Kịch Bản Ác Nữ? Tỷ Muội Ta Xin Từ Chối! - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-25 02:38:07
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai tỷ đồng loạt giác ngộ một khả năng chấn động.
Sắc mặt hai nháy mắt biến hóa tái mét.
Chúng lập tức phái ám vệ ngày đêm theo dõi nhất cử nhất động của Thẩm Lãng.
Còn bản thì vẫn cứ vô tư xuất môn dạo ngoạn cảnh y như bình thường.
Trưng bộ mặt vô hại xem như việc vẫn bình yên sóng lặng.
Cuối cùng thì tới ngày thứ ba cũng để lộ sơ hở manh mối.
Ám vệ túc trực ngoài tư dinh của thành công tóm gọn một mật thư truyền tới tay tiểu thanh mai .
“Yên Yên.”
“Nàng hãy ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút.”
“Đợi khi thâu tóm bộ gia sản thế lực của Lâm gia trong tay.”
“Ta nhất định sẽ cử kiệu lớn rước nàng về cửa phủ.”
“Tới lúc đó hành hạ chà đạp tiện nhân thế nào.”
“Toàn quyền do nàng định đoạt.”
Ở kiếp .
Rất thể ả tiểu thanh mai hề tường tận mưu đồ đen tối của .
Nên tin Thẩm Lãng lấy vội vàng tìm tới cái c.h.ế.t.
Tới kiếp phòng xa tiết lộ mưu kế cho ả tiểu thanh mai đó tường tận bề.
Hắn thậm chí còn dơ bẩn tới mức ngấm ngầm mua chuộc cả a của .
Nhằm đối phó đề phòng a nội gián.
Ta cùng tỷ tỷ mỗi khi bàn tính mưu kế đều dùng b.út mực trao đổi giấy.
Tỷ khuyên bảo.
“Tạm thời đừng rút dây động rừng g.i.ế.c c.h.ế.t gian tế.”
“Cứ thi triển chiêu thức lạt mềm buộc c.h.ặ.t .”
Ta đáp .
“Áp dụng mỹ nhân kế .”
“Không bỏ con nhỏ mồi thì khó bắt sói xám.”
Tỷ kịch liệt cự tuyệt mưu kế mạo hiểm .
Ta đành nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay tỷ trấn an.
“Cứ yên tâm.”
“Muội tự chừng mực sắp xếp phòng mà.”
Thẩm Lãng dù cũng xuất là vị Thám Hoa lang vang danh tài mạo.
Nếu dùng chút độc d.ư.ợ.c mãnh liệt thì e khó lòng quật ngã .
18
Ta vận một y phục mỏng manh mát mẻ nhất thể.
Ta lả lướt thả ven hồ nước bình yên núi Bình Đỉnh trêu đùa bầy cá.
nửa khắc đồng hồ Thẩm Lãng chống giá vẽ lên.
Hắn say sưa nắn nót hướng b.út lông khắc họa hình bóng của .
Ta giả bộ ngó lơ chẳng mảy may phát giác sự tồn tại của .
Lả lướt xoay gót ngọc vờ chuẩn rời .
“Tiểu thư xin hãy khoan bước.”
“Ồ.”
“Thì là Lâm Nhị tiểu thư.”
“Quả thật là duyên kỳ ngộ.”
Ta hé môi mỉm đáp lễ.
“Trùng hợp quá.”
“Thẩm đại nhân cũng nhã hứng thưởng ngoạn quang cảnh nơi đây ?”
Hắn ngại ngùng xoa xoa vạt tóc.
“ .”
“ tại hạ cảm giác.”
“Nhờ sự xuất hiện của Nhị tiểu thư mới khiến bức tranh phong cảnh tăng thêm phần phong vận tuyệt đỉnh.”
Ta tỏ vẻ e ấp ngượng ngùng khẽ cúi gầm mặt.
“Sự vụ hôm nọ quả thực vô cùng hổ áy náy.”
“Bởi lẽ gia tỷ giáo huấn nghiêm, tỷ cấm tự tiện lén lút tiếp xúc cùng ngoại nam.”
“Nên mới đủ dũng khí đỡ cho ngài một lời.”
“Không .”
“Hôm đó là do tại hạ quá mức đường đột.”
“Tự tiện dâng lên cửa bái phỏng quả thật là lỗ mãng vô lễ.”
“Nếu Thẩm đại nhân cảm thấy chê bai.”
“Ta mạn phép mời ngài dùng một chén xem như tạ ?”
Hai ước định đúng hai ngày sẽ tương phùng tại Phẩm Minh Hiên.
Đó chính là lâu bề thế bậc nhất chốn kinh thành.
Ta cẩn thận tới sớm yên tọa chờ sẵn tại một nhã gian sang trọng của lâu.
Thẩm Lãng cố ý diễn kịch rề rà tới muộn tận nửa nhịp .
“Ngàn vạn cáo .”
“Đã để Nhị tiểu thư mỏi mòn đợi chờ.”
“Không lâu .”
“Ta cũng mới tới thôi.”
Ta vội vàng bật dậy tiếp đón nhưng vô tình dẫm trúng tà váy tự vấp ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kich-ban-ac-nu-ty-muoi-ta-xin-tu-choi/chuong-6.html.]
