1.
Thời gian là một dòng chảy âm thầm nhưng tàn nhẫn, nó biến những đứa trẻ thành thiếu niên và biến những thiếu niên thành trưởng thành. Năm năm trôi qua kể từ ngày Lục Vân lên Thủ đô, ngôi nhà của họ Lục giờ đây đón trở về còn là một sinh viên gầy gò, mà là một đàn ông 23 tuổi với phong thái đĩnh đạc, việc cho một tập đoàn kiến trúc lớn.
Và Nhã Nhã, cô bé 5 tuổi bám đuôi ngày nào, nay là một thiếu nữ 13 tuổi bước cấp hai.
2.
Chiều thứ Bảy, Lục Vân trở về nhà một dự án dài ngày. Anh dắt chiếc xe phân khối lớn sân thì thấy một dáng mảnh khảnh đang tưới nước cho mấy chậu hoa nhài cổng.
Dáng còn thấp bé để cúi xuống . Cô gái nhỏ mặc chiếc váy trắng giản dị, mái tóc đen dài mượt mà kẹp gọn bằng chiếc kẹp hình ngôi bạc cũ kỹ. Nghe tiếng động, cô gái .
"Anh... Vân mới về ạ?"
Lục Vân sững mất vài giây. Nhã Nhã của giờ cao đến ngang vai thật . Gương mặt phúng phính ngày xưa thanh thoát hơn, đôi mắt tròn xoe vẫn trong veo như thế nhưng giờ đây lấp lánh một chút bối rối, thẹn thùng.
"Nhã Nhã đó ? Anh suýt chút nữa nhận em đấy."
Lục Vân mỉm , định đưa tay xoa đầu cô theo thói quen cũ. khi bàn tay chạm trung, Nhã Nhã rụt , đôi má ửng hồng. Anh chợt nhận , Nhã Nhã còn là đứa trẻ 5 tuổi thể để bế bổng xoa đầu một cách tự nhiên nữa. Cô bé ngượng ngùng, đến " cách nam nữ".
Bàn tay Lục Vân thu về, gãi đầu trừ: "Xin , quên mất là Nhã Nhã của lớn ."
3.
Dù chút ngượng nghịu lúc ban đầu, Nhã Nhã vẫn theo thói quen sang nhà Lục Vân chơi. giờ đây, cô còn chạy nhảy lung tung lục tung ngăn kéo kẹo nữa. Cô ngay ngắn chiếc ghế gỗ trong phòng sách, ôm một cuốn tiểu thuyết văn học, thỉnh thoảng lén Lục Vân đang tập trung vẽ bản vẽ thiết kế máy tính.
"Nhã Nhã, em ăn kẹo? Anh vẫn bảo mua loại em thích nhất đấy." – Lục Vân màn hình hỏi.
Nhã Nhã ngăn kéo vẫn hé mở, bên trong vẫn là những viên kẹo dâu quen thuộc. Cô nhẹ nhàng lấy một viên, nhưng bóc ngay mà cứ xoay vần nó trong lòng bàn tay.
"Anh Vân, năm nay em lớp tám . Các bạn trong lớp còn ăn kẹo dâu nữa."
Lục Vân dừng tay, ghế cô. Ánh mắt sâu thẳm, như tìm hình bóng cô bé nhè ngày xưa. "Vậy các bạn lớp tám giờ thích gì? Để mua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/luc-van-nha-nha/chuong-5-khi-doa-nha-nha-he-no.html.]
Nhã Nhã cúi mặt, lí nhí: "Các bạn thích... sữa, thích truyện ngôn tình, và thích... những khóa chơi bóng rổ."
Lục Vân bật , một tiếng mang theo chút vị chát của thời gian. Anh nhận bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc trưởng thành của cô. Trong mắt , cô vẫn luôn là "Nhã Nhã của ", nhưng thực tế, cô đang bắt đầu một thế giới riêng, nơi mà kẹo dâu của còn là thứ hấp dẫn nhất nữa.
"Anh hiểu . Vậy là già thật đúng ?"
"Không ! Anh Vân già, là trai nhất!" – Nhã Nhã vội vàng phủ nhận, giọng chút sốt sắng khiến cả hai cùng khựng .
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Nhã Nhã cảm thấy tim đập loạn nhịp. Cô nhận rằng, sự ngưỡng mộ dành cho từ thuở nhỏ giờ đây biến chuyển thành một cảm xúc gì đó khác. Nó còn đơn thuần là tình em, mà là một sự rung động đầu đời, mong manh và ngọt ngào như hương hoa nhài mưa.
Chiếc bóng đồng hành
Buổi tối, khi Nhã Nhã về, Lục Vân xách áo khoác theo . "Để đưa em về, trời tối ."
Con hẻm nhỏ ngăn cách hai nhà chỉ dài đầy trăm mét. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc bóng của Lục Vân cao lớn bao trùm lấy chiếc bóng nhỏ nhắn của Nhã Nhã. Họ cạnh , gì, chỉ tiếng bước chân đều đặn nền đá.
"Nhã Nhã ," Lục Vân đột ngột lên tiếng. "Dù em lớn đến , dù em thích sữa truyện ngôn tình, thì nếu ai bắt nạt em, vẫn với nhé."
Nhã Nhã khựng cổng nhà . Cô ngước , ánh đèn đường, gương mặt Lục Vân trông dịu dàng đến cực điểm. Cô bỗng thấy sống mũi cay cay. Anh vẫn , vẫn là trai luôn sẵn sàng che chở cho cô, nhưng cô chỉ dừng ở vị trí "em gái".
"Anh Vân, ... yêu ?" – Câu hỏi thốt khiến chính Nhã Nhã cũng giật .
Lục Vân bất ngờ câu hỏi của cô bé 13 tuổi. Anh im lặng một lúc, đưa tay gõ nhẹ trán cô – một động tác hiếm hoi đầy thiết mà tìm .
"Anh bận kiếm tiền mua sữa cho ai đó, thời gian mà yêu đương. Sao? Sợ yêu ai trông em nữa ?"
Nhã Nhã trả lời, cô chỉ khẽ "Dạ" một tiếng chạy biến trong nhà. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như thể nhảy ngoài. Lời khẳng định " yêu" của giống như một viên kẹo ngọt lịm rơi xuống lòng cô, xua tan nỗi lo sợ về con gái lạ mặt trong điện thoại năm nào.
Đứng bên ngoài cổng, Lục Vân theo bóng dáng Nhã Nhã khuất cánh cửa. Anh thở dài một tiếng, ánh mắt thoáng qua một tia tâm tư khó đoán. Nhã Nhã đang lớn lên, và sự lớn lên khiến vui mừng, cảm thấy chút bất an. Anh tự nhủ, cô vẫn còn quá nhỏ, vẫn là đứa trẻ cần bảo vệ.
Lục Vân rằng, trong tâm trí của cô thiếu nữ 13 tuổi , hình ảnh của còn là một trai láng giềng nữa. Đóa hoa Nhã Nhã bắt đầu trổ nụ, và duy nhất thể khiến nó nở rộ, chỉ thể là .
Đêm đó, Nhã Nhã trang nhật ký đầu tiên của tuổi dậy thì: "Anh Vân yêu. ước gì thể lớn thật nhanh, thêm 5 tuổi nữa thôi cũng ."