Mẹ Trốn Trong Tủ Lạnh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:25:21
Lượt xem: 36
1
Nơi con bé chỉ chính là ngăn kéo lớn nhất của tủ lạnh.
Bên ngoài ngăn kéo dán đầy những hình dán ngộ nghĩnh, thể thấy bên trong đựng gì.
chợt nhớ , khi , chồng là Lục Tiêu dặn dò rằng mua sẵn chút đồ ăn và cất trong ngăn kéo .
Nghĩ đến đây, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Tâm Tâm - con gái riêng của chồng - mắc bệnh tự kỷ và thiểu năng trí tuệ mức độ . Bình thường con bé ít nhưng hễ mở miệng là thốt những câu khiến giật kinh hãi.
tự nhủ chắc quá nhạy cảm . bật tự giễu, định vươn tay đóng cửa tủ lạnh .
“Mẹ trốn trong tủ lạnh thật mà, chịu !”
Tâm Tâm lặp câu một nữa.
“Tâm Tâm ngoan, trong tủ lạnh gì , tin con xem !”
Vừa , kéo hẳn ngăn kéo đó .
cảnh tượng phơi bày ngay đó khiến trái tim như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c:
Bởi vì bên trong chẳng chút thức ăn nào, mà chỉ một cái đầu phụ nữ với mái tóc uốn lọn to bồng bềnh, khuôn mặt trắng bệch còn lấy một giọt m.á.u.
“Á! Á!”
sợ hãi hét lên thất thanh, cảm giác như bộ m.á.u huyết trong đều nỗi kinh hoàng cho đông cứng .
dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh ngăn kéo , đóng sập cửa tủ lạnh .
Sau đó đôi chân run lẩy bẩy kéo vội Tâm Tâm phòng ngủ. bám c.h.ặ.t lấy khung cửa, dày quặn thắt khiến nôn khan dữ dội.
“Dì xem, con dối!”
Tâm Tâm bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé lên lưng .
cố nén cơn buồn nôn cuộn trào trong dày, đầu , bỗng bắt gặp môi con bé đang nở một nụ quỷ dị.
2
“Tâm Tâm, cho dì , chuyện... chuyện rốt cuộc là ?”
ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai con bé, đôi bàn tay vẫn ngừng run rẩy.
Tâm Tâm chớp chớp đôi mắt to tròn, toét miệng với :
“Ba cãi xong là chui tủ lạnh trốn, chịu nữa.”
“Ngày ba cãi , con thấy những gì?”
“Con thấy... Tâm Tâm buồn ngủ , Tâm Tâm ngủ đây.”
Mí mắt Tâm Tâm trĩu xuống.
Lục Tiêu từng với .
Kể từ ngày vợ cũ ly hôn và bỏ , Tâm Tâm càng ngày càng ham ngủ.
Có lẽ con bé luôn khao khát gặp trong những giấc mơ.
Sau khi dỗ Tâm Tâm ngủ say, ánh mắt vô thức lia về phía chiếc tủ lạnh.
Nơi đó, đang cất giấu một cái đầu đáng sợ.
Cái đầu đó thật sự là của Tâm Tâm ? Cô p.h.â.n x.á.c ? nên báo cảnh sát ?
Vừa nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, mới sực nhớ lúc nãy khi mở tủ lạnh, để quên điện thoại thớt trong bếp.
lê từng bước chân nặng nhọc, khó nhọc lết về phía nhà bếp.
Khi ngang qua chiếc tủ lạnh, một luồng gió lạnh lẽo, buốt giá bỗng thổi xẹt qua .
mơ hồ cảm nhận , cái đầu gọn trong tủ lạnh đang trừng trừng chằm chằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/me-tron-trong-tu-lanh/chuong-1.html.]
vội vã vớ lấy điện thoại cắm cổ chạy thẳng ngoài, đóng sập cửa bếp .
thu cuộn tròn sô pha, cảm giác như đang ném một lỗ đen hun hút, thứ xung quanh dường như đang chực chờ nuốt chửng lấy .
Cuối cùng, cũng lấy hết can đảm, run rẩy bấm phím 110.
ngay khoảnh khắc ngón tay chuẩn chạm nút gọi, một giọng vô cùng quen thuộc bỗng vang lên từ phía lưng:
“Tô Tô, em đang gì ?”
3
Nghe thấy giọng đó, giật b.ắ.n , sợ hãi vứt luôn chiếc điện thoại .
Quay đầu , quả nhiên là Lục Tiêu.
“Anh... về lúc nào ? Sao... hôm nay về sớm thế?”
Nỗi sợ hãi tột độ một nữa ập đến khiến líu cả lưỡi.
“Công ty mất điện nên về sớm. Em thế? Sắc mặt nhợt nhạt quá, nãy giờ gọi mấy tiếng mà em chẳng thưa.”
Lục Tiêu một tay ôm lấy vai , tay dịu dàng vuốt ve mái tóc , ân cần hỏi han.
“Không... gì .”
Miệng thì đáp lời nhưng ánh mắt dán c.h.ặ.t chiếc điện thoại đang lăn lóc sàn.
“Để nhặt cho.”
“Không cần, để em tự...”
còn kịp dứt lời thì Lục Tiêu nhanh tay cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên.
Màn hình điện thoại lúc vẫn đang dừng ở ba con 110 ch.ói lọi.
“Em định báo cảnh sát ?”
Lục Tiêu chằm chằm màn hình, khựng một nhịp mới đưa điện thoại cho . Sâu trong ánh mắt lóe lên một tia hoang mang khó thể nhận .
“Đâu , em đang dạy Tâm Tâm nhớ mấy điện thoại khẩn cấp thôi.”
hít một thật sâu, cố gắng ép bản giữ bình tĩnh.
“Haizz, dạy dỗ Tâm Tâm quả thật tốn nhiều tâm sức, vất vả cho em .”
Lục Tiêu giơ tay lên, theo thói quen vuốt ve mái tóc .
“Sắc mặt em kém lắm, giường nghỉ , để pha cho em ly sữa nóng tiện thể nấu cơm luôn.”
kịp mở lời từ chối thì Lục Tiêu cúi , nhấc bổng lên.
Bờ vai rộng lớn, vòng tay vô cùng ấm áp. Nơi đó từng là chốn nương tựa mang cho cảm giác an nhất cõi đời .
giờ phút đây, trong vòng tay , chỉ thấy một nỗi sợ hãi tột cùng khiến cả ngừng run rẩy.
4
bất động giường, lóng tai những tiếng “lạch cạch, lanh canh” vang lên từ ngoài bếp mà chẳng dám nhúc nhích nửa phân.
Chắc hẳn phát hiện cái đầu giấu trong tủ lạnh đúng ?
Liệu hoảng loạn hét toán lên giống hệt lúc nãy ?
Thế nhưng chờ lâu, lâu, tuyệt nhiên hề thấy bất cứ tiếng la hét nào của Lục Tiêu.
“Tô Tô , cơm nước xong xuôi , em dậy ăn chút .”
Lục Tiêu đẩy cửa bước . Nét mặt vẫn thản nhiên như , giọng điệu còn dịu dàng, dịu dàng đến lạ thường.
“Còn Tâm Tâm thì ? Chắc con bé cũng dậy chứ?”
“Chắc là dậy nhưng cửa phòng khóa trái , kệ con bé , đói bụng tự khắc nó sẽ mò thôi.”