Khoảng Cách Một Cánh Tay - Những Năm Tháng Chưa Kịp Yêu - Chương 7: Điều Đáng Lẽ Phải Nói Sớm Hơn

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:19:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: Điều Đáng Lẽ Phải Nói Sớm Hơn

Sài Gòn những ngày bỗng trở nên đỏng đảnh như một cô gái mới lớn. Những cơn mưa rào đổ ập xuống bất chợt, nhanh đến mức chẳng kịp rút tấm áo mưa yên xe, tạnh ngay tức khắc, để một bầu khí đặc quánh đất và nóng bốc lên từ mặt đường nhựa. Cái ngột ngạt cứ quánh nơi cổ họng, khiến cảm thấy khó thở, giống như cái cách mà Hòa An đang đối diện với những ngày cuối cùng của tuổi học trò.

Chỉ còn đúng ba ngày nữa là đến cuộc thi nhảy Hip-hop quy mô thành phố mà An hằng mong đợi. Với nhỏ, đây chỉ là một cuộc thi, mà là nơi nhỏ đặt cược tất cả vốn liếng thanh xuân, tất cả những uất ức và khao khát khẳng định bản những ngày dài chìm trong sự im lặng của Ninh Sơn. Nhỏ tập điên cuồng, tập như thể ngày mai bao giờ đến.

Thế nhưng, đời như là mơ, và định mệnh đôi khi nghiệt ngã hơn cả những kịch bản bi kịch nhất.

Trong buổi tập chiều muộn, khi căn phòng tập chỉ còn tiếng nhạc dồn dập dội bốn bức tường, An cố gắng thực hiện một cú xoay cực khó — một động tác nhỏ tập hàng trăm nhưng , sự kiệt sức phản bội nhỏ. Trong một cú tiếp đất , trọng tâm lệch hẳn sang một bên, và một tiếng "rắc" khô khốc, lạnh lẽo vang lên giữa gian vắng lặng.

An ngã khuỵu. Cơn đau buốt từ cổ chân xộc thẳng lên đại não, khiến tầm mắt nhỏ nhòe trong giây lát. Nhỏ c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u để ngăn bật tiếng hét t.h.ả.m thiết, nhưng nước mắt thì cứ thế lã chã rơi. Nhỏ chỉ vì đau thể xác, mà vì nhỏ rõ... âm thanh đó đồng nghĩa với việc tất cả chấm hết. Ước mơ sân khấu, những tháng ngày đổ mồ hôi, và cả niềm hy vọng cuối cùng để chứng minh mạnh mẽ mặt Sơn, tất cả đều tan tành theo cái khớp chân c.h.ế.t tiệt .

Cánh cửa phòng tập bật mở tung. Người đầu tiên xông là bảo vệ trường, cũng chẳng y tế, mà là Ninh Sơn. Cậu vốn dĩ vẫn luôn ở hành lang bên ngoài, lặng lẽ nhỏ qua khe cửa suốt những ngày qua mà nhỏ hề . Nghe thấy tiếng động lạ và bóng dáng nhỏ ngã xuống, Sơn chẳng còn kịp suy nghĩ về " cách" "vùng an " nào nữa.

“An! Mày ?” – Sơn lao đến, gương mặt hớt hải, hoảng loạn đến mức biến dạng.

Nhìn thấy An bệt sàn, gương mặt tái nhợt, mồ hôi trộn lẫn nước mắt, trái tim Sơn như một bàn tay vô hình bóp nghẹt đến nghẹt thở. Cậu quỳ xuống, đôi bàn tay to lớn từng chinh chiến sân bóng rổ giờ đây run rẩy kịch liệt khi chạm cổ chân sưng tấy, tấy đỏ của An. Cậu vội vã tháo giày cho nhỏ, cử chỉ luống cuống nhưng đầy xót xa.

“Đừng chạm ... đau...” – An thào thào, định đẩy tay nhưng sức lực cạn kiệt.

“Im lặng! Để tao đưa mày .” – Sơn gắt lên, giọng nghẹn . Cậu bế thốc nhỏ lên theo kiểu công chúa, mặc kệ sự phản kháng yếu ớt của nhỏ. Cậu chạy như điên dọc dãy hành lang, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Phải cứu lấy nhỏ.

Trong phòng y tế vắng lặng, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc và ánh đèn tuýp trắng ở khiến khí càng thêm phần nặng nề. Sau khi bác sĩ băng bó xong và buông một câu xanh rờn: “Nghỉ ít nhất một tháng, tuyệt đối vận động mạnh”, An chỉ còn lặng lẽ giường bệnh, đôi mắt thẫn thờ màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ.

Mọi thứ thật nực . Năm 18 tuổi của nhỏ kết thúc bằng một miếng gạc trắng và sự thương hại.

Sơn bên cạnh chiếc ghế đẩu, hai bàn tay đan c.h.ặ.t đến mức run rẩy. Nhìn nhỏ lúc giống như một con b.úp bê thủy tinh quý giá rạn nứt, bao nhiêu sự hèn nhát, bao nhiêu sự kiêu ngạo bấy lâu trong bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Thay đó là một nỗi sợ hãi lớn hơn bất cứ điều gì: Sợ rằng nếu ngay bây giờ, nhỏ sẽ thực sự rời bỏ thế giới của mãi mãi.

