Mượn Thọ Để Tránh Âm Sai - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-13 20:02:55
Lượt xem: 1,876
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông nội vốn tuổi cao, sợ lạnh.
Trùng hợp là mấy hôm nay chênh lệch nhiệt độ ngày đêm đặc biệt lớn.
Vậy mà ông ngay cả áo khoác cũng dám mặc, kết quả là cảm lạnh nặng.
Ông sốt đến đỏ bừng cả , nhưng vẫn như kiến bò chảo nóng, yên, quầng mắt thâm đen.
Đến nửa đêm ngày thứ tư, sức khỏe ông nội khá hơn một chút.
Âm sai tới.
Lần giọng điệu của chúng phần nghi hoặc.
“Không . Hai ngày nay chúng lượn khắp làng, ông già mặc áo ghi-lê chỉ mỗi Lý Trường Sơn. Phải tìm đặc điểm chính xác hơn.”
“À! Ta nhớ ! Lão Lý Trường Sơn chẳng nổi tiếng đôi chân thối kinh khủng ? Cứ tìm bàn chân to nhất, mùi nặng nhất, đảm bảo nhầm!”
“Được, quyết định !”
7
Sáng sớm ngày thứ năm, ông nội xông thẳng nhà kho, mắt đỏ ngầu tia m.á.u.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Một tay ông bưng chậu nước, tay xách đôi giày vải cũ to nhất của .
“Xui xẻo, nhanh! Cởi giày !”
chậu nước đen sì, bốc lên mùi chua thối pha lẫn mùi t.h.u.ố.c bắc, trong lòng run lên.
Ông chẳng thèm để ý, trực tiếp ấn chân chậu.
Chưa ngâm bao lâu, da chân chuyển sang màu vàng nâu.
Một mùi như trứng thối trộn với cá muối ươn bốc lên nồng nặc.
Ngay cả cũng nhịn , đầu sang một bên nôn khan.
Đợi đến khi nhà kho ngập tràn mùi hôi đó, ông nội mới vớt chân lên.
Lau khô xong, ông đặt đôi giày vải to đùng mặt , bắt mang .
“Mấy ngày mang nó! Không tháo !”
vốn quen cam chịu, đến mức ông nội cũng lười bịa chuyện để lừa nữa.
những việc ông nội tiếp theo còn khiến cả nhà trợn tròn mắt.
Ông nội liều mạng dùng xà phòng của chà chân , chà đến sắp tróc cả da, miệng lẩm bẩm:
“Không thối… mùi…”
Chà xong, ông lôi một dải vải, quấn c.h.ặ.t các ngón chân, kéo mạnh về phía lòng bàn chân.
Rồi nghiến răng, cố sống cố c.h.ế.t nhét bàn chân to của đôi giày nhỏ, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
“Ba! Ba cái gì ?!”
Ba đồng về, thấy cảnh thì hoảng hốt.
“Chân ba to thế , nhét nổi giày nhỏ? Ba tự hành hạ gì!”
Ông nội đau đến méo mặt, răng c.ắ.n c.h.ặ.t.
“Chân tao , bó chút, mày đừng quản.”
Mẹ cũng ngẩn :
“Ba , ba lớn tuổi thế còn mấy chuyện đó, truyền ngoài cho mất!”
“Ai dám ?! Chân của tao, tao thì ! Tao chỉ thích chân nhỏ!”
Ông nội cứng rắn bó chân thành “ba tấc kim liên”.
Lần em trai cũng chẳng còn dám gây sự với nữa.
Nó bịt mũi, tránh xa tít.
“Lý Xui Xẻo, mày rớt xuống hố phân ? Thối c.h.ế.t !”
Dân làng thì khỏi .
lê đôi giày to như cái thuyền ngoài, mùi hôi khiến ch.ó ven đường cũng sủa inh ỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/muon-tho-de-tranh-am-sai/chuong-3.html.]
Người thì tránh xa.
khi thấy ông nội khập khiễng về phía nhà xí, họ bàn tán ầm ĩ.
“Lão Lý đầu đúng là điên !”
“Chứ nữa, chân to thối thế mà cứ nhét giày nhỏ, rốt cuộc vì cái gì?”
“Con bé xui xẻo nhà ông cũng , con gái con đứa mà bẩn thỉu, hôi hám kinh khủng.”
“Cái nhà chắc tà nhập !”
…
8
Ngày thứ sáu.
Khi hai giọng đó vang lên nữa, trong giọng đầy vẻ chế nhạo và ác ý hề che giấu.
“Ha! Tối mai là tới ngày đó.”
“Chứ còn gì nữa, lão già tự hành hạ kìa. Đội mũ, mặc áo gile, bó chân nhỏ ha ha ha!”
“Ông xem nào lão cũng tin ?”
“Chỉ sắp c.h.ế.t mới tụi chuyện. Biết sắp c.h.ế.t thì tất nhiên tìm cách trốn bọn . Tụi gì lão cũng coi như thánh chỉ, buồn c.h.ế.t mất.”
“Cũng nên để lão nếm thử cảm giác lo sợ. Ở đồn hết … mấy đứa cháu gái của lão… ha, còn cố ý bảo tụi chơi với lão cho mới dẫn .”
Nói xong, hai tên sai dịch âm phủ rời .
Một luồng tê dại chạy từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.
Tim đập dồn dập, vang ầm trong tai.
Ông dốc hết tâm sức để trốn bọn họ, nào ngờ ngay từ đầu đem trò …
vô thức bịt miệng, khóe môi kìm mà nhếch lên.
Niềm vui sống sót tai họa như một con thú hoang húc loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thì là .
Báo ứng!
Cuối cùng ông cũng chịu báo ứng!
hả hê đến run .
lúc đó, từ phòng ông nội vang lên một tiếng “rầm” chắc ông đá đổ cái ghế.
Sau đó là tiếng ông gầm lên khàn đặc:
“Đồ khốn, dám đùa giỡn với tao!”
Tiếng quát giật co cổ, nhưng ngay đó niềm khoái trá càng dâng cao.
như con mèo đêm, lặng lẽ trượt khỏi kho, men tới cửa sổ phòng ông nội để trộm.
Chỉ thấy ông cuống cuồng vòng vòng, mặt đỏ như gan heo, gân cổ nổi lên.
Ba đ.á.n.h thức, tới gõ cửa hỏi thăm, đều ông nội đuổi .
“Tao tin! Trốn âm sai bao nhiêu năm , chẳng lẽ trốn nổi. Không trốn … thì tao sẽ mượn!”
9
Ngày thứ bảy, sắc mặt và thái độ của ông nội với đổi.
Lớp mặt nạ từ ái giả tạo ông xé toạc.
Ông gọi thẳng từ kho căn phòng tối om bên trong.
Cửa kêu “két” một tiếng đóng , ngăn luôn chút ánh sáng yếu ớt của ngày âm u bên ngoài.
Ông nội lưng về phía , một chiếc rương gỗ.
vô thức lùi mấy bước về phía cửa.
Dù tối qua rõ bọn âm sai trêu đùa ông, ông nội sớm muộn cũng gặp báo ứng nhưng khi luôn áp bức lộ bộ mặt thật, nỗi sợ khắc sâu trong xương vẫn lập tức bóp nghẹt lấy .