Thanh Thu còn kịp hoảng loạn thì một cánh tay mạnh mẽ, vững vàng kéo cô lòng, ôm c.h.ặ.t lấy cô che chắn khỏi va chạm với vách núi sắc nhọn hai bên. Gió rít bên tai. Hai cùng rơi xuống giữa lạnh buốt. Vách đá trượt nhanh qua tầm mắt. Thanh Thu cảm nhận rõ lực rơi khủng khiếp đang kéo họ xuống đáy vực khiến lông tơ dựng . Nỗi hoảng loạn và sợ hãi khiến cô vô thức siết c.h.ặ.t lấy Khải Quân.
Ngay lúc , Khải Quân bỗng giơ tay. Một luồng ánh sáng xanh nhạt bùng lên trong lòng bàn tay .
“Rắc!”
Không khí xung quanh đột nhiên đóng băng.
Một phiến băng khổng lồ từ hư ngưng tụ , lao như tấm khiên trong suốt.
Ầm!
Cả hai rơi xuống phiến băng . Cánh tay rắn chắc của vẫn siết c.h.ặ.t lấy eo Thanh Thu, bảo bọc cô trong một cái ôm vững chãi. Thanh Thu thở dốc. Tim cô đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cả cô Khải Quân, mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm nồng đượm từ l.ồ.ng n.g.ự.c vây hãm lấy ch.óp mũi cô, mang theo một sự an tâm kỳ lạ giúp cô dần tìm chút bình tĩnh..
Thanh Thu ngẩng đầu. Ánh mắt cô tràn đầy kinh ngạc.
“Anh… …”
Khải Quân vẫn giữ cô trong vòng tay, ánh mắt trầm tĩnh.
“Ừ.”
Thanh Thu phiến băng chân. Là năng lực hệ băng. Khải Quân từng uống huyết dịch quái vật.
Vậy tại ?
Ngay lúc đó, cô chợt thấy những vết thương tay do va chạm vách núi. Máu đang rỉ từ những vết xước.
thứ khiến Thanh Thu sững sờ vết thương. Mà là màu m.á.u. Máu màu đỏ thông thường, mà là một màu hồng nhạt trong suốt, lấp lánh như pha lê ánh sáng, tuyệt nhưng m.á.u .
Thanh Thu ngẩn .
“Anh chảy m.á.u…”
Khải Quân liếc xuống vết thương, thản nhiên trả lời.
“Sẽ lành ngay thôi.”
Quả nhiên, điều kỳ lạ hơn xảy . Ngay mắt cô, những vết xước đang khép . Lớp da chậm rãi liền , giống như thời gian tua ngược. Chỉ vài giây …những vết thương biến mất.
Thanh Thu sững sờ. Trước giờ cô từng để ý. Khải Quân luôn mặc áo đen, cổ tay áo kín mít. Anh cũng thường tách khỏi , ít khi để ai quá kỹ. Cho nên cô từng phát hiện.
Thanh Thu khẽ thì thầm:
“…Anh rốt cuộc là ai?”
Gió lạnh thổi qua vách núi. Khải Quân cô. Khoảng cách giữa hai lúc quá gần. Gần đến mức Thanh Thu thể thấy rõ ánh mắt sâu thẳm như băng hồ ngàn năm.
Anh khẽ nhướng mày.
“Câu hỏi … nên để hỏi em ?”
Thanh Thu khựng . Khải Quân khẽ , một nụ nhẹ.
“Em nhiều thứ hơn em .”
Anh thẳng mắt cô.
“Ví dụ như cách thức tỉnh năng lực.”
“Hay…”
Ánh mắt thoáng dừng .
“…tương lai.”
Tim Thanh Thu khẽ chấn động. Cô im lặng vài giây, khẽ hỏi:
“…Anh tin em ?”
Khải Quân liếc cô, ánh mắt loé lên.
“Ý em là…”
Anh nhướng mày khẽ.
“… nên diệt khẩu?”
Thanh Thu lập tức hoảng hốt xua tay.
“Không! Ý em là…”
Cô vội vàng , giọng luống cuống:
“Em sẽ giữ im lặng tuyệt đối!”
“Em thề! Em sẽ coi chuyện như bí mật của chính , tuyệt đối với ai!”
Cô một , ánh mắt nghiêm túc như sợ hiểu lầm.
Nhìn thấy thái độ hoảng hốt như chạy trốn của cô, Khải Quân phì khẽ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-15-nang-luc-cua-khai-quan.html.]
“Được. Chúng nghỉ đêm tại đây, mai leo lên.”
Anh , xuống tựa lưng vách đá phủ băng, hiệu cho cô xuống cạnh .
Bóng tối dần buông xuống. Gió núi thổi qua. Thanh Thu đàn ông bên cạnh . Mái tóc đen của khẽ bay theo gió, gương mặt lạnh lùng và sắc nét, ánh trăng nhạt, mang vẻ xa cách, lãnh đạm, giống như một vị thần ngoài thế giới con .
Trong lòng cô khỏi cảm khái.
Đẹp quá.
Đẹp giống như một bức tranh tĩnh lặng giữa trời tuyết.
Cô bỗng tò mò.
“…Vậy còn năng lực gì nữa ?”
Khải Quân khẽ nhíu mày. Anh xuống bàn tay , suy tư.
Một giây ,
Một ngọn lửa nhỏ bỗng bùng lên trong lòng bàn tay .
Thanh Thu tròn mắt.
Chưa kịp gì, ngọn lửa tắt, đó là tia điện xanh lách tách nhảy qua đầu ngón tay, kim loại trong khẩu s.ú.n.g bên hông khẽ rung lên, tiếp đó là một dòng nước mỏng tụ trong khí.
Chỉ một cái chớp mắt, dòng nước đóng băng thành tinh thể trong suốt.
Thanh Thu c.h.ế.t lặng.
“…Anh…”
Giọng cô gần như tin nổi.
“Anh… đa năng lực?”
Khải Quân tay một lúc, khẽ siết . Tất cả năng lượng lập tức tan biến.
Anh bình thản:
“Có lẽ .”
Thanh Thu nuốt khan.
“…Anh từ khi nào?”
Khải Quân trầm ngâm một chút.
“Không rõ.”
Ánh mắt xa về phía những dãy núi phủ tuyết.
“ từ lúc ý thức … khác thì những năng lực tồn tại .”
Thanh Thu im lặng.
Khải Quân tiếp, giọng trầm xuống:
“Thanh Thu.”
Cô giật .
“Vâng?”
Anh thẳng mắt cô.
“Chính vì … đây mới cảnh cáo em tránh xa .”
Gió lạnh lướt qua giữa hai . Ánh mắt thoáng qua một tầng bóng tối sâu.
“ cũng … rốt cuộc là thứ gì.”
Thanh Thu sững .
Khải Quân khẽ cúi đầu bàn tay .
Giọng thấp và xa xăm.
“Những năng lực, kiến thức, phản xạ chiến đấu…”
“Chúng cứ xuất hiện.”
“Giống như vốn dĩ tồn tại trong cơ thể từ lâu.”
Anh nhạt.
“Đương nhiên đến mức…”
“…ngay cả bản cũng thấy kỳ lạ. Có lẽ cũng chẳng khác gì quái vật.”
Không gian rơi yên lặng.
Chỉ còn tiếng gió và tuyết.