“Cô đừng thấy con chồn hôm nay ngoan ngoãn như , chứ lúc về thì nó chẳng cho ai đến gần . Nó thà thương đối thủ một ngàn, còn chịu tám trăm, chứ tuyệt đối chịu thua.”
Sắc mặt Chúc Ngu cũng trở nên nghiêm túc: “ hiểu . Cảm ơn quản lý Phan nhắc nhở.”
Phan Kim Xuyên gật đầu: “Không gì. Nhân viên Cục Lâm nghiệp hôm nay thấy năng lực của cô, chắc chắn sẽ chọn con vật phù hợp nhất cho cô. Yên tâm .”
“Hừm, đến khu gấu trúc .”
Trong lúc trò chuyện, hai đến cửa khu nuôi gấu trúc.
Đàm tỷ đón, khẽ nhíu mày : “Quản lý, hai về ? Vừa lúc hai rời , Đoàn Đoàn bắt đầu kêu ngớt. Giờ thì nó co rúm trong góc, chẳng thèm để ý ai.”
Nghe xong, Chúc Ngu chút lo lắng: “Để xem nó.”
Cô vội vàng bước nhanh bên trong, tới nơi liền thấy một con gấu trúc nhỏ thụp ở góc, lưng , bóng dáng trông thật cô đơn.
Hai con khác thì quấn lấy , thỉnh thoảng liếc Đoàn Đoàn, rõ đang thì thầm chuyện gì.
Chúc Ngu đồ khử trùng bước khu nuôi.
“Đoàn Đoàn.” – Cô khẽ gọi.
Cái đầu tròn lông trắng đen khẽ giật giật tai, nhanh ch.óng . Vừa thấy là Chúc Ngu, đôi mắt nó sáng bừng lên, lập tức lao về phía cô.
Nó nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân cô: “Anh .” Chị, đừng mà.
Chúc Ngu xoa đầu nó, dịu dàng : “Lúc nãy chị giúp một chút việc, quên cho em . Xin nhé.”
Đoàn Đoàn dụi đầu đùi cô, ý bảo : “Chị ơi, về nhà .”
Chúc Ngu khẽ cau mày: “Đoàn Đoàn thích ở đây ? Em xem, ở đây chị em của em, măng tươi đưa đến tận nơi, còn sống trong phòng điều hòa định nữa.”
Cô liếc hai con gấu trúc khác, chúng vẫn đang chơi với , chẳng hề chú ý đến bên . Chúc Ngu nhận rằng, ngay khi ánh mắt cô rời , một con gấu trúc khác lặng lẽ dõi theo cô.
Đoàn Đoàn kích động kêu liên hồi:”Không ở đây! Em về nhà, về nhà với chị!”
Chúc Ngu khó xử, đành giải thích: “ nhà chị điều kiện như ở đây.”
Lúc cô còn nghĩ nó là gấu trúc hoang, nhà cửa. Nào ngờ nó là cục cưng thiên kim của vườn bách thú lớn nhất thành phố A.
Đàm tỷ cũng tới, xuống an ủi: “Đoàn Đoàn, đừng vội. Sau quản lý Chúc thời gian sẽ tới thăm em.”
Đoàn Đoàn kêu toáng lên, nhất định đòi cùng Chúc Ngu.
Đàm tỷ hiểu “ngôn ngữ gấu trúc”, chỉ dựa kinh nghiệm, đoán lúc nó dễ thương khác. Vì thế, chị vội ôm lấy nó. móng vuốt Đoàn Đoàn bám c.h.ặ.t quần Chúc Ngu, chịu buông.
Đàm tỷ ái ngại: “Xin quản lý Chúc, Đoàn Đoàn kích động quá.”
Chúc Ngu vội trấn an: “Không , chị đừng lo, Đoàn Đoàn sẽ ai thương cả.”
Đàm tỷ cố kéo nó , còn Đoàn Đoàn thì ôm c.h.ặ.t lấy quần Chúc Ngu, kêu như . Cô xuống xoa đầu nó, mỉm mà trong lòng chua xót.
