Chiếc xe bọc thép hạng nặng hầm hố lao qua cánh cổng khu công nghiệp, vững chãi dừng cửa "Tiện Lợi Điếm".
Tô Thanh Vi bước xuống xe, một tay cô vẫn đang dìu Thẩm Diệc Tuyệt. Gương mặt lúc trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn cô rời, mang theo một sự chiếm hữu thầm lặng.
"Vào trong , đây cho thây ma nó ngửi mùi m/á/u ?" Cô hừ lạnh, nhưng động tác đỡ vô cùng cẩn trọng, tránh chạm vết th/ư/ơ/ng xuyên thấu ở bả vai.
Vừa bước sảnh chính rực rỡ ánh đèn, hệ thống bỗng nhiên phát âm thanh thông báo dồn dập:
Gió Mùa Hạ
"Cảnh báo! Có đối tượng trong 'Danh sách đen' đang lảng vảng ở khu vực phòng thủ 20m. Đề nghị ký chủ xử lý."
Tô Thanh Vi nhướng mày, cô màn hình giám sát bên ngoài. Giữa màn mưa axit bắt đầu rơi nặng hạt, một bóng gầy gò, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù đang quỳ rạp cổng sắt, ngừng đập cửa kêu cứu.
Đó là Liễu Như.
Ả bạn kiếp từng dùng bộ mặt ngây thơ để lừa lấy gian của cô, kẻ cùng Trần Hạo đẩy cô bầy quái vật. Kiếp , Tô Thanh Vi "bảo mẫu", Trần Hạo cung phụng, trông ả chẳng khác gì một con thây ma đang thoi thóp.
"Thanh Vi! Mình ở trong đó! Cứu với... đói quá... sắp c/h/ế/t !" Tiếng gào thét khàn đặc vọng qua hệ thống loa ngoài.
Tô Thanh Vi lạnh lùng tắt tiếng loa. Cô sang Thẩm Diệc Tuyệt, đẩy xuống chiếc sofa dài ở khu vực nghỉ ngơi.
"Ngồi yên đó. lấy dụng cụ y tế."
Thẩm Diệc Tuyệt bóng lưng cô, liếc qua màn hình thấy phụ nữ đang quỳ ngoài . Hắn nhếch môi, giọng khàn khàn mang theo ý vị thâm trường: "Người quen cũ? Cần tay tiễn ả một đoạn , bà chủ?"
"Anh lo cái mạng của ." Tô Thanh Vi ném cho một cuộn băng gạc. Cô tới quầy, thong thả pha một tô mì bò hầm cay thơm nức mũi, cố tình bật hệ thống loa ngoài, để mùi hương và âm thanh sụp soạt của sợi mì truyền bên ngoài.
"Ôi... mùi gì thơm thế... Thanh Vi, ơn cho một miếng thôi... lạy ..." Liễu Như bên ngoài phát điên, ả cào cấu cánh cổng đến mức móng tay rỉ m/á/u, đôi mắt dại vì đói khát.
Tô Thanh Vi nhấp một ngụm nước súp nóng, đôi mắt phượng híp đầy thỏa mãn. Đây chính là cảm giác cô hằng mong đợi — kẻ thù bò lết chân , cầu xin một miếng ăn mà kiếp cô từng dâng tận tay cho chúng.
"Nhìn đủ ? Lại đây giúp ."
Thẩm Diệc Tuyệt đột ngột lên tiếng, cắt đứt màn báo thù lẳng lặng của cô. Hắn đang vật lộn với chiếc áo quân phục đẫm m/á/u, bả vai trái th/ư/ơ/ng khiến thể tự băng bó.
Tô Thanh Vi đặt tô mì xuống, bước gần. Cô quỳ một gối sofa, đối diện với l.ồ.ng n.g.ự.c trần trụi, săn chắc nhưng đầy vết th/ư/ơ/ng của . Khoảng cách quá gần khiến nóng từ cơ thể nam tính của Thẩm Diệc Tuyệt phả thẳng mặt cô.
Cô cầm lọ th/u/ốc s/á/t t/r/ùng, đổ lên vết th/ư/ơ/ng. Thẩm Diệc Tuyệt rùng , cơ bắp cuồn cuộn co thắt , nhưng kêu, chỉ chằm chằm khuôn mặt cô gái đang tập trung cao độ mặt .
