Mộng Tỉnh Thời Gian - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Khoảnh khắc thiếu niên đang bên đường, bỗng dưng hiểu lý do vì đám con gái hôm nay hành xử khác thường như . Giống hệt như việc bọn con trai luôn cố tình trò gây sự chú ý mặt cô gái thích, mục tiêu của đám con gái hôm nay rõ ràng là để thu hút sự chú ý của nam sinh mặt .

 

Cô gái cầm đầu quả nhiên đỏ mặt: "Bọn... bọn tớ chỉ đang đùa thôi."

 

Đáy mắt thiếu niên lạnh ngắt: "Trò đùa buồn lắm ?"

 

Cô gái dám ho he thêm lời nào, kéo tay đám chị em, cúi gằm mặt vội vã rời .

 

cúi phủi phủi bùn đất đầu gối, định bước.

 

"Này." Cậu thiếu niên gọi .

 

ngoái .

 

"Chảy m.á.u kìa." Tầm mắt dừng ở đầu gối . Chiếc quần đồng phục nhạt màu loang lổ một mảng thẫm màu. "Không đau ?"

 

ngẩn một thoáng. Đã lâu từng ai hỏi câu . Giống như Tỷ Can Đát Kỷ moi t.i.m . Nếu ai nhắc nhở, lẽ ông sẽ mãi mãi chẳng hóa trái tim còn từ lâu .

 

Khoảnh khắc , bỗng thấy đầu gối đau vô cùng, đau đến mức chịu nổi.

 

Có thể phản ứng bất thình lình của giật . Cậu thiếu niên ngẩn một lúc mới hỏi tiếp: "Có đến bệnh viện ?"

 

lắc đầu, xoay định tiếp. Cậu thiếu niên gọi với theo một nữa. Cậu lục tìm trong cặp sách một lúc lấy một thứ đưa cho : "Cậu xem dùng ."

 

Là ba miếng băng gạc cá nhân.

 

cúi đầu lí nhí một câu cảm ơn, tập tễnh bước về hướng nhà .

 

Từ khi Tô Chấn tù, sống cùng bà nội. Bà là một bà lão hiền lành nhưng nhu nhược, cả đời cam chịu nhẫn nhục thành quen, hễ gặp chuyện là chỉ lóc.

 

nắm c.h.ặ.t mấy miếng băng gạc thiếu niên đưa, ghế đá công viên mãi cho đến khi trời tối mịt. Phải đợi đến khi vò sạch hết vết bùn đất , mới chậm chạp bước về nhà.

 

Bà nội hỏi về muộn thế, liền bảo ở chơi với bạn một lát. bạn cơ chứ? Chẳng qua ỷ việc mắt bà kém và dễ tin , nên mới ngang nhiên dối như .

 

Trốn phòng ngủ, vội vàng xắn ống quần lên. Máu khô, dính c.h.ặ.t vải. dùng sức kéo , vết thương rỉ m.á.u. Quanh quẩn đồ để băng bó, liền sang ba miếng băng gạc. Bóc lớp vỏ bọc , dán thành một hình thù kỳ quặc đầu gối. Bà nội gọi. vội một chiếc quần khác để che vết thương chạy tót ngoài.

 

Nếu câu chuyện chỉ dừng ở đây, chắc sẽ chỉ nhớ rằng: một bắt nạt, một bụng cho ba miếng băng gạc cá nhân. Chỉ thôi.

 

đó, gặp thiếu niên . Xuất phát từ sự tò mò, kìm quan sát xem nam sinh thể khiến một đám "chị đại" học đường sợ trời sợ đất đỏ mặt, rốt cuộc là như thế nào.

 

Thông tin về dễ tìm. Cậu tên là Thiệu Tuân, học sinh xuất sắc của lớp chọn, là giáo viên dạy Hóa của trường chúng . Cậu giống với những gì tưởng tượng.

 

Không là một thiếu niên rực rỡ tỏa nắng. Ngược , lúc nào cũng rũ mi mắt, ánh mắt hờ hững, đối với ai cũng nhàn nhạt và luôn giữ một cách xa lạ nhất định.

