Lão Mạc Thịt Trẻ Con - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:08:21
Lượt xem: 1,034

Hồi nhỏ, đến kỳ nghỉ đông là về quê. Một , chú út dẫn lên núi săn thỏ rừng.

 

Hai chú cháu cứ mải miết theo dấu chân thỏ mà . Bỗng nhiên, một màn sương mù dày đặc nổi lên.

 

cuống cuồng hét: "Chú Út ơi, hình như chạy lạc rừng già ."

 

Mặt chú Út lập tức trắng bệch: "Vãi chưởng! Mau khỏi đây. Dấu chân thỏ ban nãy hình như đúng lắm."

 

cuống quá nên ngã thương ở chân. Chưa kịp mở miệng kêu đau thì chú Út bịt c.h.ặ.t miệng .

 

Trong làn sương mờ ảo mơ hồ, thấy một bóng như đang mặc áo lông thú, đầu đội mũ, từ sâu trong rừng già về phía hai chú cháu.

 

Chú Út vội vàng rạp xuống đất, cõng lên lưng phía ngoài bìa rừng.

 

Vừa khỏi rừng, chú Út xốc lên vai chạy thục mạng.

 

ngờ vực hỏi: "Chú Út, chú chạy thế?"

 

Chú Út run rẩy đáp: "Lão Mạc! Là Lão Mạc!"

 

1

 

kỳ quái hỏi: "Lão Mạc là cái gì?"

 

Chú Út thở : "Là con quái mà bà nội mày kể đấy, Lão Mạc chuyên ăn thịt trẻ con lời . Cái bóng chính là nó."

 

lắp bắp kinh hãi: "Không chứ? Cháu thấy thứ đó giống mà."

 

"Im mồm, đừng lên tiếng." Giọng chú Út giấu nổi vẻ kinh hoàng, guồng chân chạy càng nhanh hơn.

 

Vừa đến sân, chú liền vội vàng cài then cổng .

 

Ông nội bước đón.

 

"Trụ t.ử, chạy vội vàng mồ hôi nhễ nhại thế ? Mau sưởi lửa , đừng để..."

 

Ông còn hết câu, chú Út cắt ngang: "Cha, con thấy Lão Mạc ."

 

Gương mặt vàng như nghệ của ông nội trong nháy mắt chuyển sang màu tím đen vì giận dữ.

 

"Mày mò rừng già đấy ?"

 

Chú Út chột "Vâng" một tiếng.

 

Ông nội tát thẳng một cú như trời giáng mặt chú.

 

"Hơn hai mươi năm nay ai dám cái rừng già đó, mày chán sống mà chui đấy?"

 

Rừng già là vùng cấm bất thành văn của làng .

 

Trước đó một lỡ chân lạc rừng già một trở .

 

Cả làng tiếng gào thét t.h.ả.m thiết suốt nửa canh giờ nhưng chẳng ai dám cứu.

 

Xem và chú Út phạm đại kỵ.

 

Chú Út ôm một bên má sưng vù biện giải: "Con mải đuổi theo con thỏ, sương mù dày quá rõ nên mới nhầm ."

 

Ông nội hít sâu một hỏi: "Sao mày đó là Lão Mạc?"

 

"Hắn vươn tay vẫy thằng Đông và con. Cánh tay đó dài đến gần hai mét."

 

nghĩ ngợi một chút bổ sung: "Chắc là lúc vẫy tay chạm cành cây nên mới dài như thế thôi ạ."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Chú Út cãi: "Bộ lông nó màu đen, cổ một vòng vằn vàng. Đấy chẳng là con Lão Mạc thành tinh thì là gì?"

 

đáp: "Cái màu vàng , cháu giống khăn quàng cổ hơn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lao-mac-thit-tre-con/chuong-1.html.]

Ông nội gằn giọng: "Trụ t.ử, rốt cuộc mày ? Lão Mạc mà khỏi rừng là chuyện c.h.ế.t đấy. Tết nhất đến nơi , đừng mà nhầm lẫn, là cả làng mất Tết."

