Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:13:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Tân : “ quý giá nhất kể đến cái bể bơi và công viên trò chơi thiết kế riêng cho gấu trúc, tiêu tốn ít nhất cũng mấy trăm vạn. Mấy thứ mang sang đây chỉ là dọn tạm vài món mà thôi.”
Bốn công nhân vườn thú Linh Khê quản lý Chúc đang đẩy xe nhỏ, phía hẳn một con gấu trúc, khắp nơi trong sân, ánh mắt đều đổi.
Trời ạ, vườn thú họ chẳng khác nào rước về một tiểu thư lá ngọc cành vàng!
Không chỉ mang gấu trúc tới, mà còn mang theo một đống “của hồi môn” phong phú!
Nhân viên vườn thú Huy Sơn sắp xếp xong đồ đạc. Quản lý Chúc còn tặng họ hai bó tre non chuẩn sẵn, là phần quà cho Tinh Tinh và Tùng Quả.
Người Huy Sơn , vườn thú trở về yên tĩnh.
Trọng Vân chạy đến chuyện với quản lý Chúc, ai ngờ La Tân giành :
“Quản lý Chúc.” – La Tân lên tiếng: “Cô chăm sóc Đoàn Đoàn bấy lâu cũng vất vả , để đưa nó ăn cơm.”
Chúc Ngu gật đầu.
Trong lòng La Tân mừng rỡ. Ở vườn thú Huy Sơn, từng chăm sóc gấu trúc, nhưng do tuổi còn trẻ nên chỉ thể trợ thủ. Lần sang Linh Khê, tuy chỉ là điều động tạm thời, nhưng ở đây ngoài còn ai chuyên môn nuôi gấu trúc. Nghĩa là từ nay, thể một chăm sóc Đoàn Đoàn!
Anh hớn hở đưa tay, học theo động tác thành thạo của các nhân viên kỳ cựu, chuẩn bế gấu trúc con.
chạm tay bộ lông mềm mại, Đoàn Đoàn vung một cái tát.
Không đau, nhưng đủ để La Tân sững .
Đoàn Đoàn sang quản lý Chúc, gọi một tiếng: “Chị, chị đưa em ăn cơm.”
Chúc Ngu mỉm : “Vẫn là để đưa nó . Cậu thu dọn phòng cho Đoàn Đoàn một chút nhé, tối nay nó sẽ ở đây.”
La Tân vui vẻ đồng ý. Nghĩ tới việc gấu trúc con ở trong căn phòng do chính tay chuẩn , lòng cảm thấy vô cùng phấn khởi.
Chúc Ngu xoa đầu Đoàn Đoàn, dặn dò nó tùy tiện đ.á.n.h nhân viên chăm sóc. Đoàn Đoàn ngoan ngoãn gật đầu.
Nhờ Huy Sơn gửi sang nhiều đồ dùng, trong đó loại sữa đặc chế cho gấu trúc con, bảo quản trong thùng giữ tươi, thể để cả ngày mà hỏng.
Chúc Ngu rót một bát sữa cho Đoàn Đoàn, chuẩn thêm tre non và cả cây trúc quý chuyển về từ xa.
Đoàn Đoàn gặm tre uống sữa, hai chân lắc lư sung sướng.
Ngay cả cây trúc quý hiếm, nó cũng ăn hết sạch.
Chị dặn lãng phí, thì nó ăn! Dù … khó nhai một chút.
Uống thêm vài ngụm sữa, nó càng hớn hở.
Trong lúc Chúc đang cho Đoàn Đoàn ăn, bốn công nhân vườn thú cách đó xa quan sát, tấm tắc khen ngợi.
Quản lý thật sự quá lợi hại!
Không chỉ đưa gấu trúc con về từ Huy Sơn, mà còn mang theo bao nhiêu thứ quý giá. Những đồ dùng , bọn họ cả đời trong vườn thú cũng từng thấy.
So với Linh Khê nghèo nàn, Đoàn Đoàn chẳng khác nào một con chim phượng hoàng vàng rực rơi xuống ngôi nhà tranh.
Không những thế, còn mang theo cả một “của hồi môn miễn phí” là La Tân.