 

Có lẽ chính khí chất bí ẩn, giống ai đó khiến vô các bạn nữ tuổi mới lớn điêu .

 

 

 

 

 

Đợi đến khi lấy tinh thần, mới phát hiện hai mắt nuôi dưỡng thành một thói quen từ lúc nào : tự động rà soát bóng dáng của Thiệu Tuân giữa đám đông.

Một thiếu niên xuất chúng như thế, bất luận xuất hiện ở cũng đều như những vì vây quanh mặt trăng, rực rỡ và lóa mắt, nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.

từ đằng xa, nhịn mà thầm nghĩ: Đôi mắt lúc nào cũng lạnh nhạt, chút cảm xúc , rốt cuộc sẽ chịu dừng vì một cô gái như thế nào đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mong-tinh-thoi-gian/6.html.]

thể tưởng tượng .

Sau , khi kỳ thi đại học kết thúc, dịp về thăm trường cũ. Lúc ngang qua dãy hành lang, tình cờ gặp đang trò chuyện cùng bạn học.

cách đó xa, lắng trường đại học mà dự định nộp hồ sơ, đến mẩn mê mà hề chú ý đến tiếng bước chân đang mỗi lúc một gần.

Khoảnh khắc xoay , đ.â.m sầm Thiệu Tuân.

Anh vươn tay đỡ một cái. theo bản năng lùi . Lúc ngẩng đầu lên bốn mắt chạm , một tia sáng vụt qua nơi đáy mắt .

"Hôm đó về nhà mắng ?"

sững sờ mất một nhịp. Bừng tỉnh mới ý thức , đang nhắc đến buổi chạng vạng chúng từng giao thoa từ lâu về .

"Không... Không ."

Anh một cái thật sâu, như từng , xoay sánh vai cùng bạn bè rời .

Thành tích của đủ giỏi để thi đỗ cùng trường đại học với , nhưng thể chọn học cùng một thành phố.

Những năm đại học, ở phía Nam vòng đai hai, còn ở phía Bắc vòng đai ba. Thỉnh thoảng, bắt xe buýt đến trường .

Đứng ngoài cổng trường con phố đông đúc, thường ảo tưởng, nếu gặp , liệu còn nhận , hỏi tên , giữa hai chúng thể xảy chuyện gì ?

ảo tưởng chung quy vẫn chỉ là ảo tưởng. Suốt hai năm trời ròng rã, từng gặp một nào.

Có lẽ sự chân thành và cố chấp của ông trời cảm động. Lần cuối cùng đặt chân đến trường , bắt gặp Thiệu Tuân ở cửa căn tin.

Anh kéo tay một cô gái bước ngoài. Hai đang chuyện gì đó. Đôi mắt lúc nào cũng lạnh nhạt, chút cảm xúc của , giờ phút lấp lánh những tia sáng dịu dàng khi về phía cô gái .

thảng thốt bỏ chạy.

Lẽ nghĩ đến điều đó sớm hơn. Một ưu tú như , thể thiếu vắng yêu thương cơ chứ?

nhớ rõ, đêm hôm đó, rúc trong chăn, rơi nước mắt chắp tay nguyện cầu một điều:

Chàng thiếu niên kiêu hãnh năm ơi, nhất định sống thật hạnh phúc nhé.

2.

từng nghĩ rằng, nhiều năm trôi qua, khi tình yêu của cả hai đều đến hồi kết, chúng một nữa gặp .

Vào cái đêm sặc mùi m.áu tanh và đầy rẫy sự xung đột , khi đang ở sảnh khoa cấp cứu và ngẩng đầu lên đáp lời, một nữa đ.â.m sầm vùng trời đầy .

Khoảnh khắc , thấy rõ tiếng lòng đang gào thét:

Ông trời ơi, xin hãy cho con nắm lấy vì .

