MỘNG NAM KHA - C11
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:52:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 11: ĐỐI MẶT QUÂN VƯƠNG
Tuyết ngoài trời vẫn rơi dứt, phủ một lớp trắng xóa lên những cành mận khẳng khiu trong ngự uyển. Trong cung của Tân hoàng hậu, khí còn lạnh lẽo hơn cả ngoài trời. Kể từ ngày thái y công bố mang long thai, ánh mắt của Hoàng hậu còn là sự khinh miệt đơn thuần, mà chuyển sang sự hận thù đỏ rực. Nàng sảy thai, còn – đứa con gái của kẻ phản nghịch – mang trong kế vị duy nhất.
Sự trớ trêu là một cái tát nảy lửa mặt Trấn Quốc Công phủ.
Sáng hôm đó, Tân hậu gọi đến điện chính. Nàng bắt quỳ sỏi đá nữa, mà ban cho một chiếc ghế đẩu nhỏ, bàn đặt một bát canh sâm nghi ngút khói.
"Vân Khanh, vất vả . Mang t.h.a.i rồng là phúc đức của Thẩm gia, là tỷ tỷ, đương nhiên chăm sóc thật ."
Nàng , nụ chạm đến đáy mắt. Ta bát canh sâm, mùi hương nồng đậm của nó giấu nổi một vị đắng lờ lợ của xạ hương – thứ d.ư.ợ.c liệu đại kỵ với mang thai. Ta hiểu, nàng đứa trẻ c.h.ế.t, và c.h.ế.t theo nó.
Ta bưng bát canh lên, mà dậy, thẳng mắt nàng , giọng bình thản đến lạ lùng: "Hoàng hậu nương nương, rõ thần kẻ ngu. Bát canh , nên giữ cho thì hơn."
"Ngươi... đồ tiện tì to gan!" — Nàng đập bàn dậy, định vung tay tát .
bắt lấy cổ tay nàng . Sức mạnh của một kẻ qua địa ngục khiến nàng khựng . Ta ghé sát tai nàng , thì thầm: "Người g.i.ế.c đứa trẻ ? Được thôi. nếu nó c.h.ế.t trong cung của , nghĩ Lục Diễn sẽ tha cho Trấn Quốc Công phủ ? Hắn đang thiếu một cái cớ để trừ khử thế lực của cha đấy. Đừng tự đào huyệt chôn ."
Nàng run rẩy, mặt cắt còn giọt m.á.u. Ta buông tay , lưng bước thẳng khỏi điện. Ta về phòng , mà hướng thẳng về phía Ngự Thư Phòng — nơi Lục Diễn đang phê chuẩn tấu chương.
Ta cần một danh phận. Không vì ham vinh hoa, mà vì cần một vị trí đủ gần để đ.â.m nhát d.a.o cuối cùng tim .
Trước cửa Ngự Thư Phòng, đám thái giám định ngăn , nhưng chỉ lạnh lùng : "Bẩm báo với Hoàng thượng, Thẩm Vân Khanh gặp để bàn về tương lai của Hoàng t.ử."
Chỉ một lát , truyền . Lục Diễn bàn ngọc, ánh nến hắt lên gương mặt tuấn tú nhưng đầy dã tâm của . Hắn buông b.út, với vẻ thích thú: "Vân Khanh, nàng hôm nay gan hơn trẫm tưởng. Tìm trẫm việc gì?"
Ta quỳ, cũng hành lễ. Ta tiến gần, đặt bàn tay thô ráp lên mặt bàn gỗ trắc, thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của : "Hoàng thượng, đứa trẻ sinh bình an, nó c.h.ế.t trong cung của Hoàng hậu vì một bát canh sâm độc?"
Lục Diễn nheo mắt, nụ môi nhạt dần: "Nàng đang đe dọa trẫm ?"
"Thần đe dọa, thần đang đàm phán." — Ta nhạt, nụ mang theo vị đắng của huyết lệ — "Người coi đứa trẻ là quân cờ để trấn áp triều đình, thần cũng coi nó là mạng sống duy nhất của . Nếu nó sống, hãy đưa thần khỏi cung của Hoàng hậu. Thần cần một cung riêng, cần hầu của riêng , và cần... quyền ngự uyển tự do."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c11.html.]
Lục Diễn dậy, bước vòng qua bàn, nâng cằm lên. Hơi thở của phả mặt , mang theo mùi trầm hương mà từng tôn thờ nhưng giờ đây chỉ thấy buồn nôn. "Vân Khanh, nàng lấy gì để đảm bảo rằng khi trẫm đáp ứng, nàng sẽ bỏ trốn điều gì dại dột?"
