Mưa Tốt Rơi Đúng Mùa - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-05 04:27:54
Lượt xem: 812

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão phu nhân đ.á.n.h bài lá với mấy ma ma, thấy tới liền bảo giúp bà xem bài.

 

“Con tới đúng lúc lắm, Hoài Ngọc học, con khuyên nó thử xem.”

 

Ta: …

 

Lão phu nhân sang ma ma bên cạnh .

 

“Đi, lấy chiếc vòng bích ngọc gia truyền của đây.”

 

Khi chiếc vòng mang tới, lão phu nhân kéo tay , tự tay đeo lên cổ tay .

 

“Màu quả nhiên hợp với trẻ các con hơn, cho con đấy.”

 

A!

 

Chiếc vòng bích ngọc chất ngọc cực , dám là vô giá, nhưng ít nhất cũng đổi mấy cửa hàng.

 

Ta lập tức vui vẻ .

 

“Cảm ơn mẫu .”

 

“Người một nhà cảm ơn gì chứ, mau .”

 

“Vâng!”

 

Ta vui vẻ đáp một tiếng.

 

Quả nhiên việc, chỉ là lãnh đạo cách dỗ dành mà thôi.

 

Dưới ánh nắng, chiếc vòng bích ngọc phản chiếu ánh xanh sẫm, vô cùng.

 

Trong vườn, Tạ Hoài Ngọc đang chơi chọi dế.

 

Ta nhịn , tiến tới khoe.

 

“Nhìn , tổ mẫu con cho đấy, ?”

 

Tạ Hoài Ngọc khịt mũi khinh thường.

 

“Xì! Nhìn cái bộ từng thấy việc đời kìa.”

 

Ta hạ tay xuống, thu nụ .

 

“Đừng quên, hôm qua cứu con một mạng đấy.”

 

Tạ Hoài Ngọc còn nhỏ, mặt đỏ lên cũng che giấu, cảm xúc đều hết lên mặt.

 

“Ý là trong phòng một cái ngọc như ý, còn hơn cái vòng nhiều, nếu thích thì lấy .”

 

Cái

 

là khi vận tài đến , cản cũng cản nổi!

 

7

 

“Vì con học?”

 

Tạ Hoài Ngọc lắc đầu.

 

“Chỉ là .”

 

Được !

 

Lại trở về cái dáng vẻ , dầu muối lọt .

 

Ta thử chuyện.

 

“Con sợ bạn học nhạo ?”

 

“Không .”

 

“Sợ phu t.ử đối xử với con?”

 

“Không .”

 

“Vậy là…”

 

“Ôi, đừng đoán nữa, .”

 

Ta bắt đầu đau đầu, đứa trẻ xem vấn đề cũng nhỏ.

 

nghĩ tới mỗi tháng năm trăm lượng, cộng thêm chiếc vòng tay.

 

Ta vẫn thể thử một chút.

 

“Vậy con ngoài thành cưỡi ngựa ?”

 

“Có thể ?”

 

Trong mắt lập tức lóe lên niềm vui.

 

“Tất nhiên là thể, bây giờ con thuộc quyền quản của .”

 

Trên mặt Tạ Hoài Ngọc lộ nụ .

 

Buổi chiều ánh nắng , dẫn Tạ Hoài Ngọc tới trang viên ngoài thành.

 

Vừa khỏi cổng thành, chúng liền cưỡi ngựa của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mua-tot-roi-dung-mua/6.html.]

 

Dọc đường, Tạ Hoài Ngọc thi cưỡi ngựa rượt đuổi với , vô cùng vui vẻ.

 

Cậu giờ nhiều nhất cũng chỉ chạy hơn chục vòng trong bãi ngựa, từng cưỡi ngựa đường dài.

 

Ta chỉ thể dẫn cưỡi ngựa đường, còn thể dẫn trang viên vài ngày.

 

Tạ Hoài Ngọc càng vui thêm mấy phần.

 

Đến trang viên, quản sự đang chuẩn cho việc cày bừa vụ xuân.

 

Ta dẫn Tạ Hoài Ngọc quen với các nông cụ, loại đất nào thích hợp trồng loại cây nào.

 

Mùa nào gieo hạt, mùa nào bón phân, những kiến thức trong ruộng đồng chẳng hề ít hơn trong sách vở.