Có thể , mưu mô và thủ đoạn trong cả cuộc đời đều dồn hết việc theo đuổi Thiệu Tuân. Lúc đó nghĩ, mặc kệ tương lai , dù chỉ thể sở hữu trong một cái chớp mắt, cũng đắm chìm trong ánh sáng lấp lánh một .

Chỉ là, cái chớp mắt đến và còn nhanh hơn tưởng tượng.

Mẹ của Thiệu Tuân tìm đến .

Bà từng là giáo viên Hóa học ở trường cấp ba cũ của , nên tình cảnh gia đình dễ dàng bà điều tra . Bà đến tận nhà tìm nhân lúc Thiệu Tuân . Bà đ.á.n.h giá một lượt, nhưng hề chủ động lên tiếng.

pha cho bà một tách . Bà cúi đầu nhấp một ngụm, rốt cuộc cũng bày tỏ mục đích đến đây.

"Cô hy vọng cháu thể chia tay với Thiệu Tuân." Bà đặt tách xuống. "Chuyện gia đình cháu, cháu vẫn với thằng bé đúng ?"

Nụ gượng gạo môi cứng đờ.

"Cô là kiểu bà thích can thiệp chuyện tình cảm của con cái." Nét mặt bà vẫn nhạt nhẽo, cái khí chất hờ hững, xa cách chẳng khác Thiệu Tuân là bao. " cảnh của cháu, vượt quá giới hạn chịu đựng của cô ."

mím c.h.ặ.t môi, thể đáp tiếng nào.

lên, buông một câu cuối cùng lạnh tanh: "Một ngôi kiêu hãnh nên treo bừng sáng bầu trời, tuyệt đối dung thứ cho dù chỉ một chút bụi trần vấy bẩn. Cô nghĩ cháu cũng hiểu điều đó, cô Tô."

Bà thực sự giống mấy bà phản diện trong phim truyền hình, cứ vung 5 triệu tệ để chia cắt nam nữ chính. Bà chỉ đơn thuần là một vô cùng để tâm đến tiền đồ của con trai .

nghĩ lúc đó nên thấy sốc, buồn bã, thậm chí là phẫn nộ, nhưng chẳng cảm giác gì cả. Bởi vì đau đớn nhận một sự thật bi ai: bản đồng tình với những gì bà .

Quá khứ nhếch nhác, tồi tệ của , lẽ chỉ nên để một gánh vác chiếc gông cùm và chịu sự trừng phạt.

thể liên lụy đến .

3.

Thế nhưng, một vòng lớn, điểm xuất phát và phát hiện vẫn luôn đó đợi .

, còn hèn nhát mà đẩy nữa.

Mùa mưa của thành phố rốt cuộc cũng qua , mùa hè gõ cửa.

chọn một buổi chiều tà, khi bầu trời rực rỡ những ráng mây hồng, cùng Thiệu Tuân ngoài ăn tối. cố gắng khơi gợi ký ức thời cấp ba, về giải vây cho .

Kết quả là lải nhải nhắc nhắc hồi lâu, vẫn chẳng chút ấn tượng nào.

Trong lúc giận dỗi, nốc liền mấy chai bia.

Trên đường về, Thiệu Tuân cõng – kẻ đang say khướt – bầu trời đầy .

Ngọn gió đầu hè mang theo chút hanh khô. Những con bọ nhỏ bay lượn vòng quanh ngọn đèn đường. Thỉnh thoảng vài chiếc ô tô vụt qua, kéo dài chiếc bóng của hai chúng đổ mặt đất.

bỗng nhiên cất tiếng hỏi một câu đầu đuôi: "Anh từng hái bao giờ ?"

Anh nghiêm túc trả lời: "Chưa."

"Em hái đấy." vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy . "Đó là một vì vô cùng xinh , vô cùng ch.ói lóa. Em từng tưởng rằng cả đời sẽ bao giờ hái đó..."

Thư Sách

Anh khẽ bật . Giọng của vang lên giữa ngọn gió mùa hè, mang theo sự dịu dàng và đầy vương vấn: "Thật đó cũng một câu chuyện với em."

"Hửm?"

"Anh yêu em."

(Hoàn)

 

 

 

Loading...