MONG NGƯỜI BÌNH AN - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:45:53
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

33.

Cuối cùng cũng mò tới nhà nghỉ hẻo lánh . Suốt dọc đường, ngừng gọi điện thoại mà chú Viên để cho , nhưng tài nào liên lạc - máy tắt.

 

Bà chủ đang quét lá rụng, thấy thì mỉm hỏi:

“Cô ở trọ ?”

 

khàn giọng hỏi:

“Ở đây… một đàn ông ? Hôm nay mặc đồ đen, đội mũ đen.”

 

hỏi :

“Cô là bạn ?”

 

Nước mắt trào , :

“Bà cho ở phòng nào ?”

 

Bà chủ cau mày:

“Cái thể cho cô , cô tự liên lạc với .”

 

run rẩy, lấy điện thoại quét mã bàn bà :

đưa tiền cho bà. Bao nhiêu thì bà mới chịu ? Một nghìn đủ ? Hai nghìn?”

 

giơ màn hình thanh toán thành công cho bà xem, nghẹn ngào bà:

“Bà thể… cho ở phòng nào ?”

 

Bà chủ hoảng hốt, chậm rãi lùi về , bằng ánh mắt kẻ điên.

 

Trong gương cạnh cửa, thấy chính . Cuối thu vẫn mặc áo ngắn tay, dép hở mũi. Lớp trang điểm cô dâu xinh nước mắt nhòe - trông quả thật giống một tinh thần định.

 

nhạt, lùi mấy bước, bệt xuống cửa nhà nghỉ, tiếp tục gọi gọi điện thoại đó.

 

Anh máy , máy

 

giọng máy móc lạnh lùng vẫn lặp :

“Số máy quý khách gọi hiện tắt máy, xin vui lòng gọi …”

 

vùi mặt đầu gối, dần dần cảm thấy thở nổi.

 

Bỗng tiếng ch.ó sủa. Một con ch.ó trắng, như phát hiện kẻ xâm nhập, lao thẳng về phía . Bà chủ hoảng hốt c.h.ử.i lớn:

“Tài Lộc, chỗ khác! Đi mau!”

 

chống tường dậy tránh, chân tê rần, ngã quỵ trở chỗ cũ.

 

đưa tay che đầu, tim gần như ngừng đập.

 

Giây tiếp theo, bế ngang lên.

 

Con ch.ó dữ bỗng trở nên ngoan ngoãn lạ thường, quấn quýt cọ ống chân . Anh cúi mắt , trong mắt ngàn vạn cảm xúc, nhưng tất cả đều ép xuống.

 

Anh.

 

run rẩy đưa tay lên, chạm gương mặt . Da ấm nóng - ảo giác.

 

Anh bế , thẳng trong. Lướt qua bà chủ, gật đầu :

“Bạn .”

 

Cửa mở đóng . Anh nhẹ nhàng đặt xuống sofa.

 

Trong phòng gần như tối om. Anh với tay bật đèn, từ vali lấy một chiếc áo khoác, đưa cho :

“Mặc , kẻo lạnh.”

 

giật lấy áo khoác, ném sang một bên.

 

Rồi bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Nước mắt như bao giờ cạn, từng giọt từng giọt rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c . Anh cứng . câu nào, chỉ ôm thật c.h.ặ.t.

 

Anh biến mất. Không ngọn lửa nuốt chửng. Không trong chiếc hộp nhỏ .

 

Anh thật sự ở đây, trong vòng tay .

 

Không bao lâu trôi qua, bỗng nhẹ nhàng mà kiên quyết đẩy . Mắt đỏ, nhưng mỉm :

“Tiểu Hiểu, chúc mừng đám cưới.”

 

34.

Anh vắt khô một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau những vệt nước mắt lem nhem mặt .

 

nắm c.h.ặ.t cổ tay , lật lên, đưa ánh sáng. Trên đó nhiều vết sẹo.

 

Anh nghẹn trong chốc lát.

 

lên, đưa tay cởi áo . Mới tháo hai cúc sơ mi, thấy rõ những vết sẹo chằng chịt nơi xương quai xanh và bờ vai.

 

Nước mắt rơi.

 

tiếp tục tháo cúc, nhưng giữ tay .

 

hất mạnh tay , run rẩy vẫn tiếp tục, thì :

“Đừng nữa.”

 

Một nỗi chua xót gọi tên trào dâng từ đáy tim lên tận hốc mắt. mặc kệ tất cả, lao tới, kiễng chân, tìm môi - hôn xuống thật mạnh.

 

Anh sững sờ mở to mắt.

 

Anh đẩy , cho. Chân vấp thứ gì đó, hai cùng ngã xuống giường. Trong khoảnh khắc ngã xuống, vẫn che đầu , sợ va .

 

kéo tay xuống, cúi đầu hôn .

 

Mềm mại, ấm nóng - của , trong ký ức và trong hiện tại, đang ở ngay đây.

 

Không từ lúc nào, dần dần đáp .

 

Ánh đèn trần rơi đôi mắt đen như đá obsidian của , tựa như ngọn lửa đang lay động.

 

Anh dùng tay che mắt , hôn sâu xuống.

