MỘNG NAM KHA - C10
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:51:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 10: MẦM SỐNG LẠC LỐI
Mùa đông ở Kinh thành năm nay dường như dài hơn năm. Những trận tuyết rơi dày đặc phủ trắng xóa những mái ngói cong v.út của cung cấm, biến nơi đây thành một chiếc l.ồ.ng giam bằng băng giá. Ta sống trong cung của Tân hoàng hậu với phận cung tỳ thấp kém nhất, hằng ngày quỳ làn gió bấc để cọ rửa sàn đá, đôi bàn tay từng nâng niu giờ đây thô ráp, nứt nẻ và đầy những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ.
Tân hậu vốn là kẻ hẹp hòi. Nàng Lục Diễn vẫn thỉnh thoảng liếc bằng ánh mắt hoài niệm, nên mỗi khi vắng mặt, nàng trút giận lên đầu . Có khi là một cái tát nảy lửa, khi là bắt quỳ đống mảnh sứ vỡ suốt cả canh giờ. Ta im lặng chịu đựng tất cả, một tiếng kêu van. Nỗi đau thể xác so với cái đêm phụ c.h.é.m đầu, thực sự chẳng đáng một xu.
dạo gần đây, cơ thể bắt đầu những biểu hiện lạ.
Sáng sớm, khi ngửi thấy mùi khói bếp mùi mỡ hành từ ngự thiện phòng đưa tới, l.ồ.ng n.g.ự.c nhộn nhạo, một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Ta cho rằng nhiễm lạnh do quỳ tuyết quá lâu, cho đến một buổi chiều, khi đang dọn dẹp thư phòng cho Lục Diễn, đột ngột ngất lịm .
Khi tỉnh , thấy đang tấm phản gỗ hẹp trong phòng dành cho cung tỳ. Lục Diễn đó, long bào rực rỡ của tương phản gay gắt với sự nghèo nàn của căn phòng. Hắn bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp — sự kinh ngạc, sự đắc ý, và cả một chút... ghê tởm.
Bên cạnh , lão thái y già run rẩy thu dọn hòm t.h.u.ố.c, khẽ cúi đầu: "Chúc mừng Hoàng thượng, cung tỳ Thẩm thị hỷ mạch hơn hai tháng."
Tai như nổ tung. Hai tháng?
Đó là thời gian khi Thẩm gia diệt môn, cái đêm cuối cùng lẻn thư phòng phụ trộm mật thư, Lục Diễn ôm lòng gốc mận già, thầm thì những lời hứa hẹn về một tương lai thái bình. Đứa trẻ ... nó kết tinh từ sự dối trá tàn độc nhất thế gian. Nó mang dòng m.á.u của kẻ g.i.ế.c cha , g.i.ế.c , và diệt sạch Lâm gia của .
"Vân Khanh, nàng thấy gì ?" — Lục Diễn tiến gần, dùng ngón tay thon dài lướt nhẹ gương mặt tái nhợt của — "Ngay cả ông trời cũng trêu ngươi. Nàng hận trẫm, nhưng mang trong cốt nhục của trẫm. Nàng xem, đây là phúc là họa?"
Ta , môi run bần bật, đôi bàn tay theo bản năng ôm lấy vùng bụng vẫn còn bằng phẳng. Một cảm giác kinh tởm trào dâng. Ta gào lên, cào nát bụng để tống khứ cái mầm mống tội ngoài. Đứa trẻ nên xuất hiện. Nó là minh chứng cho sự ngu của , là sợi dây xích mà Lục Diễn dùng để trói buộc linh hồn địa ngục vĩnh viễn.
"Người định gì?" — Ta khàn giọng hỏi, mắt đỏ ngầu.
Lục Diễn bật , tiếng lạnh lẽo vang vọng trong gian phòng nhỏ hẹp: "Trẫm định gì ? Hoàng hậu sảy t.h.a.i tháng , triều đình đang xôn xao về việc kế vị. Đứa trẻ xuất hiện đúng lúc lắm. Vân Khanh , một kẻ mang danh tội đồ như nàng xứng đáng của hoàng t.ử. Trẫm sẽ để nàng sinh nó , đó... đứa trẻ sẽ giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng. Còn nàng, nàng sẽ biến mất vĩnh viễn."
Ta lặng . Hắn chỉ dùng quân cờ, giờ đây còn cướp thứ duy nhất thuộc về , biến con thành con của kẻ thù. Sự tàn nhẫn của Lục Diễn quả thực giới hạn.
Tối hôm đó, khi Lục Diễn rời , cô độc trong bóng tối. Ta cầm mảnh ngọc bội của Lục Chiêu, nước mắt chảy tràn má. Lục Chiêu, đây? Ta thề sẽ trả thù, thề sẽ lấy mạng Lục Diễn, nhưng giờ đây trong bụng là con của .
Nếu khởi binh, nếu lật đổ Lục Diễn, đứa trẻ sẽ ? Nó sẽ là con của một bạo chúa, là cháu ngoại của một gia tộc phản nghịch? Dòng m.á.u đang chảy trong nó là sự sỉ nhục đối với vong linh của mẫu và phụ .
"Vân Khanh... nàng ở đó ?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c10.html.]
Một tiếng động khẽ khàng bên cửa sổ. Lục Chiêu lẻn . Hắn tin qua đám lính canh. Khi thấy thẫn thờ, kìm mà lao đến ôm c.h.ặ.t lấy . Hắn gì, chỉ để tựa đầu vai mà .
