MONG NGƯỜI BÌNH AN - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:46:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

40.

gửi cho Chu Huyên bức ảnh nắm tay .

 

Dĩ nhiên, trọng điểm là chiếc nhẫn ngón áp út. Chu Huyên lập tức bùng nổ:

“Kỷ Hiểu Hiểu! Nhìn cái vẻ đắc ý của kìa!

Có thể nào đừng phát cơm ch.ó mặt độc hả?!”

 

Chưa đầy mấy giây , cô gửi tiếp một tin:

“C.h.ế.t tiệt… thấy hạnh phúc thế , tự dưng tớ cũng .”

 

Rất nhanh, tin nhắn thu hồi. Thay đó là một dòng mới:

“Hiểu Hiểu, nhất định hạnh phúc nhé.”

 

Bạn nhất của - lòng cô , hiểu?

nhớ quá khứ, lật những đau đớn khổ sở nữa. Cô chỉ mong tương lai của đủ đầy, viên mãn.

 

Nói chuyện với Chu Huyên xong, nhớ một chuyện, liền chạy thư phòng tìm .

 

“Ảnh ?”

 

Anh đang dùng máy tính, tiện tay kéo lên đùi:

“Ảnh gì cơ?”

 

Có lẽ uống nước xong, môi còn vương chút ẩm, trông … nguy hiểm. Mà cách thế thì càng nguy hiểm hơn.

 

Chỉ cần ngẩng đầu lên là thể hôn .

 

đúng là .

 

cũng là vợ chồng hợp pháp , hôn thì phí, đúng ?

 

Anh đỡ lấy eo , để thoải mái hơn.

 

thực tế, hề “thoải mái” chút nào - gần như chiếm trọn nhịp thở của . Đến khi buông , quên mất ban đầu thư phòng để gì.

 

Anh , buồn bất lực:

“Em ảnh.”

 

vỗ trán:

“Anh từng xin Chu Huyên mấy tấm ảnh chụp bằng máy lấy liền ? Em hỏi cô , cô bảo mấy tấm còn đều đưa cho .”

 

Anh đỡ dậy, lấy từ kệ sách một chiếc ví cũ.

 

Mở , bên trong là ảnh chụp chung của chúng , và cả những bức Chu Huyên chụp riêng .

 

Lật thêm một trang - bất ngờ thấy một mảnh giấy.

 

Sắc mặt khẽ đổi, đưa tay định giật . Anh hiếm khi phản ứng mạnh như , càng khiến tò mò hơn. cầm tờ giấy, chạy vù phòng khách, chạy .

 

Bước chân chậm dần, cuối cùng dừng hẳn .

 

Trên mảnh giấy là nét chữ thời đại học của :

 

“Nếu một ngày may hy sinh, xin hãy đốt những tấm ảnh gửi cho .”

 

Tống Thận.

 

đưa cả mảnh giấy lẫn chiếc ví trả cho .

 

Anh nhận lấy, chút lúng túng:

“Trước khi vùng, đều di thư. Anh… gì cần dặn dò, cho nên…”

 

Anh tiếp nữa.

 

Bởi vì ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Anh khựng một chút, cũng đưa tay ôm , hết đến khác vuốt ve mái tóc dài của :

“Xin , Hiểu Hiểu.”

 

41.

m.a.n.g t.h.a.i .

 

Chúng cố tình tránh thai, kết quả thể là thuận theo tự nhiên. khi trong nhà vệ sinh, que thử t.h.a.i hiện lên kết quả, trong lòng vẫn như pháo hoa nổ tung.

 

con của .

 

Thật thể tin nổi.

 

Anh đang sắp xếp tài liệu trong thư phòng. đẩy cửa bước . Anh ngẩng đầu , mỉm hỏi:

“Tối nay ăn gì? Lẩu xào?”

 

hỏi :

“Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i kiêng gì ?”

 

Anh nghiêm túc suy nghĩ :

“Không hút t.h.u.ố.c uống rượu? Còn thì… về mặt y học, ăn uống bình thường đều …”

 

mãi, mãi.

 

Anh bỗng nhận điều gì đó, câu dở dang khựng . Rất kinh ngạc, dám tin, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng .

 

“Ở đây ?”

 

đưa que thử t.h.a.i cho :

“Chúc mừng , Tống Thận. Anh sắp bố .”

 

Có một khoảnh khắc, bế bổng lên. lẽ nghĩ đến sinh linh bé xíu còn lớn bằng hạt đậu , dừng .

 

Rồi thấy vòng vòng trong thư phòng.

 

Đi đến mức hoa cả mắt, nhịn bật :

“Anh thể yên một chút ?”

 

Anh lời, xuống bên , ngón tay luồn tóc , nhẹ nhàng nâng đầu lên cúi xuống hôn.

 

Áp sát bên tai, quấn quýt rời.

 

Từ chuyển thành , cuộn ghế sofa mềm mại, mở mắt .

 

hình như ít khi mở mắt trong những lúc thế , đến mức chính cũng thấy lạ.

 

“Hóa tai sẽ đỏ hồng lên.”

 

Anh trầm mặc một lúc, :

“Em cũng dễ hồng lên, chỉ mỗi tai.”

 

Một vài hình ảnh nào đó lập tức phóng đại trong đầu . Mặt nóng bừng. Theo phản xạ tìm thứ gì đó che mặt, nhưng gối ôm đều ném xuống đất.

 

Cuối cùng chỉ đành vùi mặt hõm vai , lí nhí:

“Anh hình như học hư .”

