phòng tập, một đầu cái bóng lưng của Sơn đang dần khuất xa bên cạnh Linh Chi. Nhỏ , một chương mới của cuộc đời thực sự bắt đầu, nơi nhỏ còn là cái bóng của một ai đó, mà là chính — trọn vẹn và kiêu hãnh.

Loading...