"Người đúng ?" — Ta nghẹn ngào.
Lục Chiêu siết c.h.ặ.t t.a.y, giọng khàn đặc: "Ta . Vân Khanh, nếu nàng , sẽ mang nàng ngay đêm nay. Chúng bỏ mặc tất cả, bỏ mặc kinh thành, bỏ mặc thù hận. Ta sẽ đưa nàng về phương Bắc, nơi thảo nguyên bao la, sẽ nuôi dưỡng đứa trẻ như con ruột của . Ta quan tâm nó mang dòng m.á.u của ai, chỉ quan tâm nó là con của nàng."
Lời của Lục Chiêu như một dòng suối ấm áp chảy qua trái tim khô héo của . Có một giây phút, định gật đầu. Ta chạy trốn, quên mùi m.á.u đoạn đầu đài, sống một cuộc đời bình lặng.
, hình ảnh mẫu c.h.ế.t trong uất ức, hình ảnh phụ lúc lưỡi đao rơi xuống hiện về. Nếu , ai sẽ đòi công lý cho họ? Nếu , Lục Diễn sẽ nhởn nhơ ngai vàng, tiếp tục dẫm đạp lên xương m.á.u của gia tộc .
Ta đẩy Lục Chiêu , ánh mắt trở nên lạnh lẽo và kiên định hơn bao giờ hết: "Không. Ta . Lục Chiêu, hãy . Đứa trẻ ... nó là xiềng xích, nó là v.ũ k.h.í cuối cùng của . Lục Diễn coi trọng nó vì nó là kế vị duy nhất lúc . Hắn sẽ lơi lỏng cảnh giác với . Đây chính là cơ hội nhất để chúng hành động."
Lục Chiêu bàng hoàng : "Nàng điên ! Nàng định dùng chính đứa con để mồi nhử ? Vân Khanh, nàng đổi , nàng còn là cô bé mười hai tuổi hằng bảo vệ nữa."
"Cô bé đó c.h.ế.t cùng mẫu !" — Ta gào lên, nước mắt rơi lã chã — "Người bảo vệ ? Vậy cứu ? Sao cứu gia tộc ? Bây giờ từ bỏ thù hận để nuôi con cho kẻ thù ? Lục Chiêu, nếu giúp , sẽ tự !"
Lục Chiêu im lặng. Hắn bằng ánh mắt đau đớn đến tận cùng. Hắn hiểu, trái tim hận thù gặm nhấm, còn chỗ cho sự bao dung tình yêu nữa. Hắn thở dài, đặt tay lên vai :
"Được. Ta sẽ giúp nàng. Binh mã Lâm gia tập kết ở ngoại ô kinh thành. Bản đồ phòng thủ một nửa. Nàng hãy tìm cách lấy nốt nửa còn trong thư phòng của . Vân Khanh... hứa với , dù chuyện gì xảy , hãy giữ mạng sống của . Đứa trẻ vô tội, nó trong cuộc chiến của chúng ."
Ta trả lời. Vô tội? Trên đời gì ai vô tội. Từ khi nó hoài t.h.a.i trong sự dối trá, nó mang tội .
Suốt những ngày đó, giả vờ ngoan ngoãn. Ta còn phản kháng Tân hậu, thậm chí còn chủ động dâng , hầu hạ nàng chu đáo. Lục Diễn thấy thì càng tin rằng thuần hóa. Hắn thường xuyên ghé qua, ban cho đủ loại lụa là gấm vóc, t.h.u.ố.c bổ thượng hạng. Hắn xoa bụng , vẽ viễn cảnh về một hoàng t.ử khôi ngô.
Ta mỉm với , nhưng trong thâm tâm, đang đếm từng ngày. Mỗi chạm , đều cảm thấy ghê tởm như rắn rết bò qua da thịt. Ta âm thầm lấy cắp những thông tin quan trọng từ thư phòng , chuyển ngoài cho Lục Chiêu qua những ám hiệu bí mật cây mận.
Cái t.h.a.i ngày một lớn dần, cũng là lúc kế hoạch lật đổ Lục Diễn giai đoạn cuối cùng. Đêm đêm, đứa trẻ trong bụng thỉnh thoảng đạp nhẹ, như nhắc nhở về sự tồn tại của nó. Những lúc đó, thường lặng lẽ trong bóng tối, tay cầm con d.a.o găm nhỏ mà Lục Chiêu lén đưa cho.
Có đôi khi, tự hỏi: Nếu một ngày nó sinh và nó dùng nó để g.i.ế.c cha nó, liệu nó hận ? nhạt. Hận thì ? Cả thế giới hận , thêm một đứa trẻ nữa thì xá gì.
Giấc mộng Nam Kha của giờ đây chỉ m.á.u, mà còn cả sự tàn nhẫn của tình mẫu t.ử bóp nghẹt. Ta đang chờ đợi một đêm tuyết rơi dày nhất, đêm mà vương triều của Lục Diễn sẽ sụp đổ, và sẽ mặc bộ váy cưới đỏ thắm năm xưa, tường thành tan biến cát bụi.
Đứa con của ... nó sẽ là chứng kiến tất cả. Nó sẽ là dấu chấm hết cho tấn bi kịch .
Mùa đông vẫn lạnh, nhưng ngọn lửa thù hận trong lòng đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lục Diễn, ngày tàn của ngươi đang đến gần . Và , chính con của ngươi sẽ là kẻ tiễn ngươi về cõi c.h.ế.t.