 

Rõ ràng đây trêu chọc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-nguoi-binh-an/chuong-11.html.]

 

Anh học theo , cũng hạ giọng :

“Trước còn kiêng dè, bây giờ thì nữa.”

 

như hiểu điều gì:

“Cho nên?”

 

Anh :

“Cho nên, sẽ hư hơn một chút.”

 

42.

Anh bắt đầu tan đúng giờ.

 

Cuối tuần, khi cả hai đều rảnh, hộ tống khám thai. Trên màn hình siêu âm 4D, em bé lười biếng đạp chân, hợp tác lắm.

 

Anh chăm chú hình ảnh mờ mờ , còn nghiêm túc hơn cả .

 

Bác sĩ thu đầu dò , mỉm :

“Em bé khỏe mạnh.”

 

Rồi dặn :

“Đến tháng thứ bảy, giấc ngủ thể sẽ khó hơn, cần chú ý chăm sóc cảm xúc của sản phụ. Mang t.h.a.i là chuyện dễ dàng.”

 

Anh gật đầu liên tục, trông như ghi nhớ từng lời.

 

nhịn mỉm .

 

Thời gian thật kỳ diệu, ?

 

Ngày đầu quen , thể tưởng tượng rằng - con trai với vẻ mặt xa cách lạnh nhạt năm nào, sẽ một ngày cùng trong phòng khám sản khoa, nghiêm túc học cách một cha đạt chuẩn.

 

Ra khỏi bệnh viện, ngang qua rạp chiếu phim, đột nhiên hỏi :

“Có xem phim ?”

 

vội mở app tra lịch chiếu:

dạo phim hành động… À, xem cái , phim tình cảm.”

 

Phim hành động khó tránh khỏi cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m, thấy.

 

Anh :

“Em xem gì cũng .”

 

Theo ánh mắt qua, là một cặp đôi trẻ đang tung tăng bên .

 

Anh bình thản :

“Hình như lâu cùng em rạp, những chuyện mà một cặp đôi bình thường nên .”

 

mỉm , lắc nhẹ tay :

“Anh là bù đắp cho những năm tháng ở bên em ?”

 

Anh trả lời, coi như thừa nhận.

 

tựa đầu lên vai , mãi thôi:

“Không cần cố ý gì cả. Chỉ cần ở đây, em hạnh phúc .”

 

43.

Tan suất chiếu là buổi tối.

 

Bộ phim cũng quá , xem đến nửa buồn ngủ. Khi gọi dậy, trong rạp gần như còn ai, chỉ lác đác vài đang chờ cảnh hậu kỳ.

 

Ánh màn hình hắt lên, đôi mắt như phát sáng, đầy hứng thú .

 

ho khẽ một tiếng:

“Là con buồn ngủ, bản em buồn ngủ.”

 

Anh khẽ:

“Ừ, đều là tại con.”

 

Anh từ tốn đỡ dậy, chầm chậm ngoài, chuẩn gọi xe.

 

Tân Nhai Khẩu náo nhiệt. Chúng ngang qua một bà cụ tóc bạc, mặc sườn xám, tinh thần quắc thước, khí chất nổi bật.

 

kéo tay áo , hiệu cho :

“Sau em già, em cũng sẽ mặc như thế.”

 

Anh nghĩ một chút, :

“Vậy theo sát từng bước ?”

 

hỏi:

“Tại ?”

 

Anh nghiêm túc đáp:

“Bà lão nhà xinh quá, sợ mấy ông khác giành mất.”

 

bật , định thì một trận ồn ào cắt ngang.

 

Tại một cửa sổ của tòa nhà, từ lúc nào một đứa trẻ treo lơ lửng, hai tay bám c.h.ặ.t khung cửa, lắc lư sắp rơi.

 

Anh cũng sang.

 

Ngay giây tiếp theo, lao tới - cũng trong khoảnh khắc , đứa trẻ kiệt sức, tuột tay khỏi khung cửa, rơi thẳng xuống.

 

ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c.

 

May mắn . May mắn - đỡ .

 

Đứa trẻ òa khác nhận lấy. Anh ôm cánh tay, vẻ mặt đau đớn.

 

vội gọi 120, ôm bụng chạy đến hỏi :

“Anh ? Bị thương ở ? Có nghiêm trọng ?”

 

Anh giãn mày, trấn an :

“Không . Giữa chừng giảm lực, đau lắm.”

 

Nói dối.

 

Rơi từ độ cao như , thể ? học vật lý.

 

Xung quanh giơ điện thoại video, miệng lẩm bẩm:

“Trời ơi, ở Tân Nhai Khẩu, đứa nhỏ rơi cái là rơi luôn, phụ chú ý chứ…”

 

vội vàng che mặt , hét lên:

“Đừng nữa! Đừng nữa!”

 

Anh cũng kịp phản ứng, kéo thấp vành mũ, vỗ nhẹ mu bàn tay trấn an:

“Không , thôi.”

 

Không đợi xe cấp cứu, chúng vội rời khỏi hiện trường, bộ thẳng tới khoa cấp cứu.

 

Suốt dọc đường, đều thấp thỏm yên - lo cho cánh tay , lo cho những đoạn video .

 

Ngay cả khi bác sĩ đang bó bột cho , vẫn phân tâm an ủi :

“Không , Hiểu Hiểu. Xa thế , còn đội mũ, khả năng rõ mặt thấp. Em đừng lo, ?”

Loading...