 

Chú Út ngẫm nghĩ một lúc, giọng cũng trở nên ngập ngừng, chắc chắn lắm.

 

"Con thấy... chắc là nó đấy."

 

Ông nội cúi đầu một hồi lâu.

 

Cuối cùng, vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng: "Hai đứa đóng c.h.ặ.t hết cửa nẻo . Tao tìm trưởng thôn một chuyến. Ai đến cũng tuyệt đối mở cửa."

 

Bà nội buồng lấy mấy quả pháo thăng thiên nhét túi áo ông.

 

Ông nội ngậm tẩu t.h.u.ố.c lào bước khỏi cửa.

 

2

 

Không khí trong nhà bỗng chốc trở nên căng thẳng.

 

cũng sợ toát cả mồ hôi lạnh.

 

Lão Mạc gần như là cơn ác mộng của đứa trẻ ở vùng .

 

Ở đây vẫn luôn lưu truyền một bài đồng d.a.o:

 

"Mắt đỏ mũi xanh, bốn vó đầy lông.

Đi đường bạch bạch, đòi ăn trẻ sống."

 

Chính là về Lão Mạc.

 

Tương truyền Lão Mạc cao hơn hai mét, mắt to như cái đèn l.ồ.ng phát sáng màu xanh lục, một bước nhảy xa mười mấy mét, chuyên rình rập ban đêm để bắt trẻ con ăn thịt.

 

Nó ăn thịt theo kiểu ăn từ trong ngoài.

 

Đầu tiên là moi hết nội tạng, ăn xong mà cái xác vẫn còn nguyên bộ da.

 

Sau đó rút từng cái xương nhai rau ráu.

 

Nhai hết xương xong, nó dùng cỏ nhồi bên trong bộ da cho căng lên, y hệt như sống.

 

Rồi nó dựng cái nộm đó cửa nhà bạn.

 

Bản nó thì nấp sang một bên.

 

Hễ trong nhà mở cửa, bước một là nó ăn thịt một .

 

Cho đến khi ăn hết sạch cả nhà đó.

 

Cuối cùng mới là ăn nốt bộ da.

 

Ăn da xong thì tìm nhà tiếp theo.

 

Nhà nào trẻ con đêm, lớn chỉ cần dọa: "Nín , Lão Mạc thấy là đến bắt mày đấy", thế là đứa bé im bặt dám nữa.

 

Vốn dĩ từ hồi lên tiểu học còn tin Lão Mạc thật nữa , cứ tưởng lớn chỉ bịa để dọa trẻ con thôi.

 

vẻ mặt của ông nội và chú Út thì hình như là thật.

 

sang hỏi bà nội: "Lão Mạc thật hả bà? Bà thấy bao giờ ?"

 

nuốt nước bọt cái ực : "Có thật đấy. Bên phía rừng già , hơn hai mươi năm từng một con trú ngụ. Hễ nhà ai mà trẻ sơ sinh là cứ đến tối, nó mò khỏi rừng gieo họa."

 

"Hồi đó một nhà sinh đôi long phụng. Bị con Lão Mạc đó ăn sạch cả hai đứa luôn."

 

"Từ đó về , trong làng hễ ai sắp sinh nở là trốn hết sang vùng khác. Không trẻ sơ sinh, nó bắt đầu chuyển sang ăn mấy đứa nhỏ nhất."

 

"Về thì bất kể lớn trẻ con, cứ tóm là nó ăn. Nó mà thẳng lên thì còn cao hơn cả mái nhà. Mắt nó to hơn cái bát ăn cơm nhà , mà còn phát sáng màu xanh lục."

 

"Mấy thanh niên trai tráng phục, hò g.i.ế.c nó. Kết quả nó ăn thịt chẳng còn mảnh da nào."

 

Loading...