MỘNG NAM KHA - C8

Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:49:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8: ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI

Lãnh cung ngày đại hình trở nên im lìm đến đáng sợ. Những kẻ cung tỳ khác vốn ít ỏi nay càng xa lánh như né tránh một mầm bệnh ôn dịch. Chúng sợ hãi cái danh "khắc c.h.ế.t cả gia tộc" của , sợ cả đôi mắt vô hồn, khô khốc còn lấy một giọt lệ của Thẩm Vân Khanh lúc . Ta cứ đó, thu trong góc tối của gian phòng ẩm thấp, để mặc cho cái lạnh của mùa đông gặm nhấm da thịt. Những mảnh vụn của chiếc túi thơm hoa mận rải rác sàn, như những mảnh linh hồn nát tan cách nào hàn gắn nữa.

Mỗi khi nhắm mắt , thấy m.á.u. Máu của phụ b.ắ.n lên mặt , ấm nóng và tanh nồng. Ta thấy nụ nhạt của Lục Diễn cao, thấy ánh mắt bao dung tột cùng của cha khi lưỡi đao rơi xuống. Nỗi đau quá lớn, lớn đến mức khiến con còn cảm thấy đau nữa, chỉ còn một sự trống rỗng đến rợn .

"Két..."

Tiếng cửa gỗ mục rít lên nhẹ nhàng, khác hẳn với tiếng đạp cửa thô bạo của đám cai ngục. Một bóng đen cao lớn lẻn , mang theo lạnh của sương đêm và một mùi hương nhẹ – mùi trầm hương nồng đậm dối trá của Lục Diễn, mà là mùi tuyết tùng thanh lãnh, trầm mặc.

Ta buồn ngẩng đầu, giọng khàn đặc như tiếng lá khô nghiền nát: "Hoàng thượng sai đến xem c.h.ế.t ? Về bẩm báo với , vẫn còn thở, vẫn còn thể cái ngai vàng nhuốm m.á.u đó thêm vài ngày nữa."

"Là ."

Thanh âm trầm ấm, mang theo sự run rẩy giấu giếm vang lên. Ta khựng , đôi vai khẽ run lên. Giọng ... dù c.h.ế.t cũng quên . Đó là Lục Chiêu.

Ta ngước mắt lên. Trong ánh trăng mờ đục xuyên qua mái nhà dột nát, Lục Chiêu đó, mặc một bộ hành y đơn giản. Gương mặt hốc hác trông thấy, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng giờ đây chứa chan một nỗi xót xa khôn tả. Hắn bước gần, quỳ một chân xuống mặt , đôi bàn tay run rẩy định chạm gương mặt lem luốc của nhưng rụt về, như thể sợ sẽ đau thêm nữa.

"Người đến đây gì?" — Ta nhạt, nụ méo mó — "Đến để xem kẻ ngu ngốc nhất thiên hạ đang thoi thóp ? Thái t.ử điện hạ, nên , nếu Lục Diễn gặp , sẽ tha cho ."

"Ta còn là Thái t.ử nữa." — Lục Chiêu khẽ , giọng bình thản đến lạ kỳ — "Phụ hoàng băng hà, Lục Diễn lên ngôi, chỉ còn là một kẻ hữu danh vô thực giam lỏng trong vương phủ. Vân Khanh, thể để nàng ở đây một . Ta tìm cách mua chuộc cai ngục để đây..."

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo một chiếc bọc nhỏ, mở là mấy chiếc bánh ngọt vẫn còn ấm và một lọ t.h.u.ố.c cao. "Nàng thương nhiều quá... Để bôi t.h.u.ố.c cho nàng."

Nhìn những chiếc bánh , cổ họng đắng ngắt. Ta gạt tay , những mảnh vụn túi thơm sàn bay tung lên: "Bôi t.h.u.ố.c để gì? Để sống lâu hơn một chút nhằm thỏa mãn thú vui hành hạ của Lục Diễn ? Lục Chiêu, hận đến mức nào ? Ba năm c.h.ế.t, ba năm gia tộc tru di..."

"Vân Khanh! Nhìn !" — Lục Chiêu bất ngờ nắm lấy vai , ép thẳng mắt — "Ba năm , đưa nàng bát t.h.u.ố.c độc đó . Ta đến Tây viện là để ngăn cản Thừa tướng, nhưng đến muộn. Chính Lục Diễn lừa nàng, nàng nấp cánh cửa nên cố tình mặc chiếc áo choàng tím của đêm đó. Hắn nàng hận , để nàng tin tưởng !"

Ta hình, thở dồn dập: "Người dối... chính mắt thấy vạt áo tím đó..."

"Chiếc túi thơm hoa mận mà nàng luôn giữ..." — Lục Chiêu lấy từ trong n.g.ự.c áo một vật khác, y hệt chiếc túi thơm xé nát nhưng đường thêu tinh xảo và cũ kỹ hơn — "Đó là vật duy nhất để cho hai em. Đêm mưa năm đó, khi thấy nàng quỳ t.h.i t.h.ể mẫu , kìm lòng mà cởi áo choàng che cho nàng, đ.á.n.h rơi chiếc túi . Lục Diễn nhặt nó, nàng sẽ dùng nó vật tin, nên mới thêu một cái giả y hệt để đưa cho nàng khi gặp gốc mận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c8.html.]

