MỘT PHẦN HAI KỊCH BẢN BẠCH NGUYỆT QUANG - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:43:52
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ngoại truyện Nguyên Uyên: Ta gửi nhân gian đầu đầy tuyết trắng]
1
Thư Sách
Người trong lòng của , táng ngay trong màn đêm tăm tối khoảnh khắc bình minh.
2
Lần đầu tiên Nguyên Uyên gặp Từ Chi, cứ ngỡ đó là tiên nữ hạ phàm, nào ngờ là sứ giả hiện của công lý.
Vị tiểu tiên nữ đó trưởng thành trông thực sự xinh , mà đ.á.n.h đ.ấ.m cũng thực sự cừ. Hắn cầu xin nàng đưa về tiên sơn.
Nàng thực sự dễ lừa, cứ đinh ninh rằng là một thằng nhóc mập mạp thật thà và lương thiện. Nàng rằng, nếu nàng chỉ đến chậm một bước nữa thôi, tiểu mập mạp lừa dẫn đám ức h·iếp đến sào huyệt của một tên ma tu gi·ết chớp mắt .
Nàng cũng chẳng buồn suy nghĩ xem, một đứa trẻ mồ côi nếu chút tâm cơ bản lĩnh nào, thì thể tự nuôi trắng trẻo mập mạp đến thế cơ chứ.
Đáng tiếc là Kiếm Thánh Đỗ Thẹn Anh chẳng hề dễ lừa chút nào. Ông chỉ hờ hững liếc nhẹ một cái, Nguyên Uyên liền đây là mà bản tuyệt đối thể đắc tội. May mắn , ông vẫn giữ .
Nguyên Uyên vô cùng nỗ lực. Nỗ lực luyện công, nỗ lực lấy lòng sư tỷ. Mặc kệ thế nào chăng nữa, cuộc sống ở nơi vẫn hơn quá nhiều.
3
Lần đầu tiên Nguyên Uyên nhận bản nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng chiếm hữu đối với sư tỷ, chính là lúc Chúc Đào tới chơi.
Từ Chi là một tiểu cô nương hào phóng, hề keo kiệt trong việc chia sẻ bạn bè của . Nàng thậm chí còn đặc biệt lấy món đồ ăn vặt mà Chúc Đào thích đưa cho , dặn dò mang chia cho Chúc Đào: “Sư kết giao thêm bạn mới nhé.”
Nguyên Uyên vạn phần cam lòng chìa món đồ ăn vặt mà sư tỷ cho .
Cái đồ đáng ghét Chúc Đào mang một cái tâm tư quá đỗi linh hoạt, liếc mắt một cái thấu sự tình nguyện của . Thế là ả hì hì ôm sạch bộ đồ ăn vặt mất.
Nguyên Uyên: !
Ta chỉ tỏ vẻ ý tứ khách sáo một chút thôi, ngươi lấy thật hả?
Nguyên Uyên giận dỗi.
4
Mục tiêu nhân sinh trong thời kỳ thanh xuân của Nguyên Uyên chính là trở thành dáng vẻ mà sư tỷ thích: một thiên tài kiếm đạo tuấn mỹ và ôn hòa.
Để ngụy trang thành một thiên tài, nỗ lực đến mức suýt hộc m.á.u. Người thích quá mức ưu tú, chỉ liều mạng thì mới thể đuổi kịp bước chân của nàng.
Nguyên Uyên cảm thấy điều chẳng gì là , sư tỷ, thể trở thành hình dáng của hiện tại.
May mắn , cuối cùng vẫn như ý nguyện.
5
Học tập Y đạo là để chữa thương cho sư tỷ, trở thành đầu tiên đạo là để hậu thuẫn vững chắc nhất cho sư tỷ.
Nguyên Uyên quen với việc chờ đợi. Chờ sư tỷ khai thông đầu óc, chờ sư tỷ thích , chờ sư tỷ về nhà.
Lúc , khi cả hai vẫn còn là những thiếu niên, mỗi khi cận kề hiểm cảnh, Từ Chi luôn chắn mặt để bảo vệ . Nàng đem giấu ở một nơi an dỗ dành: “Sư đếm tới 10, sẽ ngay.”
Thực nàng thể trong vòng mười nhịp thở cho . Chỉ là Nguyên Uyên ngoan, luôn đợi đến khi nàng xuất hiện mặt mới chịu hô lên tiếng “Mười” cuối cùng.
Nguyên Uyên tin tưởng nàng còn hơn cả tin tưởng chính bản .
Sư tỷ là một kiêu ngạo, nàng nay luôn khinh thường việc dối. Nàng đợi khi chuyện kết thúc họ sẽ cùng về nhà, Nguyên Uyên liền vững tin rằng ngày đó sẽ nhanh ch.óng đến thôi.
thể ngờ tới, nàng dành lời dối duy nhất trong cuộc đời để với .
Đêm hôm đó, đang vẽ một tương lai , âm thầm tự lời từ biệt trong bóng tối.