 

Tạ Hoài Ngọc dần dần buông lỏng cảnh giác, chuyên tâm cuộc sống thôn dã mắt.

 

Buổi tối, dẫn Tạ Hoài Ngọc mái nhà cũ, bầu trời đầy , thoải mái vô cùng.

 

Sau khi thành , hình như từng hít thở thoải mái như thế .

 

Ra ngoài quả nhiên là quyết định đúng, đối với Tạ Hoài Ngọc là thư giãn, còn đối với cũng .

 

Có lẽ trong cốt tủy vẫn thích bầu trời tự do.

 

Khi kể về những ngày thơ ấu leo cây bắt tổ chim, săn thỏ rừng đầy sảng khoái, Tạ Hoài Ngọc mà vô cùng ngưỡng mộ.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Người còn từng săn thỏ ?”

 

“Tất nhiên , ngày mai chúng lên khu rừng núi thử vận may, nếu thỏ rừng sẽ dạy con.”

 

“Được, quyết định nhé.”

 

Ta còn dẫn Tạ Hoài Ngọc một cái lò đất.

 

Bên ngoài nặn thành hình con mèo, hai cái tai mèo xinh xắn.

 

Bên trong thể nướng khoai lang, nướng gà, nướng cá, nướng chim sẻ. Mùi vị thì khó mà cho hết, nhưng ngày nào chúng cũng vui vẻ với nó.

 

Ta còn dùng chiếc lưới đ.á.n.h cá tự , dẫn Tạ Hoài Ngọc xuống sông bắt cá.

 

Tạ Hoài Ngọc kinh ngạc hỏi , nhiều thứ như .

 

Ta đáp: “Lúc nhỏ cần giống con học viện, nhiều thời gian chạy nhảy chơi bời bên ngoài. Lâu dần, tự nhiên cũng .”

 

“Vì cần học viện? Cha chắc hẳn yêu thương , thật ngưỡng mộ.”

 

Nụ của khựng một chút.

 

“Ta thì ngưỡng mộ con học viện.”

 

“Đi học viện gì mà đáng ngưỡng mộ.”

 

“Bởi vì khi còn nhỏ cũng .”

 

“Tại ?”

 

“Bởi vì là con gái. Lúc nhỏ, cha và tổ mẫu dồn bộ tình yêu và kỳ vọng lên ca ca.”

 

Tạ Hoài Ngọc trưởng nên thể hiểu .

 

“Vậy hận họ ?”

 

“Không hận . Bởi vì những gì họ thể cho, là điều nhất trong khả năng của họ . Con sống một đời, thời gian oán hận gia đình gốc gác của , chi bằng học thêm kiến thức để khiến bản trở nên mạnh mẽ hơn.”

 

Ta vỗ nhẹ lên đầu .

 

“Tạ Hoài Ngọc, con cũng . Hãy dừng việc đa sầu đa cảm , khiến bản trở nên mạnh mẽ hơn .”

 

8

 

Ta còn với Tạ Hoài Ngọc.

 

Thực cha chỉ thể đồng hành cùng con cái một đoạn đường, phần đời dài còn đều tự bước , ai thể mãi mãi che gió chắn mưa cho con.

 

“Cha con cũng thể che gió chắn mưa cho ?”

 

Trong mắt Tạ Hoài Ngọc lóe lên vẻ tinh quái, đáng tiếc lúc đó đang say mê chia sẻ và dạy dỗ, nên hề chú ý.

 

“Tất nhiên , , cha con là cha con. Chúng đều là những cá thể độc lập, cha con vẫn thể sống .”

 

Lời dứt, cảm thấy phía lưng lạnh toát.

 

Cùng lúc đó, Tạ Hoài Ngọc quái dị, phía hỏi.

 

“Cha, cha thấy , Ôn di cần cha .”

 

Ta hoảng hốt đầu .

 

Quả nhiên thấy Tạ Lễ, nhiều ngày gặp, đang phía , ánh mắt lạnh đến mức như thể vỡ vụn .

 

Khóe miệng gượng gạo kéo một nụ , cứng đờ đầu , nghiến răng.

 

“Tạ Hoài Ngọc, cho .”

 

“Đứng yên.”

 

Tạ Lễ cho cơ hội đuổi theo.

 

Mạng xong .

Loading...