“An ...” – Sơn lên tiếng, giọng khàn đặc, vỡ vụn. “Tao xin .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-7-dieu-dang-le-phai-noi-som-hon.html.]

“Xin cái gì? Vì tao tự tao ngã ?” – An hỏi, giọng mỉa mai nhưng đôi mắt vẫn rời vô định.

“Xin vì tất cả. Vì tao tránh mặt mày, vì tao để mày gồng gánh một suốt thời gian qua chỉ vì cái sự ích kỷ của tao.” – Sơn hít một thật sâu, đôi mắt đỏ hoe thẳng nhỏ. “Thái đúng, tao là một thằng hèn. Tao sợ phá vỡ cái tình bạn mười mấy năm , tao sợ nếu mà mày đồng ý, tao sẽ mất luôn cả cái quyền cạnh mày. Nên tao chọn yên... tao chọn cách im lặng để bảo vệ bản , mà quên mất rằng điều đó mày tổn thương.”

An Sơn, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa như đê vỡ. Nhỏ nghẹn ngào, tiếng nấc xé lòng vang lên trong căn phòng vắng:

mày ... chính vì mày chọn im lặng, nên tao mới thực sự mất mày. Mày an cho bản mày, còn tao thì cần một cái nắm tay dứt khoát. Mày sợ mất một bạn, nhưng mày là mỗi ngày mày im lặng, mày bên cạnh Linh Chi, tao đau đến mức nào ? Sự im lặng của mày tàn nhẫn hơn bất cứ lời từ chối nào, Sơn ạ!”

Không gian như ngưng đọng . Sơn chồm tới, hai tay giữ c.h.ặ.t lấy vai An, kéo nhỏ về phía . Khoảng cách giữa họ lúc chỉ còn tính bằng milimet, thở nóng hổi trộn lẫn với vị mặn của nước mắt. Sơn sâu đôi mắt đẫm lệ của An, lời thổ lộ trực chờ ngay đầu lưỡi, chỉ cần một giây nữa thôi là sẽ hết lòng .

“An... tao thật sự ...”

“Sơn ơi! Cậu trong đó ?”

Cánh cửa phòng y tế một nữa bật mở. Linh Chi đó, tay cầm túi đá chườm và một túi t.h.u.ố.c mua vội, gương mặt lo lắng tột độ. Nhìn thấy cảnh tượng Sơn đang ôm c.h.ặ.t vai An, gương mặt hai gần như chạm sát, bước chân Chi khựng . Ánh mắt cô gái thoáng hiện lên sự tổn thương tột cùng, một sự bàng hoàng thể giấu giếm.

Sơn giật , theo phản xạ của một kẻ luôn sợ "phá vỡ cái đang ", buông tay An ngay lập tức. Sự hiện diện của Chi như một gáo nước lạnh tạt thẳng ngọn lửa mới nhen nhóm. Sơn thấy giọt nước mắt lăn dài má Chi, và cái bản năng bảo vệ sự hòa bình giả tạo trỗi dậy. Cậu cảm thấy tội với Chi — luôn quan tâm suốt những ngày qua, và cũng cảm thấy bế tắc với An.

Cái buông tay đột ngột đó của Sơn chính là nhát d.a.o cuối cùng đ.â.m lòng An. Nhỏ bật trong nước mắt. Hóa , dù trong khoảnh khắc sinh t.ử của tình cảm, Sơn vẫn chọn cách đẩy nhỏ để giữ lấy sự lịch thiệp với khác.

Chiến tranh lạnh và sự hiểu lầm lên đến đỉnh điểm khi Chi tiến tới, nắm lấy tay Sơn và : "Mình đưa về, để An nghỉ ngơi". Sơn An, An lạnh lùng mặt . Cậu thất vọng vì chính , vì sự yếu đuối thể dứt khoát. Cậu để Chi đưa , lòng trống rỗng.

Sơn thực sự hề quen Chi, nhưng cái đêm đó, khi đưa Chi về, trong một khoảnh khắc bế tắc vì nghĩ rằng An sẽ bao giờ tha thứ cho sự hèn nhát của , cộng với sự tấn công dồn dập và chân thành của Chi, Sơn gật đầu. Đó là yêu, đó là một kiểu "tự sát" tình cảm — chọn cách đóng sập cánh cửa với An mãi mãi vì nghĩ còn xứng đáng nữa.

Sáng hôm , tin đồn lan khắp trường. An trong lớp, những tiếng xì xào mà thấy lòng nguội lạnh hẳn. Nhỏ buồn nữa, nhỏ chỉ thấy khinh bỉ sự dứt khoát của một đàn ông.

An cúi xuống tờ giấy chuyển nguyện vọng. Khoảnh khắc Sơn buông vai nhỏ khi thấy Chi bước , nhỏ câu trả lời .

“Tạm biệt, Ninh Sơn của năm 18 tuổi. Mày xứng đáng với những bước nhảy của tao.”

Loading...