Là Bạch Vô Thường nơi địa phủ, tôi bận đi tán bác sĩ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:50:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

Tại văn phòng Địa phủ, khi tận mắt thấy linh hồn tìm đến chính là Thẩm Thanh Huyền, bàng hoàng đến mức há hốc mồm:

 

"Thẩm Thanh Huyền?! Sao ở đây?! Anh... c.h.ế.t ?!"

 

Linh hồn của Thẩm Thanh Huyền đó, trông tỉnh táo lạ thường, khác biệt với những vong hồn mới đến còn đang ngẩn ngơ, mơ màng. Anh điềm tĩnh đến mức đáng sợ: "Đừng vội, vẫn đang cấp cứu."

 

thở phào một : "Không đúng! Bình thường sinh hồn rời xác đều mơ hồ lắm mà, tỉnh táo thế? Với cách tìm trai ?"

 

Đôi mắt của Thẩm Thanh Huyền thoáng hiện lên tia , đó thản nhiên thả một quả b.o.m tấn xuống đầu : "Thực , từ nhỏ thể chất đặc biệt, luôn thấy em và trai em, cũng thấy những gì hai ."

 

"..." hình, não bộ trống rỗng.

 

Thẩm Thanh Huyền thong thả bồi thêm: "Trước đây vì tránh phiền phức nên mới giả vờ thấy. Việc linh hồn rời xác vẫn giữ ý thức lẽ cũng liên quan đến chuyện ."

 

... hóa đá.

 

lúc đó, Hắc Diệu từ bên ngoài bay , mặt ngơ ngác: "Cái gì?! Thằng nhóc ... thấy bọn á?!"

 

Thẩm Thanh Huyền gật đầu: "Từ đầu tiên hai tới phòng cấp cứu cướp , thấy . Một cô nàng tóc đuôi ngựa, cầm kẹo hồ lô, lúc nào cũng bàn việc đối diện , đung đưa đôi chân mà trò chuyện."

 

Ầm—!

 

từ trạng thái hóa đá lập tức chuyển sang trạng thái bốc khói. Mặt nóng ran như lửa đốt, lắp bắp: "V-... ở phòng tắm... r- cả ở sofa nữa... cũng thấy ... hôn ?"

 

Thẩm Thanh Huyền gật đầu: "Ừm."

 

Anh dừng một chút, thong thả bổ sung: "Còn thấy em sờ nữa."

 

"Á— KHÔNG ĐƯỢC!!!" rú lên một tiếng thê t.h.ả.m, ôm đầu thụp xuống. Chỉ ngay lập tức đào một cái hố chôn cho xong, hoặc là hồn xiêu phách lạc luôn cho ! "A a a! Cho biến mất ! Ngay bây giờ! Lập tức! Ngay lập tức!"

 

Hắc Diệu khi tiêu hóa xong đống thông tin thì nổi điên, tóc tai dựng cả lên: "Em gái! Em hôn á?!"

 

đất, che mặt: "Em... em chỉ là... chạm nhẹ một chút thôi mà..."

 

Hắc Diệu tin nổi tai : "Em còn sờ nữa?!"

 

vội vã xua tay, cố gắng biện minh: "Không , em , em giải thích..."

 

Thẩm Thanh Huyền vẫn lặng lẽ đó, đưa bàn tay thon dài lướt nhẹ qua má, cơ bụng, vùng n.g.ự.c...

 

"Cô sờ. Sờ chỗ , chỗ , chỗ , và cả..." Đầu ngón tay dừng ở đường nhân ngư bên hông, "...chỗ ."

 

"Bạch Hi!" Hắc Diệu bùng nổ, vớ lấy cây gậy tang, đuổi theo chạy vòng quanh cột: "Con nhóc c.h.ế.t tiệt ! Giỏi nhỉ! Dám sờ soạng đàn ông ?! Lại còn sờ nhiều chỗ thế nữa! Hôm nay tao mà đ.á.n.h gãy chân mày thì trai!"

 

"Anh ơi, , em sai ! Là ngoài ý , là thưởng thức, là nghệ thuật thôi mà..." ôm đầu chạy thục mạng, cả văn phòng Địa phủ náo loạn cả lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/la-bach-vo-thuong-noi-dia-phu-toi-ban-di-tan-bac-si/5.html.]

lúc vở kịch đang đến hồi cao trào, một tiếng ho khan đầy uy nghiêm vang lên.

 

Khụ hừm.

 

Diêm Vương đến từ lúc nào, dáng cao lớn mang theo áp lực vô hình khiến cả khán phòng im bặt như gà mắc tóc. Ngài liếc Thẩm Thanh Huyền đang thẳng tắp giữa phòng, ánh mắt dừng lớp kim quang công đức sáng ch.ói lóa bao quanh linh hồn .

 

Một lúc , Diêm Vương nheo mắt: "Thú vị thật. Thẩm Thanh Huyền, dương thọ tận, công đức thâm hậu. Hắc Bạch Vô Thường—"

 

và Hắc Diệu lập tức thẳng: "Có!"

 

"Đưa trở về dương gian ngay lập tức."

10.

Trước lối hồn, kim quang cuộn trào.

 

lơ lửng bên cạnh Thẩm Thanh Huyền: "Anh về... nhớ trị bệnh cho , nghỉ ngơi đầy đủ, đừng việc quá sức."

 

Thẩm Thanh Huyền đầu , đáp mà hỏi ngược : "Tại dạo em đến thăm nữa?"

 

Anh trai – Hắc Diệu – khoanh tay cạnh, ho khan một tiếng: "Đến giờ , mau về , đừng lề mề!"

 

Thẩm Thanh Huyền lờ , vẫn chằm chằm : "Tại ?"

 

cụp mắt, giọng lí nhí: "Chẳng khác ở bên ... cô bác sĩ Lâm , mang bữa sáng xin ý kiến chuyên môn. Cần gì đến nữa?"

 

Không gian tĩnh lặng trong chốc lát.

 

Thẩm Thanh Huyền bất ngờ bay sát tới mặt . Ở trạng thái sinh hồn, cách giữa chúng gần đến mức gần như dán . Anh cúi xuống, ánh mắt ngang bằng với : "Không ai ở bên cả."

 

Tim đập hụt một nhịp, vội mặt .

 

Hắc Diệu sốt ruột, định giơ chân lên: "Mau , đá đấy, sinh hồn lưu lâu cho ."

 

Thẩm Thanh Huyền vẫn nhúc nhích, đôi mắt vẫn kiên định : "Sau , em còn đến thăm ?"

 

Ánh mắt như thiêu đốt khiến lúng túng, gò má nóng bừng, cuối cùng cũng gật đầu cái lặng lẽ của .

 

Khóe môi Thẩm Thanh Huyền khẽ cong lên một chút, lúc mới xoay , dứt khoát bước vầng kim quang rực rỡ .

 

Sinh hồn nhập xác.

 

Trong phòng cấp cứu, đường biểu đồ nhịp tim vốn đang ngang bỗng nhiên giật mạnh, dần trở nên mạnh mẽ.

 

"Nhịp tim của bác sĩ Thẩm phục hồi!"

 

"Huyết áp định !"

 

"Kỳ tích... đúng là kỳ tích!" Bác sĩ cấp cứu lau mồ hôi, thở phào một dài nhẹ nhõm.

 

Loading...