Ta chiếc túi thơm trong tay , những mảnh vụn đất. Sự thật như một tia sét đ.á.n.h thẳng đại não , khiến thứ sụp đổ nữa. Những chi tiết vụn vặt bấy lâu nay bỏ qua đột ngột kết nối : Ánh mắt buồn bã của Lục Chiêu mỗi khi , sự lúng túng của Lục Diễn khi hỏi về chi tiết đêm mưa, và cả mùi hương tuyết tùng ... chính là mùi hương chiếc áo choàng sưởi ấm đêm đó.

Hóa , kẻ cứu , kẻ quỳ ba ngày đêm xin cho gia tộc một con đường sống, chính là dành cả thanh xuân để thù hận và sỉ nhục. Còn kẻ hằng tôn thờ, kẻ bán cả m.á.u mủ để phò tá, chính là con quỷ dàn dựng tất cả để biến thành con d.a.o g.i.ế.c cha .

"A..." — Một tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết thốt từ l.ồ.ng n.g.ự.c . Ta cào cấu l.ồ.ng n.g.ự.c , đau đớn đến mức tự kết liễu ngay lập tức. "Lục Chiêu... gì thế ? Ta g.i.ế.c cha ... g.i.ế.c cả Lâm gia... vì một con quỷ!"

Lục Chiêu ôm c.h.ặ.t lấy , để đầu tựa vai . Hắn lời an ủi sáo rỗng nào, chỉ để , cho đến khi nước mắt hòa cùng m.á.u vết thương cũ.

"Vân Khanh, ." — Hắn thì thầm, giọng kiên định — "Lục Diễn ngai vàng vững. Hắn dùng thủ đoạn tàn độc để lên ngôi nên lòng quân phục, dân chúng oán than. Ta vẫn còn một tâm phúc cũ ở biên thùy phương Bắc – những tướng lĩnh cũ của Lâm gia thanh trừng hết. Họ đang chờ một cái cớ để khởi binh."

Ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây lóe lên một tia sáng tàn nhẫn: "Cái cớ ? Ta chính là cái cớ đó."

Lục Chiêu , ánh mắt đầy lo lắng: "Nàng gì?"

"Hắn cung tỳ, vinh hiển ?" — Ta nghiến răng, từng chữ thốt mang theo thở của địa ngục — "Vậy thì sẽ cho thấy một Thẩm Vân Khanh ' điều' nhất. Ta sẽ cạnh , dùng chính sự ngu vẫn tưởng là đang , để kéo xuống vực thẳm cùng với ."

Lục Chiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Quá nguy hiểm. Hắn là một con cáo già, sẽ tin nàng dễ dàng thế ."

"Hắn tự phụ." — Ta , nụ rùng rợn gương mặt tiều tụy — "Hắn tin rằng bẻ gãy ý chí của . Hắn tin rằng chỉ là một nữ nhân yếu đuối còn nơi nương tựa. Lục Chiêu, hãy giúp truyền tin ngoài. Hãy liên lạc với quân đội Lâm gia. Ta sẽ tìm cách lấy ngọc tỷ và bản đồ bố phòng của kinh thành cho ."

Lục Chiêu thật lâu, thở dài, đặt tay một mảnh ngọc bội nhỏ: "Nếu chuyện gì xảy , hãy dùng cái để liên lạc với thuộc hạ của ở cửa phía Tây. Vân Khanh... cứu nàng để nàng dấn nguy hiểm nữa. Ta chỉ nàng sống."

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

"Ta c.h.ế.t từ ngày cha c.h.é.m ." — Ta vô định — "Giờ đây, cái xác sống chỉ để thấy đầu của Lục Diễn rơi xuống đoạn đầu đài . Lục Chiêu, hãy . Đừng để thấy ở đây."

Lục Chiêu dậy, một cuối, ánh mắt chứa đựng một tình yêu thầm lặng và sâu sắc mà đến tận lúc mới nhận . Hắn biến mất màn đêm nhanh như lúc đến, để cho một lọ t.h.u.ố.c và một trái tim đầy hận thù luyện thành sắt đá.

Ta cầm lọ t.h.u.ố.c cao, bình thản bôi lên những vết thương . Cơn đau còn khiến nhăn mặt nữa. Ta dậy, thu dọn gian phòng, chải mái tóc rối. Ta sẽ còn là Thẩm Vân Khanh ngây thơ của ngày xưa nữa. Từ hôm nay, là một bóng ma trở về từ địa ngục, để đòi món nợ m.á.u .

Lục Diễn, ngày vui của ngươi còn dài . Ngươi dạy cách phản bội , giờ đây sẽ dùng chính bài học đó để dạy ngươi cách mất thiên hạ.

Trăng đêm nay lạnh lẽo, nhưng lòng đang bùng cháy một ngọn lửa đen ngòm. Giấc mộng Nam Kha tan, giờ là lúc ác mộng của ngươi bắt đầu.

Loading...