Mười Hai Giờ Đêm - Chương 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:10:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái gì thế ?”

Chữ sách cứ ngoằn ngoèo, trông chẳng khác gì bùa vẽ, dĩ nhiên hiểu chữ nào.

“Chỗ !” Thấy còn ngẩn , Đoạn Lê chỉ tay sách của .

“Ai mới đến cũng cả, vài ngày nữa là quen thôi. Vả Hà Tái Nam là học sinh giỏi đấy, vấn đề gì cứ hỏi .”

Vừa nhắc tới đó, Hà Tái Nam đang ở phía bên bỗng đầu bọn .

nở một nụ thiện với cô , nhưng cô chằm chằm ngọn nến bàn .

Không ảo giác của , nhưng khoảnh khắc đối mắt với cô , đồng t.ử của Hà Tái Nam đột ngột giãn , trong mắt xẹt qua một tia kinh hãi.

5.

Bốn giờ sáng, tiếng chuông tan học ch.ói tai vang lên.

Vừa nãy ngủ ba tiếng trong giờ học nên khi về đến ký túc xá, còn cảm thấy buồn ngủ nữa.

Bên ngoài trời hửng sáng, ba bọn họ chuẩn lên giường ngủ.

“Lúc nãy ngủ ngon thế, hèn gì bây giờ tỉnh táo .” Đoạn Lê chải tóc trêu chọc .

“Trời sắp sáng , chúng ngủ thôi.”

“Mọi đều ngủ ban ngày ?” nhịn mà hỏi.

“Chứ nữa, chẳng lẽ giữa ban ngày ban mặt chạy lung tung bên ngoài, sợ… đụng thứ đó ?” Đoạn Lê đột nhiên hạ thấp giọng, thần thần bí bí hù dọa .

đỡ trán: “Ban ngày ban mặt thì đụng cái gì chứ.”

Bọn họ thêm gì nữa, thu dọn xong là nhanh ch.óng leo lên giường, dường như thực sự chuẩn ngủ.

Được , nơi quả thật kỳ quái.

cũng , rốt cuộc tại chuyển đến đây nhỉ?

Nghĩ đến đây, đầu bắt đầu đau âm ỉ. Ta xoa thái dương, vật xuống giường trân trân lên ván giường phía mà thẫn thờ.

Bên ngoài trời mờ mờ sáng.

Trong bụng truyền đến cảm giác đói trống rỗng, nhẹ chân nhẹ tay dậy, mở cửa, chuẩn quanh trường tìm chút gì đó ăn.

Thế nhưng ngay khi xuống đến tầng hai lập tức thấy một tiếng thét t.h.ả.m thiết phát từ một căn phòng nào đó bên cạnh.

“Người kìa!”

chạy thục mạng về phòng ký túc xá như ma đuổi.

Vừa mở cửa , ba Đoạn Lê dậy từ lúc nào, đồng loạt chằm chằm .

Vừa nãy bọn họ ngủ ?

Lúc rời khỏi phòng, dường như bọn họ thảo luận chuyện gì đó. Chẳng lẽ bọn họ phát hiện giống với bọn họ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/muoi-hai-gio-dem/chuong-3.html.]

“Tớ ồn đến các ?” thận trọng lên tiếng.

“Tiểu Kỷ.” Hà Tái Nam nghiêm mặt hỏi: “Rốt cuộc là thứ gì?”

liếc hai nheo mắt : “Lúc nãy ở lớp, bên cạnh ngọn nến của bóng.”

“Bóng ?” hỏi đến ngơ : “Chẳng bình thường đều bóng ?”

Gương mặt ba bọn họ lập tức lộ vẻ kinh hoàng thấy rõ, hồi lâu mới lắp bắp : “Cho nên... thật sự là con ?”

6.

Phải tốn một lúc lâu, một ba quỷ bọn mới cố gắng bình tĩnh để bắt đầu thảo luận đối sách cho tình hình hiện tại.

“Cậu là, đây là nơi nào? Cũng tại tới đây?”

Đoạn Lê dùng đầu ngón tay cuốn lấy lọn tóc, trầm tư : “ chỉ khi con c.h.ế.t , biến thành quỷ thì mới đến ngôi trường mà. Hơn nữa, tối qua lúc ở sân tập, tớ nhớ là cũng bóng.”

“Chắc .” Ta Hầu Hiểu Văn đang trốn ở nơi cách ba mét, cố gắng cho trông hiền lành hơn: “Tớ thật sự ác ý... Hơn nữa, lẽ con bọn tớ sợ quỷ các mới đúng chứ?”

“Quỷ thì gì đáng sợ chứ.” Đoạn Lê bĩu môi: “Ban ngày khi các hoạt động thì bọn tớ trốn , đợi mới dám ló mặt . Thỉnh thoảng lỡ tay gây tiếng động gì đó, đợi các phát hiện thì bọn tớ chạy mất dạng từ đời nào . Hơn nữa, quỷ đáng sợ bằng , bọn tớ cùng lắm chỉ là vặn vòi nước, tắt cái đèn thôi, những việc con các còn xa hơn nhiều.”

Thấy tới mức nghẹn họng, Hà Tái Nam kịp thời ngắt lời cô : “Khoan bàn chuyện đó , các nghĩ tới việc nếu Tiểu Kỷ vẫn là , thì tại thấy đói, cũng nhiệt và thở ? Nếu thì ngay từ hôm qua chúng phát hiện điểm bất thường của cô .”

gật đầu: “Thật cũng lạ, phần lớn thời gian cảm thấy đói, ngoại trừ lúc mới lớp hôm qua, và cả lúc ở hành lang nãy. Và… cả bây giờ nữa.”

Hầu Hiểu Văn cúi đầu suy nghĩ một lát, tia sáng xuyên qua khe hở của rèm giường, chậm rãi ngập ngừng : “Chẳng lẽ…”

đột nhiên tiến tới vài bước ban công, mạnh tay kéo toạc rèm cửa.

Bây giờ là lúc sáng sớm, ánh mặt trời mấy rực rỡ chiếu thẳng , rọi lên . Phía lộ một vệt bóng đen sẫm.

“A!”

phận của , nhưng khi thấy cái bóng, Hầu Hiểu Văn vẫn kìm mà hét lên.

Đoạn Lê nhanh tay lẹ mắt bịt c.h.ặ.t miệng cô , nhưng quá muộn.

Phía cửa vang lên tiếng gõ.

“Cộc cộc…”

Ba bọn họ đột ngột đầu trừng trừng ngoài, chẳng hiểu biểu cảm bỗng trở nên vô cùng kinh hãi.

Cả bắt đầu run rẩy một cách khó hiểu.

“Suỵt.” Hà Tái Nam hiệu cho giữ im lặng.

Một giọng nữ già nua và khàn đặc từ ngoài cửa truyền : "444, các em đang gì đó?"

nhẹ nhàng di chuyển về phía giường.

"Hử?" Giọng đó bỗng trở nên phấn khích thể kiềm chế: "Đây là… Mùi của con !"

 

Loading...