"Lấy hận thù của bảo chứng." — Ta , hề né tránh — "Ta hận g.i.ế.c cha , g.i.ế.c gia tộc . cũng hiểu, chỉ ở cạnh , mới cơ hội thấy những kẻ hại trả giá. Đứa trẻ là sợi dây xích duy nhất trói với . Người tin , nhưng nên tin sự ích kỷ của một ."
Lục Diễn thật lâu. Hắn dường như đang cân nhắc. Cuối cùng, bật , tiếng đầy vẻ đắc thắng: "Được! Trẫm phong nàng Thẩm Thần phi, ban cho cung Trường Xuân. Nàng gì trẫm cũng cho, chỉ cần nàng sinh hạ Hoàng t.ử cho trẫm."
Hắn kéo lòng, bàn tay to lớn xoa nhẹ lên bụng . Ta im như một tượng đá, lòng lạnh ngắt. Hắn tưởng dùng đứa trẻ để thuần hóa , tưởng rằng vì mà sẽ buông bỏ thù hận. Hắn quá tự phụ sức mạnh của quyền lực và tình thâm.
"Vân Khanh, từ nay về , hãy ngoan ngoãn ở cạnh trẫm. Trẫm sẽ cho nàng vinh quang mà nữ nhân nào ."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Ta tựa đầu vai , đôi mắt phía cửa sổ, nơi bóng dáng Lục Chiêu đang lẩn khuất trong bóng đêm. Lục Diễn, vinh quang của ngươi chính là nấm mồ của ngươi. Cung Trường Xuân ư? Đó sẽ là nơi tiễn ngươi về suối vàng.
Ngay đêm đó, dời cung. Tân hậu ở cửa điện , đôi mắt nàng hằn lên những tia m.á.u vì căm phẫn. Ta mỉm chào nàng , một nụ đầy khiêu khích. Ta cần nàng điên lên, cần nàng tay, vì chỉ sự hỗn loạn của hậu cung mới giúp Lục Chiêu dễ dàng hành động bên ngoài.
Trong cung Trường Xuân, bắt đầu thiết lập mạng lưới của . Ta dùng vàng bạc mà Lục Diễn ban cho để mua chuộc đám cung nhân cũ vốn từng chịu ơn của mẫu năm xưa. Ta lén gửi thư cho Lục Chiêu qua một cung tỳ tín.
Mỗi đêm, Lục Diễn đều đến. Hắn ôm ngủ, thầm thì về những giấc mơ đế vương. Ta cạnh , tay nắm c.h.ặ.t mảnh ngọc bội giấu gối. Cảm giác ghê tởm dâng lên từng đợt, nhưng ép chịu đựng. Ta khiến tin rằng thuộc về .
Đứa trẻ trong bụng ngày một lớn. Những cú đạp của nó đôi khi khiến tỉnh giấc giữa đêm. Những lúc đó, tự hỏi: Con , liệu con tha thứ cho ? Mẹ đang dùng con để g.i.ế.c cha con, đang dùng con để thiêu rụi cái ngai vàng mà đáng lẽ con sẽ .
, tiếng trống của buổi hành hình vang lên trong tâm trí . Máu của phụ , nước mắt của mẫu ... tất cả đều đòi nợ.
Ta đường lui.
Ngày lễ mừng thọ của Thái hậu sắp đến. Đó là lúc các tướng lĩnh biên thùy sẽ về kinh chúc thọ. Lục Chiêu báo: quân của Lâm gia sẵn sàng danh nghĩa hộ tống tướng lĩnh. Chỉ cần lấy nửa bản đồ phòng thủ còn và mật mã mở cổng thành phía Tây, kinh thành sẽ đổi chủ.
Ta Lục Diễn đang ngủ say bên cạnh, gương mặt khi ngủ trông thật bình yên, chút phòng . Ta đưa tay định bóp nghẹt cổ ngay lúc , nhưng rụt . C.h.ế.t như thế thì quá dễ dàng cho . Hắn mất tất cả, thấy tin nhất phản bội , thấy giang sơn cướp tan thành mây khói. Đó mới là sự báo thù thực sự.
Giấc mộng Nam Kha của đến hồi kết thúc. Ta đang đợi, đợi một đêm mưa tuyết rơi dày nhất, để nhuộm đỏ cả cung cấm bằng m.á.u của kẻ dối trá.
Đứa con của ... nó sẽ là chứng kiến giây phút nó trở thành một con quỷ.