Phan Kim Xuyên ngoài cảnh mà há hốc mồm. Cảm giác mà quen quen…
À, giống y hệt cảnh phim truyền hình cha chia rẽ đôi uyên ương khổ mệnh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-11.html.]
“Khoan .” – Phan Kim Xuyên : “Đàm tỷ, để Đoàn Đoàn ở cùng quản lý Chúc một lát . Chị qua chuẩn cho nó ít đồ ăn mà nó thích.”
Đàm tỷ gật đầu, buông tay. Lập tức, Đoàn Đoàn vùng vẫy trèo lên Chúc Ngu.
Cô bế nó lên, dịu dàng vỗ về, giảng giải rằng điều kiện ở vườn bách thú Linh Khê kém hơn, thể nó thiệt thòi.
Đoàn Đoàn nào hiểu “thiệt thòi” nghĩa là gì. Nó chỉ ở bên chị mà thôi.
Nghe tiếng kêu tha thiết của bé con, lòng Chúc Ngu cũng mềm nhũn.
Lúc , Phan Kim Xuyên cũng đến, con gấu trúc đang rúc n.g.ự.c cô, : “Đoàn Đoàn, con cũng lớn . Quản lý Chúc còn việc ở nhà.”
Nói câu đó xong, chính ông cũng thấy ngượng ngùng. nhớ đến lời Chúc Ngu rằng động vật thể cảm nhận cảm xúc, ông đành cố vẻ như giáo viên mẫu giáo.
Đoàn Đoàn chẳng thèm nhúc nhích.
Phan Kim Xuyên thử tiến gần.
“Bộp!”
Con gấu trúc nhỏ vỗ mạnh một cái tay ông, còn nhe răng thị uy, rõ ràng : Con về nhà với chị!
Phan Kim Xuyên: “……”
Ông bỏ cuộc, lấy sữa bình và mấy nhánh tre non nó thích nhất dụ dỗ. Đoàn Đoàn thèm để ý, còn hất hết sang một bên, thái độ vô cùng kiêu ngạo, ương bướng.
Chúc Ngu liền khẽ mắng: “Đoàn Đoàn, như . Phải quý trọng thức ăn chứ.”
Nghe chị , nó lập tức thu móng vuốt , ngoan ngoãn ôm cánh tay cô, như thể tỏ ý: Em lời mà.
Phan Kim Xuyên mà ngơ ngác.
Đây còn là gấu trúc con bướng bỉnh của họ nữa ? Sao ngoan ngoãn lời Chúc Ngu đến thế?
Cuối cùng, Chúc Ngu đành thẳng: “Quản lý Phan, Đoàn Đoàn theo về.”
Nói câu đó, chính cô cũng ngại, cảm giác như đang dụ dỗ thiên kim tiểu thư của nhà giàu bỏ trốn theo .
Đoàn Đoàn còn nhỏ hiểu chuyện, nhưng cô là trưởng thành thì hiểu chứ.
Phan Kim Xuyên im lặng lâu, nặng nề thở dài: “Tính cách Đoàn Đoàn bướng bỉnh”
… nó là bảo bối của vườn bách thú của họ mà!
“Đoàn Đoàn khá kén ăn nữa…”
mà, nó cũng là bảo bối của bọn họ.
Giờ bảo bối nhất quyết đòi theo khác, còn bày vẻ “ai cản cũng đ.á.n.h”.
Chúc Ngu hiểu rõ ẩn ý, lập tức chắc nịch: “ sẽ cố gắng chăm sóc Đoàn Đoàn thật .”
Phan Kim Xuyên gật đầu: “ Quản lý Chúc, tin cô . mà… vườn thú Linh Khê…”
Chúc Ngu im lặng.
“Vì cuộc sống của Đoàn Đoàn, chúng sẽ gửi sang hết bộ đồ dùng, đồ chơi, thói quen sinh hoạt của nó. Ngoài , Linh Khê nhân viên chuyên chăm gấu trúc…”