Lẩu Thịt Cừu Trả Nghiệp - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:47:47
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

khổ nghĩa địa thì chẳng gì, nhưng Tây Khứ Cư… nơi đó thật sự quỷ.

 

Cơn giận trong cũng vơi quá nửa, chỉ ép kể hết điều .

 

Ánh mắt Đồng Kim Thủy dần trở nên xa xăm: “Cậu đấy, ông nội là một lão binh…”

 

Ông nội thời trẻ theo quân chinh chiến khắp nơi. Dù may mắn sống sót lành lặn trở về, nhưng cũng mang theo vô vết thương ngầm. Tuổi già kéo đến, những thương tích lượt trở thành căn bệnh chí mạng.

 

Năm năm , cuối cùng ông cũng gục xuống giường bệnh.

 

Trong vài tháng cuối đời, ông chỉ lặp lặp hai chuyện: một là thấy với đồng đội năm xưa, hai là luôn ăn một bữa lẩu cừu.

 

Thịt cừu vốn đại bổ, nhưng với thể của ông khi , nhà họ Đồng nào dám để ông động

 

Nhỡ “hư bất thụ bổ” mà xảy chuyện thì

 

, họ chỉ tìm cách lảng tránh. Thế nhưng một ngày nọ ông nội bỗng biến mất khỏi phòng bệnh!

 

Một gần đất xa trời, còn thể chứ? 

 

Cả nhà họ Đồng cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi mà chẳng thấy. 

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Họ nhớ ông từng ăn lẩu cừu, liền tới cửa Đông Lai Thuận canh suốt một ngày nhưng vẫn tìm gì.

 

Sáng sớm hôm , ông nội tự về phòng bệnh. Bước chân mạnh mẽ như gió, trông chẳng giống đang mang bệnh nặng chỉ là tuyệt nhiên hé nửa lời về nơi đêm .

 

trong lòng đều hiểu, e rằng đó là hồi quang phản chiếu.

 

Quả nhiên, mấy ngày, ông nội qua đời.

 

Điều lạ là trong những ngày cuối đời, ông còn nhắc đến đồng đội nữa như thể áy náy và món nợ xưa bù đắp. 

 

Khi , môi ông nội còn mang theo nụ nhẹ nhõm.

 

“Sau đó, cả nhà ai nhắc chuyện ,” Đồng Kim Thủy thở dài. “Tất cả đều cố tình bỏ qua những điểm đáng ngờ. di vật của ông nội là do thu dọn, tìm thấy gì ?”

 

mơ hồ đoán , liền lấy từ túi chiếc vé tàu từ ga Bắc Kinh Tây tới Bắc Kinh Đông đêm qua.

 

Đồng Kim Thủy gật đầu: “, chính là cái đó.”

 

lặng .

 

Sau những gì trải qua đêm qua, chắc chắn ông nội tới Tây Khứ Cư, gột rửa tội nghiệt của .

 

thở dài: “Thôi bỏ , chuyện so đo với nữa.”

 

đang định về nhà, Đồng Kim Thủy bỗng kéo . Ánh mắt d.a.o động, dường như dám thẳng:

 

“Vụ cá cược… vẫn xong.”

 

“Cậu gì cơ?” cau mày.

 

“Coi như em cầu xin thể tới Tây Khứ Cư thêm nữa ?”

 

kinh ngạc há hốc miệng, Đồng Kim Thủy mặt, dám tin tai .

 

8

 

Đồng Kim Thủy thở dài: “Sau khi ông nội mất, bà nội ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt. Vốn dĩ bà khỏe mạnh, mà chỉ trong thời gian ngắn suy sụp thấy rõ, đó còn mắc chứng mất trí nhớ tuổi già, cũng đang đợi ông nội trở về…”

 

“Không lâu đây, bà chẩn đoán u.n.g t.h.ư não, bác sĩ nhiều nhất chỉ còn sống hai tháng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lau-thit-cuu-tra-nghiep/chuong-5.html.]

“Tuyện liên quan gì đến Tây Khứ Cư?” - hiểu lắm.

 

“Khi dọn di vật, phát hiện chiếc đồng hồ quả quýt của ông nội biến mất. Đó là tín vật định tình bà tặng ông lúc còn trẻ, nghĩ chắc để quên ở Tây Khứ Cư. chỉ mong, khoảnh khắc cuối đời, bà thể chiếc đồng hồ lẽ, lẽ bà cũng sẽ trong nụ .” 

 

Thần sắc Đồng Kim Thủy trĩu nặng.

 

do dự, bản năng kháng cự việc nơi đó. 

 

nghĩ đến hai năm qua Đồng Kim Thủy từng giúp đỡ , lòng d.a.o động.

 

“Xin đấy!” Đồng Kim Thủy khẩn cầu.

 

“Hôm qua chẳng thấy ? Họ sẽ , duy nhất thể nơi đó an … chỉ thôi!”

 

nghiến răng: “Được, !”

 

Tối hôm đó, bắt taxi đến Bát Vương Phần, theo ký ức tìm tới con phố

 

điều ngoài dự liệu là Tây Khứ Cư vốn xuất hiện, giờ thấy bóng dáng. 

 

?

 

tìm quanh mà chút manh mối nào. dần dần mở rộng phạm vi, bên một con đường quen thuộc thấy một chậu lửa.

 

Vài mặc đồ trắng vây quanh chậu, liên tục ném thứ gì đó lửa. Nhìn kỹ mới thấy là từng xấp vàng mã.

 

“Chuyện … là ?” - ghé hỏi.

 

Người đàn ông dẫn đầu một cái thở dài: “Chúng đang cúng cho cha… Ba năm , ông gặp t.a.i n.ạ.n xe ngay tại đây.”

 

Nhìn cảnh mắt, bỗng nhớ đến ông già hôm qua cũng thấy ở nơi

 

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, liếc mấy bồn hoa xung quanh vội vàng rời .

 

Trên đường về, ngừng suy nghĩ tại việc tìm Tây Khứ Cư thất bại? 

 

Rõ ràng hôm qua vẫn thấy ở đây mà. 

 

Chẳng lẽ… lên chuyến tàu từ Bắc Kinh Tây đến Bắc Kinh Đông ?

 

Đêm còn sớm nên quyết định thử một nữa.

 

9

 

Bước khỏi ga Bắc Kinh Đông, chợt cảm giác quen thuộc mơ hồ, như thể thuộc về màn đêm

 

Cảm giác tách rời … đúng , !

 

Kìm nén sự kích động, về hướng Tây Khứ Cư.

 

Vừa qua góc phố, từ xa thấy chậu lửa vẫn đang cháy. Họ vẫn ?

 

Đang suy nghĩ, ánh mắt bỗng đông cứng khi sang bên bồn hoa, trong bóng tối, là ông già

 

Chính là ông

 

thể thấy ông !

 

Ông già từ xa đang cúng , dường như đang suy tính điều gì đó, miệng lẩm bẩm. 

 

Khi đến gần, loáng thoáng vài câu:

 

Loading...