Lời Trăn Trối Bỏ Ngỏ - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:53:49
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:53:49
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
[ tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nhà tổ họ Tả tại thôn Tả Gia, huyện Nam Sơn. Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế quyền sử dụng đất thổ cư của nhà tổ. Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế bộ tài sản cá nhân của ông ngoại Tả Lương Dân. Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế căn hộ chung cư do ông ngoại Tả Lương Dân mua huyện...]
[ tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nhà tổ họ Lưu tại thôn Lưu Gia, huyện Nam Sơn của bà ngoại Lưu Lệ Cầm. Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế quyền sử dụng đất thổ cư của nhà tổ. Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế bộ tài sản cá nhân của bà ngoại Lưu Lệ Cầm và Tả Lương Dân. Tự nguyện từ bỏ...]
Văn bản dông dài lê thê tới hai đoạn lớn, chữ xếp sát rạt đếm sương sương cũng cả nghìn từ. Thậm chí đến quyền tranh cử và quyền bỏ phiếu bầu trưởng thôn cũng lôi nốt. Có cần lố thế ?
ôm tập tài liệu, chìm trầm tư. Lớp trưởng lẽo đẽo chạy tới: “Ôn Hinh, khá hơn chút nào ?”
Cậu mấy ngày nay cứ bám dính lấy , canh me từng chút một chỉ sợ nghĩ quẩn tự kết liễu đời .
“Tớ bảo mà, mấy cái bài kỷ yếu chỉ mang tính hình thức thôi, chỉ cần gom đủ chữ là duyệt. Cậu cứ nhăng cuội, nhét một đống chữ vô nghĩa , mở bài kết bài cứ ca ngợi trường phô trương lên là xong. Nếu khó chịu...” Lớp trưởng ghé sát tai thì thầm: “Khó chịu thì cứ giấu một câu c.h.ử.i ban giám hiệu giữa bài, giấu kỹ chút, đảm bảo ai phát hiện .”
Giấu một câu giữa bài...
Hai mắt sáng rực lên. tung một đ.ấ.m mạnh bạo vai lớp trưởng đang sát rạt.
“Cảm ơn, cảm ơn nhắc nhở!”
Lớp trưởng nhăn nhó xoa vai chịu đau: “Cậu thông suốt là .”
Viết một mớ chữ thừa thãi vô nghĩa cốt là để che giấu câu thật. Nhất định là như !
trừng lớn mắt, lật lật , nghiền ngẫm tỉ mỉ từng câu chữ trong bản thỏa thuận nhảm nhí .
[...... tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế chiếc xe Audi A6 tên bà ngoại Lưu Lệ Cầm......]
[...... tự nguyện từ bỏ cổ phần và quyền thừa kế tại Xưởng Sản xuất Nước rửa chén Bát đĩa Sạch Nam Sơn......]
[...... tự nguyện từ bỏ quyền bầu cử dân thôn Lưu Gia......]
[...... tự nguyện từ bỏ......]
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t hai chữ “cổ phần”. Các điều khoản khác đều ghi rành rành là [quyền thừa kế], duy chỉ điều khoản chêm thêm chữ [cổ phần và quyền thừa kế].
“Xưởng Sản xuất Nước rửa chén Bát đĩa Sạch Nam Sơn...... Lớp trưởng, cách tra cứu thông tin của một công ty ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/loi-tran-troi-bo-ngo/chuong-5.html.]
Lớp trưởng rút ngay điện thoại , hắng giọng: “Đơn giản thôi, nạp VIP cho cái ứng dụng là xong. Hội sinh viên cử tớ kéo tài trợ nên tớ nạp VIP sẵn để tiện liên lạc với các sếp. Cậu tra cái gì?”
Lớp trưởng gõ dòng chữ [Xưởng Sản xuất Nước rửa chén Bát đĩa Sạch Nam Sơn] điện thoại, màn hình lập tức nhảy sang một trang mới.
cuối cùng cũng hiểu chuyện.
Trong danh sách cổ đông của Xưởng Sản xuất Nước rửa chén Bát đĩa Sạch Nam Sơn, tên .
Mọi hành động và lời kỳ quặc của ông ngoại cùng bà ngoại Lưu đều nhắm đến một mục đích duy nhất: chiếm đoạt 35% cổ phần của .
Mẹ qua đời, tìm đòi hỏi là điều tưởng. Vậy nên với tư cách là cô con gái duy nhất của , hiển nhiên trở thành mục tiêu ông ngoại nhắm tới.
Toàn bộ mớ giấy lộn nhảm nhí trong bản thỏa thuận , chung quy cũng chỉ để che đậy cho dòng cam kết “từ bỏ cổ phần” cài cắm ở giữa.
Đối xử với cháu gái ruột của mà cũng thể mờ mắt vì tiền đến mức mưu mô như ?
mời lớp trưởng một bữa cơm căng tin, coi như cất công cảm ơn nạp thẻ VIP. tâm trạng lúc cực kỳ tồi tệ, phẫn nộ uất ức. Đến món sườn xào chua ngọt yêu thích ngày thường, nay cũng chẳng buồn đụng đũa nhai trôi.
Bố từng hé răng nửa lời về việc còn cơ ngơi bên ngoài. Nếu bố chịu sớm, chẳng lặn lội về quê rước lấy cục tức .
gọi điện ngay cho bố, vặn hỏi xem tại ông giấu giếm chuyện tày đình .
Bố luống cuống thấy rõ, vội vàng thanh minh: “Bố với cô Ngô trong sáng đấy nhé!”
tức đến mức chỉ hận thể trợn ngược mắt lên tận trời xanh.
Lằng nhằng mất tận 20 phút đồng hồ, bố mới chịu vấn đề chính: “Con đến cổ phần của xưởng sản xuất bát đĩa dùng một đó hả? Bố chứ. Lúc lo tang lễ cho con, ông ngoại bắt bố ký giấy từ bỏ cổ phần .”
mà nghệt cả mặt, nhịn bèn hét lên một tiếng tức tưởi vang dội cả nhà ăn: “Tại chứ?”
Bố giải thích với giọng điệu tủi : “Bố chỉ từ bỏ một nửa phần của bố thôi. Di sản của con vẫn còn một nửa là của con mà. Bố tự tiện quyết định con, con tự cân nhắc xem lấy nhé.”
Bố kể, năm xưa ông ngoại sinh đứa con đầu lòng là , vì là con gái nên ông ghét bỏ mặt. Ông gần như chẳng thèm nuôi nấng dạy dỗ đàng hoàng, chỉ nhăm nhe đợi lớn là gả quách để đổi lấy chút tiền sính lễ. Chẳng ông ngoại đạp trúng vận cứt ch.ó gì, mà khi sinh , nhà bên đó đẻ tì tì ba đứa con trai. Cả nhà từ già đến trẻ thi ức h.i.ế.p , ép đến mức bỏ nhà bụi.
Năm mới mười sáu tuổi đầu, lấy một xu dính túi để mua vé xe. Mẹ đành kể mấy mẩu chuyện trong cuốn “Truyện Đọc” cho tài xế để nhờ xe lên huyện. Kể từ đó, bôn ba thuê mướn dạt lên tận thành phố tỉnh.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.