Trong phút chốc, cảm xúc của trào dâng, vẻ mặt chút kỳ quái.
Chu Diễn thì mỉm , nhỏ nhẹ: “Thật …” Giọng cuối rõ, nuốt mất hai từ.
“Gì hả?”
Chu Diễn vẻ mặt vô tội: “Xin , trượt tay. cởi cho .”
Vừa tháo dây nịt cho , : “ sẽ chuyển tiền cho , tiền của những câu hỏi .”
để ý đến việc tháo chậm chạp, khiến khó chịu. lập tức mở mã QR để nhận tiền.
Chu Diễn liếc qua, lơ đãng : “Kết bạn nhé?”
Sau khi kết bạn xong, chuyển tiền đầy đủ. khác gì Thần Tài. Ít nhất thì học phí hai năm Đại học lo nữa.
Chu Diễn mặt , giọng điệu lạnh lùng: “Đừng bằng ánh mắt đó.”
“Hả?”
Anh cố nhịn, nhưng vẻ nhịn nổi. Cuối cùng cũng , chiếc dây nịt gập đôi, khẽ chạm mặt một cách đầy kiềm chế.
Trong mắt , dục vọng khó mà che giấu: “Để dành .”
Sau đánh mặt ?
Chỉ thôi cũng đánh , thể chịu đựng . vội vàng gọi hệ thống: [Hệ thống, dùng dây nịt đánh mặt , nam phụ tôn nghiêm ? Phải thêm tiền!]
Giọng máy móc của hệ thống lạnh băng: 【Sau sẽ , sẽ cảm thấy “sảng khoái”.】
??? Hệ thống to lớn ơi, đó là tiếng Trung ?
6.
Sau khi rời khỏi nhà Chu Diễn, gặp mỗi ngày.
Hệ thống đó là định luật nhân vật chính – nhân vật phụ, tức là nhân vật chính và nhân vật phụ sẽ liên tục giao , kích hoạt cốt truyện.
Dù nội dung tiểu thuyết còn bắt đầu, nhưng tiếp xúc với nam chính, nên sẽ liên tục sự giao thoa với .
hiểu, điều đồng nghĩa với việc nhiều cơ hội kiếm tiền hơn.
Đối xử với ông chủ, nhất là ông chủ lắm tiền ít việc, ngoan ngoãn đến mức chính cũng kinh ngạc.
Quan hệ giữa và Chu Diễn tiến triển nhanh như diều gặp gió.
Phải là, nam chính quả hổ là nam chính. Anh chỉ ngày nào cũng mua đồ ăn cho , mà còn đưa về nhà, khiến còn bộ 5 km để đến trường nữa.
Mỗi ngày đều mệt, tắm xong là lăn ngủ luôn.
Cho đến tối hôm đó, đột nhiên tỉnh giấc, Chu Diễn vẫn mở to mắt, chằm chằm chớp.
Anh ngừng lẩm bẩm: “Sao tin tưởng đến thế?
“ là ?” Anh mở mắt, liên tục hỏi trong bóng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/khong-phai-chu-anh-em-toi-la-con-trai-ma/chuong-4.html.]
vỗ vỗ lưng . Cơ thể lập tức cứng đờ, như thể phát hiện bí mật nào đó.
Anh im nhúc nhích, ngay cả thở cũng ngừng .
“Cậu là , ngủ .” Khi xong, cảm thấy một luồng nóng đột nhiên ập đến.
“ ôm .”
buồn ngủ chịu , thấy từ “ôm”, mơ màng đưa tay nắm lấy tay bên cạnh.
chạm , Chu Diễn như mọc tám cái tay, nhanh chóng quấn lấy , vội vã dùng cơ thể bao bọc lấy .
“Bảo bối.” Chu Diễn cúi đầu, cọ cọ mặt .
Cơn buồn ngủ mãnh liệt ập đến, để phần suy nghĩ cho hệ thống.
[Anh ý gì ?]
Hệ thống thờ ơ: 【Cậu hôn , sẽ .】
hỏi, giọng điệu của hệ thống thì chắc gì to tát, tiếp tục ngủ.
Sáng hôm tỉnh dậy, phát hiện và Chu Diễn đang quấn lấy theo một tư thế cực kỳ buồn nôn.
Chân trái của gác lên , chân đè , hai tay thậm chí còn đặt lên eo , thể ôm chặt bất cứ lúc nào.
đưa tay đẩy , động đậy Chu Diễn tỉnh giấc.
“Tỉnh sớm thế?” Anh đồng hồ, chút bối rối: “Bình thường ngủ đến bảy rưỡi mà?”
Khi câu , chân của vẫn còn ở : “Đè chân . Sao ngủ trong cái tư thế ?”
Chu Diễn cúi mắt xuống: “Lần sẽ chú ý.”
“Ừm.”
trèo dậy định quần áo. Hệ thống im lặng bấy lâu bỗng lên tiếng:【Ký chủ, thấy gì đó đúng ?】
“Không đúng chỗ nào?” cởi áo ngủ, nhanh chóng mặc quần áo.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Chu Diễn giường, ánh mắt như thực thể, đặt .
Thấy dừng động tác, dậy đến gần , tự nhiên đưa tay kéo quần áo của xuống: “Cậu , mặc cho.”
Khi hồn trở , Chu Diễn cưỡng chế ấn giường. Anh nắm lấy cẳng chân , thuần thục vớ và giày cho .
Sắp xếp xong xuôi, Chu Diễn và cùng học.
Trên xe, Chu Diễn dựa ngủ bù, nhưng luôn ngủ sâu giấc, nắm lấy tay nghịch nghịch.
Những cũng , nhưng hôm nay Chu Diễn đặc biệt khác thường, cứ thôi.
“Cậu gì?”
Chu Diễn với vẻ khó xử, một lúc lâu mới : “Nếu gặp khó khăn, sẽ giúp đúng ?”
Trong lòng thầm xin , mặc dù Chu Diễn là em của , nhưng vẫn quyến rũ nữ chính: “Đương nhiên .”