Kỳ Án Viện Tâm Thần - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:10:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiếc hộp rơi xuống ngay chân, nổ tung, giải phóng một luồng sương mù màu đỏ bốc mùi hôi thối nồng nặc.

 

Thần trí ngay lập tức tước đoạt. Khi mở mắt nữa, thấy đang ở trong cái “Huyễn Thế” . Nơi những tòa nhà cao chọc trời xây bằng đá khối, những cỗ máy chạy bằng điện, những phương tiện di chuyển gọi là ô tô, máy bay. thừa, tất cả những thứ đều là giả tạo, là do ma thuật của Hoàng Tuyền Tỳ Kheo Ni tạo .

 

Chiêu thức của Hoàng Tuyền Tỳ Kheo Ni tên là “Cổ Khúc Thuật”. Nó sử dụng cổ trùng để phóng thích năng lực mê hoặc tâm trí, kéo những kẻ trúng độc một gian ảo ảnh gọi là “Huyễn Thế”.

 

Huyễn Thế là một vương quốc ảo mộng do Hoàng Tuyền Tỳ Kheo Ni kiến tạo nên vận hành theo một quy luật khác biệt, đối lập với thế giới thực tại của chúng . Những linh hồn kéo Huyễn Thế sẽ trao cho một phận mới toanh, kèm với một ký ức mới chỉnh. Những ký ức chân thật đến mức, bất kỳ ai nhớ những trải nghiệm trong quá khứ, mới le lói chút lý trí phục hồi, đều sẽ tự huyễn hoặc rằng đầu óc đang vấn đề. Chỉ dựa ý chí kiên định và niềm tin vững chắc phi thường, chúng mới thể thấu sự thật .

 

Trong Huyễn Thế đầy rẫy lũ ma vật, chúng sẽ truy lùng và săn g.i.ế.c những kẻ rơi đây. Những ai chúng g.i.ế.c c.h.ế.t, ý thức sẽ lập tức trả về thế giới thực tại. Thời gian trong Huyễn Thế trôi qua khác biệt so với thế giới thực. Cho dù chúng tồn tại trong Huyễn Thế bao lâu chăng nữa thì ở thế giới thực, đó cũng chỉ là một khoảnh khắc chớp mắt. Ngay khi ý thức của con trở về thế giới thực, sự xung đột dữ dội giữa ký ức và nhận thức của hai thế giới sẽ khiến con rơi trạng thái đờ đẫn tâm thần, ít nhất mất một khắc đồng hồ mới thể hồi phục.

 

một khắc đồng hồ đó cũng đủ để Hoàng Tuyền Tỳ Kheo Ni phá vỡ trận pháp, tàn sát tất cả chúng .

 

Thế nên sư , hiểu chuyện cấp bách nhất bây giờ là gì ...

 

Chúng bằng giá tìm cách trở về trong trạng thái tỉnh táo và lý trí. Muội xin nhắc một nữa, chúng giữ sự tỉnh táo tuyệt đối khi trở về, phép rơi trạng thái đờ đẫn, ngay lập tức phá giải phong ấn động Vân Lạc. Sư phụ đang mòn mỏi chờ đợi chúng , hàng vạn bá tánh lê dân đang chờ đợi chúng giải cứu!

 

“Sư ... những lời ... đều là sự thật ?” Nghe xong câu chuyện, lòng cồn cào sóng cuộn một lúc lâu. Câu chuyện cô kể rành mạch, logic đến mức hề giống sản phẩm tưởng tượng của một bệnh nhân tâm thần chút nào.

 

“Sư , xin thề trời đất chứng giám!” Cô giơ tay lên định thề.

 

“Không cần.” nắm lấy tay cô : “Ta tin !”

 

, ánh mắt chan chứa yêu thương.

 

“Này! Hai cái trò gì cây thế hả! Mau xuống đây!” Giọng bảo vệ từ gốc cây vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của .