 

Những năm tháng chia lìa, tan nát, thậm chí tuyệt vọng - tất cả đều tan chảy trong cái ôm và nụ hôn nóng bỏng .

 

Nước mắt chảy xuống từ khóe mắt. Thì khi hạnh phúc, con cũng thể .

 

vuốt ve cổ , vén vạt áo lên. chạm nhiều vết sẹo.

 

Người bất giác cứng đờ.

 

Giây tiếp theo, buông , dậy. Lồng n.g.ự.c vẫn phập phồng vì xúc động, nhưng giơ tay lên, tự tát mạnh mặt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-nguoi-binh-an/chuong-9.html.]

“Tiểu Hiểu,” giọng khàn , “ đưa em về. Hôm nay là ngày cưới của em.”

 

35.

Chuông điện thoại reo lên.

 

máy. Là Đường Hà.

 

Anh sang , mỉm :

“Là chồng em ?”

 

đáp, bật loa ngoài.

 

Giọng Đường Hà thoải mái vang lên:

“Cô Kỷ, tìm của em ?”

 

Sắc mặt khẽ biến động.

 

:

“Tìm . Anh đang ở bên .”

 

Đường Hà phóng khoáng:

“Cô may mắn hơn nhiều thật đấy.”

 

im lặng, :

“Xin … hôm nay phiền .”

 

Anh :

“Phiền thì hẳn, nhiều nhất là mất mặt thôi. Mọi chắc nghĩ cô dâu giá.”

 

Anh lớn:

“Ha ha, lý do để ly hôn.”

 

Sương nước dâng lên trong mắt, nghẹn ngào theo:

“Ừ. Tiền mừng cưới sẽ hết, ngoài sẽ chuyển cho một khoản bồi thường. Xin .”

 

Anh phóng đại:

“Hai suýt thành vợ chồng , em cần khách sáo thế ? Bồi thường khỏi . - nếu hôm nay của về, nhất định bỏ em mà .”

 

vò nát khăn giấy trong tay, do dự mãi, vẫn chỉ :

“Xin .”

 

Anh cúp máy.

 

Tống Thận cạnh , trọn vẹn tất cả.

 

hỏi :

“Bây giờ còn đưa em về ?”

 

Anh cúi đầu, gì.

 

Nước mắt trực trào, từng cú đ.ấ.m, từng cú đ.ấ.m nện lên vai :

“Anh đưa em về ! Anh cứ em gả cho khác ! Anh lúc nào cũng thế - luôn chọn quyết định cho tất cả , đặt bản cùng! Anh từng hỏi em chọn thế nào ?!”

 

Anh yên, để mặc đ.á.n.h.

 

bỗng vững, thụp xuống, ngẩng đầu mắt , nước mắt giàn giụa:

“Nếu hôm nay em thấy , chúng coi như xong . Anh ?”

 

Cuối cùng lên tiếng:

“Anh tưởng em hạnh phúc.”

 

Hạnh phúc ?

 

Quên , cùng một đàn ông khác bước hôn nhân - sẽ hạnh phúc ?

 

nắm lấy tay , ép c.h.ặ.t n.g.ự.c :

“Anh em yêu nhiều đến mức nào ?”

 

Anh lắc đầu, kéo dậy, ôm c.h.ặ.t lấy , như hòa tận xương m.á.u.

 

36.

Điện thoại của bố cũng gọi tới. Bên còn thấy giọng Chu Huyên đang cố gắng giảng hòa.

 

vẫn tức giận:

“Kỷ Hiểu Hiểu, con thật là vô lễ quá! Học bỏ trốn khỏi đám cưới ? Con cũng !”

 

:

“Mẹ, .”

 

Đầu dây bên im bặt.

 

Mẹ do dự hỏi:

“‘Anh ’? Người cảnh sát … hy sinh đó ?”

 

 

Hôm đó, trong căn phòng nhà nghỉ chật hẹp, hỏi suy nghĩ kỹ .

 

Còn suy nghĩ thế nào nữa đây?

 

mất ngần năm. Ngày nào trong mơ cũng ở bên . Khi còn sống là , khi c.h.ế.t cũng là .

 

mỉm , nước mắt lấp lánh:

“Em ‘từng khoảnh khắc’ nữa. Em cả một đời của , ?”

 

Anh bên cửa sổ, lưng về phía , cả như một cái bóng lặng lẽ, dường như chỉ cần hòa bóng đêm là sẽ biến mất nữa.

 

bỗng sợ hãi, từ phía ôm c.h.ặ.t lấy , nghẹn ngào:

“Em chia xa với nữa.”

 

thấy một tiếng thở dài.

 

Anh , che mắt , cúi xuống hôn sâu.

 

Thật kỳ lạ - rõ ràng cố nhịn , gò má vẫn ướt đẫm?

 

Hôm đó, , những việc còn cứ giao cho xử lý.

 

Thế là chú Viên từ Vân Nam bay tới Bắc Kinh.

 

Ông ầm ĩ, nhưng khi bố thấy hai mặc thường phục lặng cửa, vẫn khỏi thấy căng thẳng.

 

Không chú Viên gì với bố trong thư phòng. Khi bước , ôm chầm lấy .

 

Bố vỗ vỗ vai , chỉ một câu:

“Sau , hai đứa sống cho thật .”

Loading...