Bà ăn no uống đủ mới yên tĩnh hơn một chút.
khi ngủ vẫn quên dặn chồng ngày mai ăn gà hầm nấm thông, hải sản hầm, đủ thứ món, gọi cả một đống.
Chồng lập tức đồng ý: “Được , mai bảo Huệ Phương về sớm nấu cho .”
04
Tối hôm , quá 7 giờ mà vẫn về, chồng nhịn gọi điện.
từ chối cuộc gọi, liền nhắn tin.
“Em ? Hôm qua nhắc mà, hôm nay tan về sớm. Giờ hơn 7 giờ , đói bụng cồn cào, em ?”
mở album, tìm đoạn video cuộc họp trưa nay gửi cho .
“Bản thiết kế hôm qua khách lớn hài lòng, chỉnh sửa lớn.
Giờ sếp đang họp về chuyện . Anh cứ ăn , cần đợi em, cuộc họp xong nhanh .”
Gửi xong tin nhắn, xách hộp thịt bò cay mua, xuống bàn việc.
Mở máy tính, bật chương trình sinh tồn ngoài trời đang hot,
ăn xem, đúng là “món ăn kèm điện t.ử” giúp ăn ngon hơn hẳn.
Chồng tin nhắn xong, mặt lập tức khó chịu, nhịn càu nhàu:
“Lúc nào họp chẳng , cứ đúng giờ . Thôi , tối nay gọi đồ ăn ngoài.”
Mẹ chồng tối nay vẫn về nấu ăn,
cả ngày mong chờ mấy món coi như tan thành mây khói.
Bà lập tức bùng nổ, miệng c.h.ử.i ngừng:
“Bình thường nó cũng bận ? thấy nó cố ý đấy, con lên công ty nó mà xem. tin một phụ nữ mà sếp coi trọng đến thế, chừng lưng con nó đang chuyện mờ ám. Con trai , con để ý chút !”
Vì đây cũng tăng ca, nên chồng bà dẫn dắt.
Tối 10 giờ bước nhà, chồng sai khiến .
“Người bận rộn cuối cùng cũng chịu về , còn tưởng tối nay cô về nữa chứ!”
“Đã về thì lấy cho chậu nước nóng ngâm chân, trời trở lạnh là mắt cá chân đau như kim châm.”
Bà lải nhải ngừng.
lười đáp , gọi phòng ngủ:
“Đại Hoa, gọi lấy nước nóng cho bà ngâm chân đấy, nhanh lên.”
Nói xong, bước ban công lấy đồ thẳng phòng tắm.
Mở vòi sen, bên ngoài gọi khản cổ cũng coi như thấy.
Tắm xong bước ,
chồng thở hổn hển, mắt trợn trừng .
Trong lòng thầm, tức c.h.ế.t bà thì càng .
05
Trong lòng chồng chất đầy lửa giận,
trằn trọc mãi ngủ , cuối cùng bật dậy.
Hơn 1 giờ sáng, chợp mắt,
cửa phòng “cạch” một tiếng mở .
Bà hớt hải bước , lật chăn kéo dậy.
“Huệ Phương ! Mau dậy , đừng ngủ nữa. Bụng đau quặn dữ lắm, mau đưa đến bệnh viện xem.”
liếc bà một cái, vẻ mặt chán ghét, đá chồng bên cạnh dậy.
“Đại Hoa, đau bụng, mau dậy lái xe đưa bà đến bệnh viện .”
Mẹ chồng hài lòng hừ lạnh:
“Ôi chao! Gọi Đại Hoa gì, nó mai còn . Con đưa là .”
Chồng mệt mỏi mở mắt, khó chịu chép miệng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-noi-den-phu-giup-nhung-nguoi-phai-hau-lai-la-toi/2.html.]
“Em đưa , buồn ngủ lắm.”
Nói xong liền ngủ tiếp.
Thấy mặc kệ,
cũng theo, trùm chăn ngủ tiếp.
Mẹ chồng sững sờ, ngây hai phút vỗ đùi than .
“Ôi ông ơi… ông mở mắt mà xem con dâu bất hiếu của . Xem giờ sống khổ thế nào, đau ốm ai quan tâm…”
Âm thanh ồn ào đến mức khiến tát cho bà mấy cái.
Chồng chịu nổi, đẩy .
“Anh mai sớm, em mau dậy đưa .”
mò điện thoại gối,
mở đoạn tin nhắn chuẩn sẵn đưa mặt .
“Ngày mai đến công ty sớm, nhanh ch.óng chốt khách lớn , tiền thưởng cuối năm sẽ thiếu phần của em.”
“Tổng tiền thưởng ba mươi nghìn, tự quyết định là em ?”
Chồng bực bội vò tóc,
ngáp dài một cái cam chịu bật dậy, dẫn chồng khỏi phòng.
“Đi thôi , con đưa đến bệnh viện.”
Thấy hành , chồng giậm chân tức giận.
“Con trai ! Con mai còn , thể mệt . Mau gọi nó đưa , chờ ở phòng khách.”
Nhìn dáng vẻ còn đầy sức sống của bà, chồng bắt đầu nghi ngờ.
“Mẹ, thật , bụng rốt cuộc đau ?”
Nước mắt bà đến là đến,
lau mặt tỏ tủi vô cùng.
“Đau cũng bằng đau lòng.”
“Con hỏi khắp nơi xem, nhà nào con dâu như nó , chồng khỏe mà nó còn ngủ ngon lành.”
“Hôm nay nhất định dạy dỗ cái đứa lười , con mau gọi nó đưa bệnh viện.”
06
Chồng đồng hồ điện t.ử trong phòng khách chỉ 2 giờ sáng.
Khó chịu :
“Mẹ, giờ muộn , mai con còn . Mẹ rốt cuộc bệnh viện ? Con với Huệ Phương đưa thì khác gì , cố chấp cái gì ?”
Thấy con trai về phía , chồng to hơn.
Bà là tính kiểm soát mạnh, ai theo ý bà thì nhất định ầm lên thôi.
Sau một hồi lóc om sòm, chồng cuối cùng chịu nổi,
định phòng gọi dậy đưa bà bệnh viện.
đến cửa phòng, tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.
Anh mở cửa,
hàng xóm tầng lịch sự hỏi:
“Nhà mất ?”
Nghe , mặt chồng lập tức biến sắc:
“Anh chuyện kiểu gì ? Ai mất chứ? Nhà đang yên , nguyền rủa ai đấy?”
Thấy thế, hàng xóm nhịn nữa, chỉ thẳng mặt mà mắng:
“Không mất thì lóc cái gì? Gào suốt hơn một tiếng, còn tưởng nhà tang đấy.”
“Nếu ai mất thì ơn yên tĩnh .”