 

ngó đầu xuống, mấy gã bảo vệ và y tá đang soi đèn pin ch.ói lóa lên cành cây chỗ chúng .

 

“Bọn họ... đều là ảo ảnh !” hỏi.

 

“Gió to lắm, nguy hiểm! Mau xuống đây! Nhanh lên!” Lão bảo vệ tiếp tục gào thét.

 

“Bọn ảo ảnh các , đừng hòng lừa gạt thêm nữa!” hét vọng xuống gốc cây.

 

Mấy gã bảo vệ tỏ vẻ bực bội mặt, cứ như thể quá quen với mấy trò khùng điên . Đợi đấy mà xem! thầm nhủ.

 

“Sư , mau dùng pháp thuật ngự phong phi hành ban nãy giúp !” Nói xong, nhún nhảy phốc xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ky-an-vien-tam-than/chuong-6.html.]

 

7

 

“Ừ, cổ chân tớ trẹo như thế đấy.” chỉ cái chân đang băng bó cứng ngắc, kể với Vương Quần.

 

Vương Quần cau mày, tớ bằng ánh mắt như thể tớ là một thằng đại ngốc.

 

“Cậu vùng ở đây giả điên thì cứ diễn cho lệ là , cần nhập tâm đến mức bán mạng thế ?”

 

“Mặc kệ gì thì , tớ chỉ tin những trải nghiệm của chính bản .”

 

“Trải nghiệm tuyệt vời quá cơ! Bão bùng sấm chớp đùng đùng mà đu cửa sổ trèo khỏi phòng bệnh, bong gân tí thế là phúc tổ bảy đời nhà đấy.”

 

“Đó là bão, là pháp thuật của sư tớ. Cậu tìm cơn bão nào thổi bay lên ngọn cây cơ chứ?”

 

“Là tự bò lên đấy chứ. Tớ xem camera giám sát , cửa sổ phòng gió bão thổi bay vỡ vụn lồm cồm trườn từ cửa sổ , tiến đến gốc cây tự tay trèo tót lên đấy.”

 

“Cậu! Đừng mà ngụy biện!” nhào tới vặn c.h.ặ.t tai : “Cậu cũng là một trong những ảo ảnh do mụ Hoàng Tuyền Tỳ Kheo Ni tạo , đừng hòng qua mặt tớ!”

 

“Buông tay thằng điên !” Cậu vùng vằng hất mạnh tay tớ , xoa xoa cái tai đỏ ửng, nhăn nhó rên rỉ: “Những thứ thấy là ảo giác do cái loại ma túy mới gây thôi, đều là đồ giả dối hết!”

 

“Tớ cảnh cáo ! Tránh xa tớ ! Tránh xa sư tớ !”

 

trợn mắt lườm Vương Quần, cũng chẳng , lườm nguýt .

 

Cậu xắn tay áo trái lên, chìa cánh tay chằng chịt vết sẹo gớm ghiếc , gằn giọng: “Cái năm nhiệm vụ , tòa nhà năm tầng, dây thừng đứt, vì cứu mà cánh tay tớ suýt chút nữa là tàn phế đấy.”

 

Chuyện thì nhớ như in.

 

“Còn nữa... Thôi dẹp , em sinh t.ử bao nhiêu .” Cậu xua tay: “Tớ chán chẳng buồn nhắc nữa.”

 

né tránh ánh mắt của .

 

“Chỉ vì câu chuyện giả tưởng vớ vẩn của cái con bệnh tâm thần tên Lưu Nhã mờ mắt tin sái cổ? Còn những chuyện cô kể, nhớ nổi cái qué gì ? Chẳng đều là do cô tự biên tự diễn nhồi nhét đầu ? Thế còn những chuyện tớ và cùng kề vai sát cánh thì ?” Cậu lấy ngón tay chọc mạnh n.g.ự.c trái : “Cậu vứt ở đây ? Hay ch.ó gặm mất ?”

 

im lặng đáp.

 

 

 

Loading...