3
hất tay , phòng ngủ.
Từ Hạo Nhiên lớn tiếng gọi , bảo đừng , sẽ xin .
Đầu óc rối bời, cầm điện thoại lên, thấy trong nhóm gia đình, gửi ảnh bố , trai, chị dâu và cháu trai nhỏ đang quây quần ăn cơm.
Mẹ nhớ , đợi mùng Hai về nhà.
Họ hề nhắc đến nỗi buồn lấy chồng xa, chỉ mong hạnh phúc.
bây giờ … chẳng liên quan gì đến hạnh phúc cả.
Bụng đói réo, cơm nấu chẳng ăn mấy miếng, đang bực bội thì Từ Hạo Nhiên bưng bát thức ăn .
“Vợ ơi, đừng giận nữa, món em thích đấy, ăn .”
“Lát nữa bảo bố sang xin em, em vất vả nấu cơm mà họ còn em, họ , em cho họ một cơ hội .”
cầm đũa lên ăn, ăn no xong, cơn giận cũng vơi đôi chút.
nghĩ ít nhất Từ Hạo Nhiên cũng về phía trong chuyện đúng sai lớn, sống với chứ với bố , qua Tết là , một năm gặp chẳng mấy , cũng ầm lên quá khó coi, dù đó cũng là bố ruột của .
“Không cần gọi bố qua .”
Từ Hạo Nhiên sững , vẻ mặt mơ hồ như nhớ gì, nghĩ một lúc mới đáp.
“À, vợ đúng là hiểu chuyện.”
Tối đó, từ chối sự gần gũi của .
Đêm Giao thừa cuối cùng cũng trôi qua trong sự vui, chỉ hy vọng ngày mai sẽ khá hơn.
Không ngờ chợp mắt một lúc thì nửa đêm gọi dậy.
4
“Chỗ chúng tục nửa đêm dậy nhào bột, năm mới gói bánh chẻo bằng bột mới, đây là chậu của con, đây là chậu của Tiểu Thụy, mang lên cho nó.”
“Không cần nhào trong bếp, lạnh lắm, cứ nhào trong phòng , nhào xong thì mang phòng , chăn điện, đắp thêm chăn dày lên, bột sẽ nở nhanh.”
Mẹ chồng dặn dò xong liền , để một cái chậu lớn chuẩn sẵn bột, nước và men.
mơ mơ màng màng đờ lâu mới phản ứng , bà bắt hai giờ sáng nhào bột ?
qua khe cửa, thấy bà lên tầng hai, thật sự tìm em dâu .
lay Từ Hạo Nhiên, buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, xong liền hừ lạnh, “Anh quản , ai bảo tối qua em hài lòng, đáng đời.”
Nói xong lưng ngủ tiếp.
cái chậu lớn bàn, càng nghĩ càng tức, chui chăn, nhào, hôm qua gói bánh chẻo còn thừa, tại còn bắt nửa đêm dậy nhào bột.
lúc đó điện thoại rung lên, là nhắn tin.
“Con gái, mơ thấy con, mơ thấy con bắt nạt, Du Du của nhất định hạnh phúc nhé.”
Nước mắt rơi xuống trong nháy mắt, gõ mấy chữ thật nhanh xóa .
Muộn thế , thể để lo lắng.
Mẹ gửi thêm một tin, “Con gái dậy ?”
Mẹ vẫn màn hình chờ trả lời, vội đáp, “Con dậy , điện thoại rung con tỉnh.”
“Vậy ngủ tiếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/me-chong-bat-toi-phai-nau-co-tet-cho-ca-nha-chong-toi-lien-dem-do-het-cho-cho-an/2.html.]
“Chúc mừng năm mới, .”
“Chúc mừng năm mới, ngoan của .”
thành tiếng, dậy lau nước mũi, rửa tay bắt đầu nhào bột.
Tết nhất, bố chồng và bố chắc chắn sẽ gọi điện chúc Tết , họ bịa đặt về , càng bố lo lắng.
Một chậu bột lớn, mất gần bốn mươi phút mới nhào xong.
gõ cửa phòng bố chồng lâu, lạnh đến mức nước mũi chảy mới mở cửa.
Bố chồng còn mắng phép tắc.
mệt mỏi rã rời, uống một cốc nước xuống ngủ.
Chưa ngủ bao lâu thì hàng xóm bắt đầu đốt pháo, trong sân nhà cũng nổ lách tách hàng trăm tiếng.
Sáu giờ sáng, kéo dậy gói bánh chẻo.
nhất quyết dậy, chồng lật tung chăn của , “Tiểu Thụy dậy , con còn dậy? Từ Nhạc Nhạc cũng dậy , cả nhà chờ con đấy.”
khó chịu lồm cồm bò dậy, rửa mặt qua loa gói bánh.
thấy chỉ chậu bột nhào, nhịn chồng, bà thản nhiên giải thích, “Tiểu Thụy nhào bột, kẻo hỏng bột, lãng phí lương thực .”
Lý lẽ thật hợp tình hợp lý.
Không hiểu một cảm giác bất lực lan khắp .
thêm gì nữa.
Mẹ chồng cán vỏ bánh, , em dâu và em chồng cùng gói, họ chậm chạp, cũng chậm chạp, chồng hài lòng mắng mỏ, họ quan tâm, cũng quan tâm.
Cuối cùng cũng gói xong, chồng bảo luộc bánh.
“ .” ngáp về phòng, chồng nghiêm giọng, “Tiểu Thụy, con xem nước sôi , lấy lì xì cho các con.”
Nghe còn buồn ngủ nữa, ngoài chờ.
Mẹ chồng cầm ba bao lì xì, tiên đưa cho em chồng một bao.
Còn hai bao, bà đưa cái dày cho em dâu, cái mỏng cho .
Em dâu vui vẻ , “Mẹ, cảm ơn , chắc mấy nghìn tệ nhỉ? Làm tốn kém , năm nay con nhất định sinh cho một đứa cháu trai mập mạp.”
Mẹ chồng híp mắt, “Mới sáu nghìn tệ thôi, cho con là đúng mà, , sinh cháu trai mập mạp, đến lúc đó cho con sáu mươi nghìn!”
“Cảm ơn !”
Họ vui vẻ hòa thuận, còn chỉ sáu trăm tệ.
5
“Mẹ, của con chỉ sáu trăm tệ?”
trực tiếp hỏi chồng, bà hắng giọng, trơ trẽn , “Con là dâu ngoại tỉnh, theo phong tục chỉ sáu trăm tệ.”
“Nếu thì đưa đây.”
Bà đưa tay giật, rút , chuẩn cầm tìm Từ Hạo Nhiên.
Sau lưng vang lên tiếng bà lầm bầm, “Còn chê ít ? Dâu ngoại tỉnh lúc nào bỏ chạy, ích gì !”
Rõ ràng là khinh thường là ngoại tỉnh, khinh thường dâu ngoại tỉnh.
Vậy khi cưới ?
kéo Từ Hạo Nhiên đang ngủ dậy, mặt mũi mơ màng, bực bội , “Em rộng lượng ? Một tháng em kiếm bao nhiêu, em dâu kiếm bao nhiêu? Cùng là con dâu , bù đắp cho nó thì ? Em còn ganh đua gì?”