Một tiếng vải lụa xé rách vang lên.
Phần gấu váy toạc hở một đoạn khá lớn.
Đoạn chân váy rơi xuống để lộ nửa bắp chân trần trắng nõn nà ngọc ngà của .
Thẩm Lãng hốt hoảng lao tới đưa tay đỡ lấy .
Ta tương kế tựu kế dùng sức giật mạnh ngã theo.
Toàn bộ hình cao lớn của trực tiếp đè ập lên thể yểu điệu của .
ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng đạp tung.
Tỷ tỷ dẫn theo một toán nha tráng đinh hùng hổ lao thẳng .
“Hay cho tên khốn khiếp Thẩm Lãng nhà ngươi!”
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám to gan giở trò đồi bại cưỡng bức !”
Thẩm Lãng luống cuống tay chân lóp ngóp bò dậy.
“Hiểu lầm… tất cả là hiểu lầm!”
“Nhị tiểu thư… ngài mau lên tiếng giải thích giúp tại hạ !”
Ta lóc t.h.ả.m thương hệt như đóa lê hoa đẫm lệ nhào lòng Lâm Uyển Nghi.
“Ô ô ô…”
“Ta còn mặt mũi nào sống tiếp nữa!”
19
Phụ mẫu tất tả phi ngựa tới hiện trường.
“Bảo bối ngoan của phụ .”
“Tên súc sinh đó chọc giận con thì cứ thẳng một tiếng.”
“Cớ hồ đồ sử dụng cái chiêu thức ngu ngốc .”
“G.i.ế.c địch tám trăm tự tổn binh một ngàn cơ chứ!”
“Phụ mẫu.”
“Từ tới nay đều là che chở bảo bọc cho con.”
“Lần hãy để con trừng trị ác nhân bảo vệ .”
“Con bé đang xằng bậy gì thế?”
Thẩm Lãng tỷ tỷ áp giải lôi xềnh xệch thẳng tới nha môn.
Ta một mực c.ắ.n răng sống c.h.ế.t tố cáo chính ép buộc cưỡng dâm .
“Ô ô ô…”
“Ta lòng nhảy xuống hồ cứu một mạng.”
“Hắn lấy oán báo ân ép buộc bắt hạ giá gả cho .”
“Ta kiên quyết phục tùng.”
“Hắn liền lừa dối dụ dỗ tới lâu vắng vẻ hòng thực hiện hành vi cầm thú.”
Ngày đó gióng trống khua chiêng mang sính lễ tới tận cửa cầu .
Người xung quanh đều tận mắt chứng kiến rõ rành rành.
Thêm đó chén nước thưởng thức cũng ngỗ tác tra thành phần xuân d.ư.ợ.c.
Nhân chứng vật chứng rành rành đầy đủ bằng chứng.
Thẩm Lãng chọc trời khuấy nước cũng đừng hòng trốn thoát tội trạng.
Cộng thêm chiêu bài diễn xuất cực khổ than kêu oan của phụ và cữu cữu ngai vàng của Hoàng thượng.
Thẩm Lãng lập tức lột bỏ mũ ô sa giáng thứ dân bần tiện.
Ngoài còn chịu án giam giữ mọt gông trong nhà ngục đại lao ròng rã suốt ba năm trời.
“Thế nào ?”
“Cái tư vị khác hạ bẫy tính kế hẳn là khó nuốt lắm ?”
“Phu quân của ơi.”
Thẩm Lãng khoác bộ y phục tù nhân bẩn thỉu.
Đầu tóc rũ rượi bù xù bốc mùi hôi hám.
Vừa mấy lời móc mỉa đột nhiên phát cuồng nhào về phía c.ắ.n xé.
“Ngươi… ngươi cũng ?”
“Đồ đê tiện nhà ngươi!”
“Có ngay từ ban đầu ngươi rắp tâm lập mưu hại thê t.h.ả.m thế ?”
Hắn cào cấu song sắt đại lao gầm gừ điên dại.
Đôi mắt trợn trừng nứt toác rách cả đuôi mắt.
“Sao gọi là hại cơ chứ.”
“Chẳng qua chỉ là gậy ông đập lưng ông mà thôi.”
Ta thong dong vẫy tay hiệu.
Tùy tùng phía lập tức dâng lên tận miệng một chén rượu tiễn biệt.
“Ngươi… ngươi cái trò gì?”
“Ta đường đường là mệnh quan triều đình!”
“G.i.ế.c !”
“Cứu mạng g.i.ế.c mệnh quan!”
“Ồn ào c.h.ế.t .”
Ta dùng tay bóp c.h.ặ.t cằm ép há miệng.
Sau đó thương tiếc tạt thẳng chén rượu độc cổ họng .
“Không c.h.ế.t mà lo.”
“G.i.ế.c ngươi còn chê dơ bẩn đôi bàn tay ngọc ngà của nữa là.”
“Con cổ trùng trong ly rượu sẽ giúp ngươi nếm trải thế nào là nỗi thống khổ vạn tiễn xuyên tâm.”
“Cũng nhiều nhặn gì .”
“Mỗi tháng ngươi chỉ cần thưởng thức tư vị đau đớn đó đúng ba ngày là đủ nhé!”
(Hết)