Mỹ Nhân Lệ - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:33:32
Lượt xem: 87
1.
Ta là Tô Vãn, phu quân là Nhan Tề Việt, chúng đều sư phụ nhặt nuôi. Sư phụ là một danh y tiếng nhất vùng, ông nuôi dưỡng phu thê chúng , dạy chúng y d.ư.ợ.c.
Thầy trò chúng sống ẩn cư chân núi, một nơi khá hoang vắng,chỉ thành trị bệnh khi cầu y.
Chúng thành một năm thì sư phụ lìa xa trần thế, cùng phu quân tiếp tục hành y cứu . Nếu so về y thì phu quân vẫn giỏi hơn, học y nhưng thích nghiên cứu độc d.ư.ợ.c nhiều hơn.
Phu quân khen là một mỹ nhân xinh nhất trần gian , Nhan Tề Việt luôn miệng khen những lúc thể.
“ Sư , lấy nàng là phúc phần tu ba kiếp, nàng xinh , tấm lòng rộng lượng, lương thiện. Ta thật hạnh phúc khi nàng.”
“ Chàng thật khéo miệng.” Ta thẹn thùng khẽ.
Phu quân là một đại phu tiếng, cũng tấm lòng lương thiện, cứu giúp nghèo trị bệnh lấy thù lao.
Cuộc sống hai phu thê giàu , nhưng vẫn đầy đủ, là đại phu tiếng nên ngân lượng phu quân kiếm cũng khá .
Khi tìm đến cầu y, phu quân sẽ thành trị bệnh, đó mua ít thực phẩm và vật dụng cần thiết. Phu quân cho thành, đùa:
“ Nếu như hoàng đế gặp nàng, khi đem nàng cung phong phi mất.”
Những lúc như và Hạnh nhi đều vui vẻ, vì sự trêu chọc của .
“ Chàng chỉ cái ba hoa .” Ta ngượng ngùng vì mỗi đều để Hạnh nhi thấy dáng vẻ đắn của phu quân.
“ , đúng, lão gia đúng. Phu nhân thật , đến Hạnh nhi con còn mê hoặc.hi.hi.hi”. Hạnh nhi cũng hùa theo trêu ghẹo .
Hạnh nhi là nha của , nàng cũng là trẻ mồ côi, trong một phu quân cứu mạng, thấy nàng nơi để , cho nàng ở , nàng một mực hầu hạ vì ăn nhờ ở đậu phu thê . Nàng lanh lợi, tính tình thì luôn hoạt bát, vì ngôi nhà nhỏ của phu thê từ khi thêm nàng, thì khí nhộn nhịp hẳn.
Những lúc rảnh rỗi cũng chỉ dạy Hạnh nhi một ít y thảo, nàng cũng thông minh nên học nhanh. Cuộc sống của chúng cứ yên bình trôi qua, phu thê thành cũng lâu nên cũng đang trông ngóng hài t.ử, nhưng hạnh phúc bao lâu thì bão tố ập đến.
2.
Vào một ngày phu quân thành chữa bệnh, khi trở về mang theo một nam nhân bê bết m.á.u, và Hạnh nhi thấy thì khiếp sợ, lắp bắp.
“ Phu quân…. chuyện gì xảy , nam nhân là ai?” Ta hỏi nhanh ch.óng cùng Hạnh nhi chạy phụ đỡ lấy .
“ Ta đường trở về thấy ven đường, thương tích khá nặng, thấy bất động nhưng thở còn thoi thóp, nên đem về cứu chữa.” Phu quân giải thích cặn kẽ với .
Chúng dìu nhà, Hạnh nhi giúp đỡ phu quân chữa trị cho , mất hơn ba canh giờ phu quân mới thể đem cứu trở về.
Cầm tay bộ y phục dính đầy m.á.u, nhíu mày nghi hoặc, y phục của quý giá, chất liệu là loại tơ tằm quý hiếm. Ta một cảm giác lo lắng sợ hãi vô hình trong lòng.