Đã rước phượng hoàng vàng về, thì họ nhất định chăm sóc nó thật . Ít nhất, để Đoàn Đoàn cảm thấy cách giữa Huy Sơn và Linh Khê quá lớn.
⸻
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-15.html.]
Quản lý Chúc các công nhân của đang nghĩ gì. Cho Đoàn Đoàn ăn no xong, cô đặt nó lên xe đẩy, đưa sang khu nhà kính dành cho gấu trúc.
Nhờ sự hỗ trợ của nhân viên Huy Sơn, hiện giờ Linh Khê mô hình sơ khai của một “ngôi nhà gấu trúc”.
Tuy nhiên, Chúc Ngu định để y nguyên như . Sau , khi thêm tiền, việc đầu tiên cô là xây khu nhà gấu trúc khang trang hơn.
Cô chuẩn đặt Đoàn Đoàn trong phòng, để La Tân ở cùng nó buổi tối.
Đoàn Đoàn vui vẻ, nghĩ rằng tối nay ngủ cạnh chị như khi. khi thấy Chúc đặt nó xuống bên cạnh La Tân, nó lập tức ngẩn .
“Chị…” – đôi mắt tròn xoe đầy ấm ức.
Chúc Ngu dịu dàng : “Đoàn Đoàn, khuya , em ngủ thôi. Chị còn việc khác . Anh trai sẽ ở đây ngủ cùng em, đừng sợ nhé.”
Đoàn Đoàn ngơ ngác chị.
Chúc Ngu cong môi khích lệ: “Chị Đoàn Đoàn là em bé dũng cảm nhất, ngoan ngoãn nhất, thông minh nhất. Đến cả hổ cũng sợ, thì ngủ cùng trai gì nào, đúng ?”
Đoàn Đoàn ngẩn vài giây, gật đầu: “…!”
“Vậy Đoàn Đoàn ngủ ngoan nhé. Sáng mai chị đến thăm.”
“Ừm…” – Đoàn Đoàn nhỏ giọng đáp.
Chúc Ngu rời .
La Tân ở , mặc bộ đồ vô khuẩn, cạnh giường, nhớ lời Phan viên trưởng dặn khi : Muốn động vật yêu quý, bí quyết chính là trò chuyện với chúng.
Anh khẽ ho một tiếng, cất giọng dịu dàng: “Đoàn…”
Đoàn Đoàn lập tức lăn một vòng, lưng về phía .
La Tân: …
Không , cái lưng nhỏ xíu cũng đáng yêu lắm.
Anh đưa tay, định vỗ nhẹ để ru nó ngủ như các nhân viên kỳ cựu vẫn . chạm lông, Đoàn Đoàn nổi giận, quạt tay , còn đầu “gừ” một tiếng cảnh cáo.
La Tân im lặng rụt tay, ngẩn cửa phòng kính, Đoàn Đoàn dần , trong lòng chán nản.
Rõ ràng Đoàn Đoàn đối xử lạnh nhạt như với quản lý Chúc…
Rốt cuộc thua kém cô ở điểm nào?
Chẳng lẽ bao năm miệt mài học hành, thi cử, nhận giải thưởng… đều vô ích ?
⸻
Thật , Chúc Ngu cũng ở ngủ với Đoàn Đoàn. giờ còn nhiều việc .
Cô chuyển hết tiền trong tài khoản, lập tức xử lý thủ tục trả lương cho bốn công nhân. Họ nợ lương hai tháng, thể kéo dài thêm.
May mà kinh tế thế giới phát triển, thủ tục đều thể điện thoại. Chỉ cần ngày mai xác minh xong, tiền sẽ tự động tài khoản công nhân.
Sau khi phát lương, 50 vạn trong tay chỉ còn 45 vạn.
Số tiền cũng thể tiêu sạch, để một khoản quỹ dự phòng khẩn cấp.
Còn chi cho trạm kiểm dịch, mua vắc-xin phòng bệnh, mua thức ăn ở lò mổ…
Xử lý xong xuôi, trong tay Chúc Ngu chỉ còn 30 vạn.