Uông Dĩnh vốn định đêm nay sẽ "xử" luôn Phùng Chinh, nhưng những dấu vết gặm nhấm cổ lúc khiến cô hiểu rằng buộc lựa chọn từ bỏ.
“Vâng.”
Sau khi cô đáp , Phùng Chinh im lặng mất hơn ba giây mới : “Em đợi một chút.”
Dù thấy mặt nhưng Uông Dĩnh Phùng Chinh đang vui. Cô thực sự thả thính, bỏ đói khá lâu, lúc ở xe suýt chút nữa là "ăn" , giờ xảy chuyện , bất kể cô cố ý thì chắc chắn Phùng Chinh bắt đầu thấy phiền.
Khi Phùng Chinh khỏi, Uông Dĩnh dùng sức đẩy mặt . Thiệu Trì rõ ràng vẫn thỏa mãn, tay định luồn xuống làn váy cô.
Uông Dĩnh giận dữ: “Cút ngay!”
Thiệu Trì ngẩng đầu: “Cô định giữ cho thật đấy ?”
Nói xong, chẳng đợi Uông Dĩnh trả lời, theo bản năng bồi thêm một câu: “Cô cũng còn là trinh nữ, gì mà giữ?”
Uông Dĩnh đáp trả cần suy nghĩ: “Sau khi chia tay , còn quen thêm bốn năm nữa. Người nào cũng vá màng cả, chẳng là để tận hưởng cảm giác thăng hoa đó ? đối xử với ai cũng công bằng như cả thôi.”
Tính tình Uông Dĩnh đây lắm, khi cãi cô cũng chẳng ngại lời khó . chuyện vá màng , nếu vì thực sự thủ thuật thì bình thường cô cũng bao giờ nhớ đến để mà nhắc tới.
Sắc mặt Thiệu Trì lập tức tối sầm kiểm soát nổi.
Uông Dĩnh còn kiên nhẫn để tranh cãi nợ cũ với Thiệu Trì tại đây, nhân lúc Phùng Chinh mặt, cô chán ghét : “Mau . Vẫn là câu đó, nợ , bớt diễn mấy cái trò phát điên đó . Còn yêu nữa chứ, nếu đột nhiên gặp , chắc cũng chẳng nhớ nổi sự hiện diện của đời .”
Thiệu Trì để ngoài tai tất cả, gương mặt âm u. Uông Dĩnh chợt thấy hối hận vì nhắc đến chuyện vá màng.
Thực tế chứng minh giác quan thứ sáu của phụ nữ luôn đúng. Sau một hồi im lặng, Thiệu Trì bỗng nhiên một lời, như phát điên mà túm lấy váy của Uông Dĩnh.
Uông Dĩnh kinh hãi, nhưng cô dám kêu cứu, dám giằng co mạnh bạo với . Vạn nhất cái váy xé rách thì lát nữa cửa cô nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch dấu vết.
Một bên mạnh bạo, một bên rõ ràng yếu thế dám dùng hết sức lực, hậu quả thể tưởng tượng .
Uông Dĩnh Thiệu Trì ép góc tường, tay luồn váy. Cô nắm c.h.ặ.t cổ tay , nghiêm túc cầu xin: “Thiệu Trì, đừng mà...”
Đôi chân cô thon dài nhưng săn chắc, cô cố sức khép c.h.ặ.t c.h.â.n vì thụp xuống. Thiệu Trì cho phép, chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, một nữa kéo mạnh nội y của cô xuống.
“Thiệu Trì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kien-do/chuong-6.html.]
Uông Dĩnh sắp đến nơi. Thế nhưng Thiệu Trì phát điên, để tâm đến điều gì nữa.
Uông Dĩnh đau đến mức khuỵu cả gối, nếu Thiệu Trì đỡ lấy, chắc chắn cô quỵ xuống sàn.
Thiệu Trì một tay đỡ lấy Uông Dĩnh đang mặt mày trắng bệch, nước mắt rơi lã chã thành tiếng; tay rút từ giữa hai chân cô, đầu ngón tay hiện rõ một tia m.á.u đỏ tươi.
Hắn bỗng nhớ đến đầu tiên của hai . Đó đầu của , nhưng là của Uông Dĩnh. Lúc đó cô đau vô cùng, ban đầu cũng thấy xót xa, hai chỉ ôm cọ xát suốt một tiếng đồng hồ. Sau đó mới c.ắ.n răng tới. Lần đó Uông Dĩnh chảy ít m.á.u.
“A Dĩnh...”
Lavie
Sự yếu đuối thể giả vờ, nhưng cái đau thì . Nhìn Uông Dĩnh như rút cạn sức sống, Thiệu Trì trong phút chốc như ngược về bảy năm . Khi đó cũng ôm cô như thế , đau lòng đến cực hạn.
Uông Dĩnh đau đến mức mồ hôi lạnh vã như tắm. Thiệu Trì định bế cô ngoài, nhưng cô dùng chút sức lực cuối cùng đẩy .
Họa vô đơn chí, bên ngoài cửa vệ sinh, nhân viên nữ gõ cửa: “Uông tiểu thư.”
Uông Dĩnh xổm trong góc tường, c.ắ.n răng đáp : “ đây...”
Nhân viên nữ giọng cô vẻ bất thường, vội hỏi: “ mang b.ăn.g v.ệ si.nh đến cho cô, cô chứ? Có thể mở cửa ?”
Uông Dĩnh vịn tường dậy, vài giây mới mở khóa. Cửa chỉ hé một khe nhỏ, nhân viên nữ thấy Uông Dĩnh mặt trắng bệch liền hỏi: “Cô cần giúp gì ?”
Uông Dĩnh nhận lấy món đồ, nhỏ giọng đáp: “Cảm ơn, cô giúp pha một ly nước đường đỏ nhé.”
“Vâng ạ.”
Uông Dĩnh đóng cửa nữa. Từ đầu đến cuối, nhân viên nữ hề thấy phía cánh cửa còn một đàn ông.
Sau khi cô nhân viên rời và báo với Phùng Chinh rằng Uông Dĩnh trông vẻ mệt, Phùng Chinh lập tức dậy.
Mấy em bên cạnh trêu chọc: “Cậu đúng là một khắc cũng rời mắt , cô chạy mất chắc?”
Một khác phụ họa: “Mau xem thử , đừng để cô rơi xuống bồn cầu đấy.”
Phùng Chinh phớt lờ, sải bước về phía tấm bình phong. Mọi cũng chẳng lấy lạ, bởi vì Phùng Chinh theo đuổi Uông Dĩnh suốt ba tháng trời. Phùng Chinh là ai chứ, là duy nhất ở Loan Thành gọi là "Thái t.ử", phụ nữ nào mà chẳng , mà Uông Dĩnh là vô cùng khó gần.
Phùng Chinh dùng cả lợi dụ lẫn uy h.i.ế.p mới cô, giờ cô còn khiến mê mẩn đến mức mất ăn mất ngủ, mới theo đuổi mấy ngày, mà cưng chiều cho .