Ta chút kinh ngạc, bởi vì tiện, vốn là một thọt.
A Hương là một cô nương đường nét thanh tú, tính tình trầm mặc. Ngày đó đến nhà Triệu đại thúc trả tiền, tuy gặp qua nhưng cũng chỉ là quan hệ gật đầu chào hỏi, từng trò chuyện.
Theo lời Triệu đại thúc, từ năm mười một tuổi ngã gãy chân trái dẫn đến tật nguyền, còn thích ngoài, cũng chẳng giao thiệp với ai.
Thế nhưng lúc tìm đến tận cửa, lời lẽ cũng thẳng thắn, hỏi : "Những lời tẩu với cha ngày hôm đó, đều thấy cả . Tẩu từ bỏ ? Không mở tiệm bán đậu hoa nữa ?"
Ta vội xua tay, đem tình trạng hiện tại kể cho .
Muội : "Sao tẩu hỏi Nhị thúc? Có lẽ cô tỷ của tẩu thật sự . Bùi bá bá là ăn, vất vả kinh doanh nửa đời , loại bí phương lẽ cũng chỉ truyền cho con trai, dù con gái cũng gả mà."
Ta ngẩn , quả thực từng nghĩ đến việc , ngập ngừng đáp: "Nhị thúc cũng chắc , rời nhà từ sớm ..."
"Không hỏi mà ? Cứ hỏi một chút ."
A Hương dường như còn để tâm chuyện hơn cả , thúc giục lập tức thư cho Nhị Lang, để khi về huyện thành sẽ tiện đường mang bưu cục.
Dưới ánh mắt nhiệt thành của , đành lấy giấy b.út .
Nội dung đại ý là: Ta chút sinh kế ở huyện thành, theo cách mà thẩm nương từng dạy nhưng hương vị đậu hoa đúng, chẳng Nhị thúc cách cụ thể thế nào , thể chỉ điểm đôi chút chăng.
Đồng thời, còn đính kèm một tờ phương pháp đậu hoa do chính tay .
A Hương xem xong liền nhíu mày, chữ thì cũng thôi , nội dung quá đỗi thẳng thừng, giữa các hàng chữ chẳng lấy một chút quan tâm giữa với .
Thế là bảo thêm một câu ở cuối thư: "Biên cương khổ hàn, Nhị thúc nhất định bảo trọng thể, mong bình an về nhà."
Viết xong, mang bức thư .
Vốn dĩ hiểu vì nhiệt tình với việc đến thế, mãi đến lúc sắp , mới : "Tiết Ngọc, bằng tuổi tẩu, cũng đều là mẫu mất sớm, hơn nữa còn là một kẻ thọt."
Ta hiểu ý tứ , tiếp: "Cha cứ luôn tất bật tìm cho một mối hôn sự , nhưng , hạng như thì tìm nhà nào t.ử tế đây? Nam t.ử nhà lành thể cam lòng cưới một kẻ thọt, nhưng cha chẳng tin, ông tích góp cho một trăm lượng bạc hồi môn, nhà chồng nghèo một chút cũng , chỉ cần phu quân đối xử với là ."
"Ông ngần tuổi mà vẫn còn ngây thơ như . Nam t.ử nhà nghèo mà chịu cưới một kẻ thọt, lẽ nào vì nhắm một trăm lượng bạc hồi môn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lang-hoai-huu-ngoc-pjnm/chuong-9.html.]
"Tiết Ngọc, nếu tẩu bán đậu hoa, thể lấy tiền hồi môn giúp tẩu mở tiệm. Tẩu đừng vội từ chối, mục đích gì khác, yêu cầu cũng ít, tham lam, chỉ tìm cho một lối thoát, gả cho những kẻ lưng mắng là con thọt c.h.ế.t tiệt."
Ta cảm thấy A Hương chút đ.á.n.h giá cao .
Thư gửi một tháng, mắt thấy sắp đến ngày Bùi Nhị Lang gửi quân lương về, mà vẫn bặt vô âm tín.
Ta nhịn mà nghĩ, trong mắt ngoài là tẩu t.ử góa bụa của Bùi gia, nhưng trong mắt Bùi Nhị Lang, cũng chỉ là một dưng mà thôi.
Dù thì "phóng thê thư" cũng ký .
Đã là dưng, thể đem bí phương đậu hoa quan trọng như thế cho .
Bùi Tiểu Đào nghĩ , con bé chống nạnh, ngẩng cao đầu, để lộ hai lỗ mũi nhỏ về phía : "Tẩu t.ử, tẩu sai . Nhị ca của chính là đại tướng quân, còn sẽ nữ quan. Bùi gia chúng mai sẽ phủ lớn ở Hoa Kinh, hàng trăm nha tiểu sai, bước chân điện Kim Loan, ai còn thèm về đây bán đậu hoa nữa. Thế nên cái bí phương gì đó, vốn chẳng quan trọng!"
Ta: "..."
Ngay khi định từ bỏ để chuẩn chút việc buôn bán nhỏ khác, thư của Bùi Nhị Lang cùng với bốn lượng bạc gửi tới.
Ta ngờ chữ của đến thế, nét b.út cứng cỏi, lực xuyên thấu mặt giấy.
Càng ngờ thực sự đem bí phương cho .
Đậu hoa của Bùi gia hương vị thơm ngon, thứ nhất là nhờ nước dùng, thứ hai là nhờ "Tam hợp du".
Trước khi học đậu hoa, Bùi lão cha vốn là một bán dầu.
Đậu hoa của khác, khi bưng lên bàn sẽ nhỏ vài giọt dầu mè thơm bát.
Còn dầu của Bùi gia, là sự kết hợp của dầu mè, mỡ gà và mỡ lợn, tinh luyện theo bí thuật.
Bùi Nhị Lang cho một tờ công thức "Tam hợp du".
Hắn còn bảo rằng, nước dùng thể cho thêm lòng gà, vị sẽ tươi ngon hơn.