Ba tháng , gọi điện cho cô, lời đầy vẻ tủi nhục, kể rằng cha cô ở trong tù cũng đang ức h.i.ế.p. Uông Dĩnh trách chỉ báo tin dữ, cô cả đời từng chịu khổ, giờ thể gồng gánh đến mức là khá lắm .
Hơn nữa, một điều cô đúng: Phụ nữ đời chịu ấm ức, thì hoặc là nhà quyền thế, hoặc là lấy chồng bản lĩnh.
Bằng , đúng như câu : Sắc là v.ũ k.h.í sắc bén, nhưng nếu chỉ sắc đơn độc thì đó là quân bài c.h.ế.t.
Uông Dĩnh hút hết một bao t.h.u.ố.c. Cô vốn tưởng đêm đó sẽ nhận điện thoại của Phùng Chinh, nhưng gọi, ngược Thiệu Trì gọi cho cô lúc nửa đêm về sáng.
Uông Dĩnh sofa giữa phòng khách mịt mù khói t.h.u.ố.c, đèn bật, cô lên tiếng khẩn cầu: “Thiệu Trì, coi như tha cho một con đường sống ? Mấy năm qua vẫn sống , hãy cứ coi như... từng gặp .”
Thiệu Trì dường như uống nhiều rượu, giọng lộ rõ vẻ lười nhác: “Đừng thế, vốn định dọa dẫm cô chút thôi là xong, nhưng thấy cô ở bên Phùng Chinh, trong lòng thoải mái.”
Uông Dĩnh: “Vậy rời khỏi Loan Thành , mắt thấy thì tim phiền.”
Thiệu Trì: “Cô rời bỏ Phùng Chinh , những gì thể cho cô, đều thể cho.”
Nếu lúc một ánh đèn chiếu mặt Uông Dĩnh, sẽ thấy một gương mặt tràn đầy sự lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô quả thực đang lâm đường cùng, nhưng lý trí vẫn đang mưu tính lối thoát.
Điện thoại im lặng hồi lâu, đó Thiệu Trì thấy tiếng nức nở cố kìm nén của cô.
Hắn hỏi khẽ: “Khóc cái gì? Cô yêu Phùng Chinh .”
Uông Dĩnh nghẹn ngào: “ gả cho . Bảo chia tay với , cưới ?”
Đầu dây bên tĩnh lặng một lát, giọng mặn nhạt truyền đến: “Phùng Chinh cũng sẽ cưới cô .”
Hắn dùng từ "cũng", như một câu trả lời cho câu hỏi đó của cô.
Thật kỳ lạ, Uông Dĩnh vốn chẳng còn bận tâm đến Thiệu Trì, mà cô để ý đến từ "cũng" .
Thấy Uông Dĩnh im lặng, Thiệu Trì cho rằng cô tin nên chủ động giải thích: “Nhà họ Phùng tuy quan, nhưng Phùng Chinh hoặc là cưới tiểu thư nhà quan chức, hoặc là tìm một tiểu thư giàu đời thứ ba. Gia đình sẽ dần dần sạch thành phần gia tộc, cô phù hợp với điều kiện đó.”
Uông Dĩnh đáp : “Dù cưới thì cũng do chính miệng . thích cuộc sống hiện tại, Phùng Chinh đối xử với . Thiệu Trì, đừng ép . giống , và Phùng Chinh trở mặt thì cùng lắm đến Loan Thành nữa, còn thì thể.”
Thiệu Trì: “Cô bên , Phùng Chinh sẽ dám gì cô .”
Uông Dĩnh : “Anh bảo vệ mấy năm? Ở bên Phùng Chinh, ít nhất cũng là bạn gái duy nhất của . Anh ngay cả vị hôn thê cũng , theo thì cái gì? Tiểu tam là vợ bé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kien-do/chuong-9.html.]
Thiệu Trì im lặng, ba giây, năm giây, lâu hơn thế.
Uông Dĩnh ôn tồn khuyên nhủ: “Thiệu Trì, nể tình chúng từng một đoạn tình cảm chân thành, đừng ép nữa, coi như xin ...”
Lời cô dứt, Thiệu Trì bỗng nhiên buông một câu: “Hồi ở bên cô, từng chạm phụ nữ nào khác.”
Uông Dĩnh mặt cảm xúc, trong lòng thầm mắng: Đây là chuyện đáng để khoe khoang ? Chẳng đó là điều đương nhiên ? Làm thì mới đáng c.h.ế.t chứ.
Vì quá cạn lời nên Uông Dĩnh thêm gì nữa.
Thiệu Trì: “Cô ngủ , Phùng Chinh sẽ tới tìm cô .”
Dứt lời, trực tiếp cúp máy. Uông Dĩnh cảm thấy Thiệu Trì đúng là bệnh hoạn, mấy lời nhảm nhí thì cũng là những lời khiến cô lo lắng sợ hãi, kiểu như đe dọa .
Đêm đó Uông Dĩnh thức trắng. Giữa chừng cô nhắn tin cho Phùng Chinh nhưng hồi âm, trời gần sáng cô gọi điện cũng máy.
Uông Dĩnh sợ hãi, chẳng lẽ Thiệu Trì gì với Phùng Chinh lưng cô? giọng điệu của Thiệu Trì lúc gọi điện giống như .
Trằn trọc mãi, đến gần một giờ chiều cô mới nhận điện thoại của Phùng Chinh, giọng khản đặc: “Bảo bối, tối qua uống say quá nên thấy.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Uông Dĩnh cuối cùng cũng hạ xuống: “Em , chỉ là lo về đến nhà thôi.”
Giọng Phùng Chinh đầy vẻ lười biếng: “Sợ ở ngoài loạn ?”
Uông Dĩnh hiếm khi nũng: “Anh thế ?”
Phùng Chinh thấp giọng đáp: “Em cứ bày mắt mà cho ăn, sắp em hành c.h.ế.t đây.”
Uông Dĩnh từng nghĩ đến việc là nhân lúc ngả bài với Phùng Chinh rằng thực cô hề "đến tháng". lời đến đầu môi, cô : “Anh đợi em thêm mấy ngày nữa.”
Phùng Chinh lập tức hỏi: “Mấy ngày?”
Uông Dĩnh nhỏ giọng đáp: “Chắc năm sáu ngày gì đó.”
Phùng Chinh qua điện thoại mà thấy miệng đắng lưỡi khô: “Gọi một tiếng 'ông xã' cho xem nào.”
Lavie
Uông Dĩnh gọi. Phùng Chinh kiên trì dỗ dành nửa ngày trời, cô mới đáp: “Bạn trai là bạn trai, ông xã là ông xã, chúng kết hôn .”