Giờ ăn trưa đông nhất, ngay cửa căn tin, hét to tên .
Hai chữ nhạy cảm lập tức khiến đổ dồn ánh .
phản ứng ngay, rõ ràng ép c.h.ế.t cũng gánh nồi cho chị họ.
Buồn nôn một trận, vẫn chọn bước tới thật thản nhiên, cố tình lớn để ai cũng thấy, “Thím gọi chị họ ? Chị cũng tới ? Chị đang ở ?”
bộ đảo mắt tìm kiếm, khiến một cái là hiểu gọi .
Mẹ chịu buông, mở miệng gọi, “Tiểu Ái …”
“Thím ơi, cháu là Vu Phi!”
tỏ vẻ “lo lắng”, “Sao thím cứ nhớ nhầm tên cháu mãi ? Hay để cháu gọi chị họ qua đây, đưa thím bệnh viện kiểm tra nhé?”
Mẹ lời đe dọa trong câu của , tạm thời dẹp ý định bôi đen đám đông.
Bà kéo đến chỗ vắng , tiên tươi như hoa, “Con bé , đỗ Đại học A là tin vui lớn thế mà cũng với một tiếng…”
hất tay bà , lạnh mặt cắt ngang, “Thím ơi, thím còn là cháu từ lâu , thím nhớ cho kỹ?”
Mẹ ngượng ngùng rụt tay , “Dù cũng nuôi con mười lăm năm, con đỗ Đại học A cũng nên báo cho một tiếng chứ.”
lười đôi co, trực tiếp xé lớp mặt nạ của bà, “Nếu thím đến để bắt cháu gánh nồi ‘con gái ruột’ của thím, thì khỏi bàn! ‘Con gái ruột’ của thím cần thể diện, cháu càng cần thể diện! Dù cháu là sinh viên Đại học A, chỉ đại diện cho mặt mũi của riêng cháu.”
Nói xong, bỏ .
Mẹ lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , “Con nhận chuyện , cho con mười vạn tệ!”
tức đến bật , trợn trắng mắt.
Mẹ tưởng chê ít, “Ba mươi vạn, thêm nữa! Đủ cho con tiêu bốn năm đại học.”
giật mạnh tay , gọi thẳng tên bà, “Tống Uyển, bà còn là ? Bà , nếu nhận, thể trường cho thôi học ? Bà cũng quan tâm ?”
Mẹ sững , “Không đến mức ? Đây là chuyện riêng tư của con, trường gì quản …”
tưởng bà sẽ sợ mà lui, ai ngờ bà nghiến răng, thêm hai mươi vạn, “Năm mươi vạn! Thật sự thể nhiều hơn! Dù con cho thôi học, tiền cũng đủ để con ôn thi . Con thông minh , năm chắc chắn đỗ Đại học B…”
“Tống Uyển!” gào lên kìm , “Bà thử xem đang cái thứ gì ? mà nhận, chỉ là thôi học, còn thể fan điên tạt axit! Bà thật sự hề để tâm?”
Mẹ xong mặt đầy lo lắng, nhưng lo cho , “Trời ơi, chính vì nghĩ đến chuyện đó nên càng thể để chị con lộ chứ!”
Cổ họng nghẹn cứng, hận thể lao tới tát bà mấy cái, thậm chí đ.â.m thẳng cho xong, “Bà câu đó thì đúng là chẳng khác gì súc vật! Ai thì đó tự nhận! Đừng hòng bắt dê thế mạng!”
hất tay bỏ , sốt ruột chắp tay, bám theo van xin ngừng, gần như sắp quỳ xuống, “Tiểu Ái, Ái Ái, coi như cầu xin con, con giúp chị con thôi. Nó đang yêu thừa kế nhà họ Lạc, nhà họ Lạc lên tiếng , nếu tra trong ảnh là chị con, họ tuyệt đối tha!”
“Chị con thể cần trèo cao nhà họ Lạc, nhưng tuyệt đối thể để nhà họ Lạc phát hiện nó phản bội! Nếu … nó sẽ mất mạng đó…”
“Ái Ái, Tiểu Ái, thật sự đường cùng , chỉ còn cách đến cầu xin con. Dù thế nào thì con mất nhiều nhất cũng chỉ là danh tiếng, hoặc thương chút thôi, chứ đến mức mất mạng. Mẹ xin con, cứu chị con …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/me-toi-dem-ve-nguoi-con-moi-va-duoi-toi-dua-con-ruot-cua-ba-ra-khoi-nha/4.html.]
Nhà họ Lạc, nhà giàu nhất Hải Thành, đời ông là dựa xã hội đen mà phất lên.
đúng là đ.á.n.h giá thấp chị họ, ngờ chị bản lĩnh bám thừa kế nhà họ Lạc.
“Tống Uyển, đừng diễn nữa.”
hít sâu thật mạnh mới kìm ý định tát bà hai cái.
Dù , xa cũng ít đang lén chụp.
“Bà còn diễn nữa, sẽ phơi hết chuyện bà thầm yêu bác cả , tiếc kéo con gái của bác cả về nhà giả con ruột, đuổi chính con ruột xuống quê tự sinh tự diệt công khai!”
Mẹ trừng to mắt, thể tin .
Kiếp bà từng kể chuyện tình cảm với bác cả, bà tưởng vẫn chẳng gì.
khẩy, “ ngu đến mức bà bảo con ruột là tin ngay. chọn rời chỉ vì thấy loại chẳng gì như bà xứng thôi.”
“ bà lấy mặt mũi chạy tới cầu xin , nếu bà còn một chút liêm sỉ, thì nên tránh xa thật xa, cả đời đừng phiền mới đúng.”
“Cút , từ nay đừng xuất hiện mặt nữa, bà c.h.ế.t cũng cần báo .”
Mẹ c.h.ế.t lặng, nước mắt rơi ngừng.
bà hề hối hận vì bỏ rơi .
Bà chỉ đau lòng vì… dụ che giấu bê bối cho “đứa con gái” mà bà nâng như nâng trứng thôi.
Con bé đó sắp gặp chuyện , bà xót.
06
tưởng đến mức đó , cộng thêm sóng dư luận cũng đang hạ nhiệt, chuyện hẳn sẽ còn liên quan gì đến nữa.
Ai ngờ… bắt cóc.
Sợ fan cuồng của Bành Chi g.i.ế.c nhầm, thuê một nữ vệ sĩ.
Tan học, khỏi cổng trường, cùng nữ vệ sĩ đang chờ ở cửa đường về khu nhà.
Bỗng nhiên tám gã đàn ông lực lưỡng lao , dùng d.a.o kề cổ nữ vệ sĩ, ép cô thể đòn, tách và khống chế đưa lên một chiếc xe trung chuyển.
Điện thoại của giật mất ngay lập tức, tắt nguồn.
hoảng loạn đến phát run, trong đầu là những ý nghĩ tàn nhẫn kiểu hành hạ xong g.i.ế.c bịt miệng.
Chỉ cần nghĩ thể c.h.ế.t còn t.h.ả.m hơn kiếp , hối hận thôi.
Hối hận vì tiết kiệm quá, đáng lẽ nên thuê thêm vài vệ sĩ mới đúng.
Giờ hơn tám mươi triệu tệ vẫn còn đó, mà thì sắp chẳng còn…