"Thanh Vi... tại em cứu ?" Hắn đột ngột hỏi, giọng trầm thấp như tiếng sấm rền trong l.ồ.ng n.g.ự.c. "Em ghét sự phản bội, ghét con , nhưng sẵn sàng dùng th/u/ốc quý nhất cho một tên gác cửa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mat-nhat-chi-chu-cua-hang-tien-loi-cap-than/chuong-6-tinh-chi-em-cu-rach-va-man-cham-soc-oan-gia.html.]
Bàn tay Tô Thanh Vi khựng . Cô ngước mắt lên, chạm ánh nóng bỏng của .
"Vì hữu dụng." Cô lạnh lùng đáp, nhưng ngón tay khẽ run rẩy khi chạm làn da nóng hổi của . "Anh là thanh d/a/o của . D/a/o hỏng thì sửa, đơn giản thôi."
Thẩm Diệc Tuyệt bất ngờ vươn tay , nắm lấy gáy cô, kéo sát về phía . Hơi thở của cả hai hòa quyện, môi chỉ còn cách vài milimet.
"Chỉ là hữu dụng thôi ?" Hắn thì thầm, đôi mắt hổ phách tràn đầy sự bá đạo và chiếm hữu. "Đêm nay ở khu mỏ, khi em thấy th/ư/ơ/ng, nhịp tim của em nhanh hơn 20 nhịp so với bình thường. Hệ thống giám sát của em thể lừa , nhưng phản ứng cơ thể của em thì ."
Tô Thanh Vi cảm thấy tim hẫng một nhịp. Cô đẩy , nhưng sức lực của đàn ông dù đang th/ư/ơ/ng vẫn lớn đến đáng sợ.
"Thẩm Diệc Tuyệt, buông . Anh quên quy tắc của cửa hàng ?"
" nhớ." Hắn hì hì, nụ mang theo sự lưu manh và chân thành lạ kỳ. " cũng nhớ em , nếu cứu khu mỏ, em sẽ cho một phần thưởng đặc biệt."
Hắn hôn cô. Hắn chỉ nhẹ nhàng tựa trán trán cô, nhắm mắt , hít hà mùi hương cam ngọt nàng.
"Để tựa một chút thôi... Tô... Thanh Vi. Mười năm qua, đây là đầu tiên băng bó cho mà giấu d/a/o lưng."
Lớp băng quanh trái tim Tô Thanh Vi dường như nóng từ tan chảy thêm một chút. Cô đẩy nữa, chỉ im lặng thành việc băng bó.
Sáng hôm .
Liễu Như bên ngoài cổng ngất xỉu vì đói và mưa axit. Tô Thanh Vi ở ban công, bóng dáng t.h.ả.m hại đó, lệnh cho robot bảo vệ:
"Lôi ả khu chuồng thây ma ở phía khu công nghiệp. Đừng để ả c/h/ế/t dễ dàng thế. Mỗi ngày cho ả một mẩu bánh mì thối, để ả thấy chúng ăn ngon mặc như thế nào."
Thẩm Diệc Tuyệt bước đến phía cô, khoác một chiếc áo choàng lên vai cô.
"Độc ác thật đấy, bà chủ." Hắn trêu chọc, nhưng ánh mắt đầy sự dung túng.
"Sợ ?" Cô nhướng mày.
Thẩm Diệc Tuyệt cúi xuống, hít nhẹ mùi hương vành tai nàng, giọng trầm khàn: "Không sợ. chỉ sợ em đủ độc ác để giữ bên cạnh cả đời thôi."
Tô Thanh Vi định phản bác, nhưng đúng lúc đó, hệ thống vang lên âm báo chấn động:
"Phát hiện làn sóng thây ma cấp 6 đang tràn về từ phía Thủ đô. Dự kiến tiếp cận trong 12 giờ. Đề nghị ký chủ nâng cấp cửa hàng lên trạng thái Pháo đài bay ngay lập tức!"
Sắc mặt cả hai cùng lúc nghiêm trọng . Cuộc chơi lớn nhất mạt thế sắp bắt đầu.