MƯỜI NĂM TÔI GỬI TIỀN SỬA NHÀ, MẸ MUỐN ĐƯA EM TRAI LÀM NHÀ CƯỚI - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 08:31:46
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Câu của nhân viên giống như một câu thần chú lặp vô hạn, gầm lên trong đầu .

 

“Người tên quyền sở hữu, từ đầu đến cuối chỉ một ông Thẩm Diễm.”

 

Từ đầu đến cuối.

 

Thì , đẩy xuống vực ở khoảnh khắc cuối cùng, mà là từ mười năm khi bước chân đầu tiên , chân là vực sâu vạn trượng.

 

rời khỏi đại sảnh đó bằng cách nào.

 

Ánh nắng mùa đông chiếu lên , lấy một tia ấm áp, chỉ thấy lạnh thấu xương.

 

lấy điện thoại , gọi một chiếc xe.

 

Lúc báo địa chỉ, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

 

“Bác tài, đến khu Hạnh Phúc Lý.”

 

Xe chạy định, cảnh đường phố ngoài cửa sổ nhanh ch.óng lùi phía .

 

gương mặt trắng bệch cứng đờ của phản chiếu cửa kính, trong lòng chỉ một ý nghĩ đang điên cuồng sinh sôi.

 

Về nhà.

 

về nhà hỏi cho lẽ.

 

dùng chìa khóa mở cửa.

 

Trong phòng khách, bố và Thẩm Diễm đều ở đó, ba quanh ghế sofa, mặt mày ủ rũ.

 

Nghe tiếng mở cửa, cả ba đồng thời đầu .

 

Vừa thấy , cơn giận của lập tức bốc lên.

 

“Mày còn đường về !

 

Tao cho mày Thẩm Tuyết, chuyện cưới xin của em mày mà thật sự mày phá hỏng, tao... tao coi như đứa con gái như mày!”

 

để ý tới tiếng gào thét của bà, thẳng đến mặt họ, ném cái túi lên bàn , phát một tiếng nặng nề.

 

“Hôm nay con đến trung tâm giao dịch bất động sản.”

 

Chỉ một câu khiến khí phòng khách lập tức đông cứng.

 

Mặt bố trắng bệch, Thẩm Diễm theo bản năng rụt trong ghế sofa, ánh mắt hoảng hốt lảng tránh.

 

Chỉ là vẫn còn cứng miệng.

 

“Đi thì !

 

Căn nhà vốn dĩ cũng phần của em mày, mày tra cái gì mà tra!”

 

“Mẹ,” chòng chọc mắt bà, hỏi từng chữ một, “căn nhà đó, ngay từ đầu sổ chỉ một tên Thẩm Diễm, đúng ?”

 

Ánh mắt hoảng loạn trong nháy mắt, lập tức ép bản bình tĩnh , cao giọng : “ thì !

 

Lúc đó thủ tục mày ở nơi khác, bắt mày về một chuyến phiền phức bao!

 

Dùng tên một em mày thì tiện hơn!”

 

“Lúc chúng , nhất định sẽ thêm tên mày !”

 

“Thêm ?”

 

bật vì tức, “Mẹ, giấy chứng nhận nhà xong năm năm .

 

Năm năm , các cơ hội để thật với con, để thêm tên con !”

 

“Các ?

 

Chưa!”

 

“Các chỉ hết đến khác gọi điện cho con, bắt con bỏ tiền sửa nhà!

 

Bắt con mua cái cái !”

 

sang đứa em trai vẫn luôn im lặng.

 

“Thẩm Diễm, em cho chị , năm năm , lúc em ký tên, em đó chỉ tên một em ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/muoi-nam-toi-gui-tien-sua-nha-me-muon-dua-em-trai-lam-nha-cuoi/5.html.]

Đầu Thẩm Diễm cúi càng thấp, vai khẽ run lên, một chữ cũng .

 

Sự im lặng của nó chính là câu trả lời nhất.

 

.

 

Ngay từ đầu nó .

 

Nó yên tâm thoải mái hưởng thụ căn nhà nuôi bằng mồ hôi nước mắt của , như một con ngốc, ngừng đổ tiền cái gọi là “ngôi nhà chung” của hai chị em.

 

Mà nó, đến cả một câu thật lòng cũng từng với .

 

“Được, lắm.”

 

gật đầu, ngọn lửa giận và tuyệt vọng đè nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuối cùng cũng bùng nổ khoảnh khắc .

 

“Các mới là một nhà, còn con là cái gì?

 

Con chỉ là một công cụ cung cấp tiền cho các !

 

Một kẻ ngoài cuộc!”

 

“Thẩm Tuyết!

 

Sao mày thể như thế!”

 

Cuối cùng bố cũng mở miệng, trong giọng chất đầy mệt mỏi và trách cứ, “chúng tao nuôi mày lớn đến chừng , mày chuyện với bố như ?

 

Chúng tao tất cả chẳng đều vì cái nhà , vì em trai mày ?”

 

“Vì cái nhà ?”

 

sang ông, gào lên gần như điên loạn, “Vì cái nhà thể quang minh chính đại lừa con suốt mười năm?

 

Vì em trai mà thể yên tâm thoải mái vắt kiệt thứ của con?

 

Bố, bố đừng quên, con cũng là con gái của bố!”

 

“Đủ !”

 

Mẹ đập mạnh bàn bật dậy, chỉ mũi mà mắng, “Mày còn mặt mũi mà !

 

Nếu mày ép quá đáng như , nhà Tiểu Đồng sẽ ầm lên thế ?

 

Hôn sự của em mày đều sắp mày hủy !

 

Mày đúng là chổi!

 

Đồ vô ơn!

 

Tao năm đó sinh cái thứ đòi nợ như mày chứ!”

 

Những lời c.h.ử.i rủa độc địa nện lên như mưa đá.

 

phụ nữ mặt mày dữ tợn mắt, đột nhiên tất cả tức giận đều biến mất.

 

Chỉ còn nỗi bi ai vô tận và... sự giải thoát.

 

Tim c.h.ế.t thì cũng còn đau nữa.

 

trở ghế sofa, lấy từ trong túi một cây b.út và một tờ giấy.

 

 

bình tĩnh ba họ.

 

“Chuyện căn nhà, con tranh nữa, con nhận thua.”

 

Nghe thấy câu đó, mặt thoáng hiện vẻ đắc ý.

 

lời tiếp theo của khiến biểu cảm mặt bà lập tức cứng .

 

những gì các lừa con, nợ con, một phần cũng thể thiếu!”

 

“Ba trăm sáu mươi bảy ngàn, con lấy lãi nữa, cho con một tờ giấy nợ.”

 

“Cái gì?

 

Giấy nợ?”

 

Mẹ như thấy chuyện nực nhất đời, “Tao nuôi mày lớn đến thế , mày còn đòi tiền tao?

 

Loading...