Một Vụ Mưu Sát - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-20 14:46:01
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ngoài việc đón lễ, ông còn một mục đích khác....ông ly hôn với .
Trong một tiếp khách, ông lỡ uống say chuyện hồ đồ và đàn bà mang thai.
Khi ông dè dặt chìa tờ đơn ly hôn , như phát điên lao đ.á.n.h đập ông, thậm chí còn dùng mảnh kính vỡ rạch cổ ông. Khoảnh khắc ông bước nhà vệ sinh để rửa sạch vết m.á.u, bất ngờ thấy một tiếng “bịch” khô khốc.
Ông hốt hoảng chạy nhưng chỉ thấy khung cửa sổ mở toang và t.h.i t.h.ể đất.
Ông ôm cái cổ rướm m.á.u chạy sang nhà hàng xóm tìm dì Tống cầu cứu.
Đáng tiếc, chuyện quá muộn.
6
Đôi tay run rẩy kiềm chế nổi: “Sao thể chứ, thể... tự sát ?”
“Hồ sơ ghi rõ trong phòng quả thật dấu vết xô xát nhưng hiện trường chỉ để vết m.á.u của bố cô, bậu cửa sổ cũng trích xuất dấu giày của cô.”
“Sao thể như thế? Mẹ tuyệt đối đời nào tự sát!”
Đôi mắt vằn vện tơ m.á.u, điên cuồng lật lật xấp giấy ghi chép về cái c.h.ế.t của : “Thế còn những chứng cứ khác thì ? Dấu chân ? Vân tay ? Chắc chắn kẻ khác lẻn hiện trường, chính tai thấy tiếng chuyện mà!”
Trần Chung thu kẹp tài liệu, lật đến một trang đưa cho : “Người báo án khi đó khẳng định đây là vụ tự sát, thế nên hiện trường bảo vệ nguyên vẹn. Hơn nữa đó là phòng khách, dù tìm thấy vân tay thì chứng minh điều gì?”
bỏ ngoài tai lời Trần Chung, chỉ đưa mắt lướt qua thật nhanh.
Cuộc điều tra của cảnh sát năm đó vô cùng tường tận. Họ thu thập vân tay trong phòng khách nhà lấy mẫu vân tay của công nhân mấy xưởng quanh đó để đối chiếu. Hầu hết những cái tên giấy đều là công nhân trong xưởng.
Cho đến khi, ánh mắt dừng ở một cái tên:
Châu Khương.
Châu Khương là trai của Châu Phương.
Mà Châu Phương, chính là kẻ thứ ba thượng vị nhờ cái t.h.a.i hờ rượu chè say khướt đó.
7
chỉ thẳng hai chữ đó, gằn từng tiếng một: “Tại các điều tra Châu Khương? Bố chính vì em gái của ông nên mới đòi ly hôn với .”
Trần Chung liếc một cái, ánh mắt như thầm bảo năm 1993 còn đang cởi truồng chạy lông nhông ngoài đường cơ.
“ tìm gặp vị cảnh sát lão thôn thụ lý vụ án năm đó. Chú , ban đầu Tống Lăng chỉ điểm Châu Khương chính là kẻ bám đuôi bọn họ ban ngày. về , vì cái c.h.ế.t của cô định tính là tự sát nên đương nhiên Châu Khương cũng rửa sạch hiềm nghi.”
Thảo nào, thảo nào bao nhiêu năm qua hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
bật trầm thấp. Thì ... là tự sát .
“Mẹ thể nào tự sát .” chống hai tay lên bàn, lẩm bẩm lặp lặp : “Mẹ còn hứa đợi nghỉ đông sẽ đưa Disneyland cơ mà.”
“Không bằng chứng nào chứng minh cô sát hại.”
“Không bằng chứng thì nghĩa là chuyện đó từng xảy ?”
Trần Chung im lặng một hồi lâu, đoạn mới chậm rãi lên tiếng: “Không bằng chứng thì thể chứng minh là nó từng xảy .”
“Vậy .” rã rời ngã ịch xuống ghế, ngẩng đầu lên, bảng đồng hồ điện t.ử hiện rõ hàng đỏ ch.ót: 23:39.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-vu-muu-sat/chuong-2.html.]
“Anh cũng chỉ đang nghi ngờ thôi đúng ? Anh bằng chứng chứng minh hạ t.h.u.ố.c Lị Lị ? Mà cho dù hạ t.h.u.ố.c nó, chứng cứ để khẳng định t.h.u.ố.c đó mối quan hệ nhân quả trực tiếp dẫn đến việc con bé nhảy lầu ? Cảnh sát Trần , bằng chứng thì mau sớm thả . Hôm nay là Tết Trung thu, còn kịp ngắm trăng đấy.”
8
Hôm nay là rằm tháng Tám Tết Trung thu, là ngày gia đình đoàn viên.
Khi thả khỏi đồn cảnh sát, đường phố vắng bóng . đơn độc bước trong đêm, gió thu mơn man mang theo chút ý lạnh. Vầng trăng đỉnh đầu tròn vành vạnh như chiếc đĩa ngọc, tỏa quầng sáng vàng nhạt mờ ảo.
Giống hệt như cái ngày rời bỏ .
9
Cảnh sát thông báo cho đến nhận t.h.i t.h.ể Lị Lị. Ở cột nguyên nhân cái c.h.ế.t, hai chữ to đùng đập ngay mắt: Tự sát.
Y hệt như .
Mỗi vụ án đều giống như một điểm nút, mà mỗi một điểm nút , đều xoay quanh .
Không trách Trần Chung nghi ngờ . Nếu ghép thêm cả , những điểm nút dường như sẽ tạo thành một vòng tròn khép kín hảo.
Đáng tiếc, đủ bằng chứng để xâu chuỗi những điểm nút với .
Không sợi chỉ nối, chỉ những điểm rời rạc thì kết thành một tấm lưới.
Ngày hỏa táng Lị Lị là một ngày trời thu trong xanh, gió mát rười rượi.
tổ chức tang lễ cho con bé. Lị Lị chọn cách gieo từ tòa nhà cao tầng để kết thúc sinh mệnh, hẳn là nó chẳng còn chút lưu luyến nào với thế giới nữa.
ôm chiếc hộp gỗ màu đỏ, lẻ loi một đến nghĩa trang. Trên mặt hộp dán tấm ảnh lúc sinh thời của Lị Lị.
Trong ảnh, con bé buộc tóc đuôi ngựa, nụ tươi rói đến nhường nào.
rảo bước tới phần mộ cất công chọn lựa kỹ càng cho nó.
Khuất nắng, chắn gió và tụ thủy.
Mọi chuyện xong xuôi, lúc rời khỏi nghĩa trang, tình cờ lướt qua một đàn ông đang lên. Ông bận một bộ đồ đen sờn mép, đeo khẩu trang kín mít, chỉ lộ đôi mắt đục ngầu.
trông quen quen nhưng mãi vẫn tài nào nhớ từng gặp ở .
Có lẽ chỉ là một vị khách hàng nào đó chăng.
nhún vai, nổ máy lái xe rời .
10
Lị Lị c.h.ế.t, Châu Phương mất tích, công ty mà bố để nay chỉ còn là thừa kế hợp pháp.
chính thức tiếp quản công ty, theo đề xuất của hội đồng quản trị, tiến hành mở rộng thị trường nước ngoài.
Những ngày tháng công việc và những ly Americano đá lấp đầy khiến dần quên những khuất, cho đến khi nhận cuộc gọi từ Trần Chung.
Cảm giác trôi qua cứ như thể cách cả một đời.
Anh hẹn ở một quán cà phê.