6
Nguyên Uyên hề đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mot-phan-hai-kich-ban-bach-nguyet-quang/6.html.]
Ngay từ lúc đầu, thực sự theo nàng, nhưng nhanh đó phát hiện tia hồn hỏa mà nàng để vẫn còn ẩn chứa một tia sinh cơ.
Nguyên Uyên dành vài thập kỷ để giải quyết êm thấm chuyện, đó đưa nàng về nhà.
Người sư phụ thích ngửa giữa dòng nước còn nữa, yêu ăn hạt sen từ đầu ngón tay còn nữa, đám bạn bè thỉnh thoảng rảnh rỗi ghé qua chơi cũng còn nữa. Giống như thời gian khi Từ Chi xuất hiện trong cuộc đời , Nguyên Uyên một nữa hai bàn tay trắng, cô độc lẻ loi một .
Về , hoa sen Khinh Tuyết Sơn bao giờ nở nữa, bão tuyết bao phủ bộ nơi .
Nguyên Uyên ôm lấy hồn hỏa của nàng tỉnh .
Chẳng đến năm nào, lúc ôm gương tự soi , chợt phát hiện mái tóc bạc trắng từ lúc nào.
Gió tuyết đập song cửa, phát những tiếng thê lương nức nở. Ngoài cửa sổ chẳng thấy bóng dáng nhật nguyệt , chỉ băng tuyết lạnh lẽo tàn phá bừa bãi, đang chưng cất bào mòn tuổi thọ của con .
7
Đến năm thứ 1000, Nguyên Uyên cảm thấy bản điên thật .
Hắn cầu xin của Thiên Cơ Tông xem bói cho , tính xem cuộc đời liệu còn khả năng đợi nàng về . Người của Thiên Cơ Tông ngược tính cho một đoạn nhân duyên mới.
Nguyên Uyên lớn rời , cảm thấy nực quái lạ. Vì sư tỷ, cả một đời, kết quả chẳng nhận phúc báo gì.
Hắn quyết định ác nhân một , tự tay bóp ch·ết đoạn nhân duyên dư thừa .
Lúc tìm thấy , ban đầu vô cùng phẫn nộ, nhưng nhanh cảm thấy mừng rỡ.
Giống, quá giống. So với đống thi hài vỡ vụn , cơ thể càng thích hợp với sư tỷ hơn.
Hắn thầm nghĩ, chừng đây mới chính là thiện báo mà Thiên Đạo dành cho . Hắn cứu Từ La đang bầy thú vây khốn, đưa nàng mang về núi, tự tiện quyết định rằng nếu cứu mạng nàng, thì cái mạng của nàng sẽ thuộc về .
Sư tỷ nhất định sẽ vui , nhưng ai bảo nàng chịu cơ chứ.
8
Hồn hỏa của sư tỷ ngày càng tràn đầy.
Nhờ mà Nguyên Uyên cái đồ giả mạo cũng thấy thuận mắt hơn nhiều. Hắn nghĩ là cứ tìm cho Từ La một cái xác ch·ết bình thường khác , nếu khi sư tỷ tỉnh tuyệt đối sẽ trở mặt với .
Tình yêu của nàng, vĩnh viễn bao giờ chấp nhận việc đổi trắng đen.
Ai mà ngờ cơ chứ, trong lúc đang ở bên ngoài tìm xác thích hợp cho Từ La, thì con nhóc Từ La lẻn ăn trộm luôn nhà của .
Ha ha.
9
Lúc gặp một nữa, cách một thời gian đằng đẵng, dung mạo của yêu vẫn hề đổi.
Hắn giấu mái tóc bạc trắng như sương của , giống như mỗi một chờ nàng về nhà trong quá khứ, đếm tới mười, chào mừng nàng về nhà.
Nàng lảng tránh ánh mắt của .
Hắn quá hiểu nàng mà, liếc mắt một cái là ngay nàng phát hiện những việc . Hắn tức giận oán trách, hận tỷ.
Thế nhưng đến cả Từ La cũng thấu, kẻ buông bỏ mới chính là kẻ thua cuộc.
Hắn nay vốn bao giờ thắng.
Cũng may là cuối cùng nàng cũng trải nghiệm cảm giác của năm xưa, hiểu rằng kẻ bỏ , kẻ bảo vệ cũng chẳng hề dễ chịu chút nào, nên mở lời xin .
Dù rằng để lời xin , cũng gửi lời "cảm ơn" tới cái con bé Từ La đáng ghét .
Ha ha, thật là cạn lời mà, tiễn một Chúc Đào rước thêm một Từ La tới.
cả, tóm , Nguyên Uyên mãn nguyện .
Ngay khoảnh khắc nàng trở và gọi một tiếng “sư ” đầu tiên, những chờ đợi mỏi mòn giữa bão tuyết sẽ vĩnh viễn cần nhắc bằng lời nữa.
Hắn chỉ đơn thuần cảm thấy vui sướng, sang năm khi hoa sen nở rộ khắp hồ, đĩa hạt sen bóc vỏ cẩn thận bàn... ăn mất .