Tên nam nhân hôn mê suốt ba ngày, cuối cùng cũng tỉnh.
Sau khi phu quân là cứu , ríu rít lời cảm ơn, hứa sẽ báo đáp hậu hĩnh. khi thấy , ánh mắt cứ chằm chằm , khiến khó chịu lo lắng.
Khi tỉnh đem phận của , với phu quân kinh ngạc, một thái t.ử tại khác ám sát đến mức gần c.h.ế.t như .
chúng chuyện triều đình nên hỏi quá sâu, chúng đối đãi thận trọng hơn, vì sợ đắc tội vị thái t.ử .
Hắn tên Vệ Quân, là thái t.ử đương triều, là đích t.ử của hoàng đế cùng hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-le/1.html.]
Ta đem chuyện kể cho phu quân những hành động, cử chỉ, ánh mắt của lúc nào cũng dán lên . Phu quân luôn khuyên suy nghĩ nhìu, một thái t.ử đương triều như để ý một phụ nhân gia đình.
Ta cũng lời phu quân cũng lý, nhưng trong lòng thể nào xua tan sự nghi ngờ. Mỗi ngày chỉ trong ngóng mau khoẻ để rời , thích một chút nào.
Đến một ngày tìm đến phu quân , thỉnh thành trị bệnh, như phu quân rời nhà, chỉ còn và Hạnh nhi. Hạnh nhi đem quần áo khi giặt phơi, chỉ còn đang lựa d.ư.ợ.c liệu vườn.
Một giọng đột ngột vang lên khiến giật .
“ Tô Vãn, chẳng lẽ nàng suốt đời sống ở một nới hẻo lánh như thế ? Theo , sẽ cho nàng vinh hoa phú quý.” Giọng Vệ Quân đầy mê hoặc.
“ Xin thái t.ử tự trọng, là phu quân, thái t.ử nên xưng một tiếng “ phu nhân”. Ta khó chịu mặt, giọng mặc dù vẫn nhỏ nhẹ nhưng mang theo tức giận thể cảm nhận .
“ Chẳng lẽ nàng cam tâm một phu nhân bình thường của một tên đại phu nghèo nàn? Theo , đợi khi đăng cơ sẽ cho nàng vị trí tôn quý nhất thiên hạ, một mỹ nhân như nàng uỷ khuất sống ở một nơi như vầy.” Vệ Quân vẫn dùng giọng điệu dụ dỗ với .
3.
“ Ta thích cuộc sống hiện tại, ham mê những thứ mà thái t.ử đề . Nếu thái t.ử khoẻ, xin vui lòng rời .”
Ta lạnh giọng đuổi .
“ Hừ! đúng là một phụ nhân mắt hẹp, cho nàng cơ hội vẫn điều thì đừng trách .” Vệ Quân tức giận phất tay áo bỏ .
Ta đưa tay bóp nát d.ư.ợ.c liệu trong rổ, thật đáng giận, ngờ phu quân cứu một tên sói mắt trắng.
Sau khi cứng rắn tiễn khách, Vệ Quân rời ngay lúc đó, thấp thỏm lo âu kể chuyện với Hạnh nhi, chỉ chờ phu quân trở về để bàn bạc kế sách, khi Vệ Quân để câu là ý buông tha cho .
“ Tên đáng c.h.ế.t nhà , lão gia cứu mạng , mà dám đ.á.n.h chủ ý lên phu nhân.” Hạnh nhi hai tay chống nạnh hung hăng mắng.
“ Ta lo, bây giờ, nhất định sẽ bỏ qua cho .” Ta lo lắng kéo lấy tay Hạnh nhi tìm sự trấn an.
Hạnh nhi an ủi , “ Phu nhân đừng quá lo, đợi lão gia về chúng cùng nghĩ cách.”
Ta và Hạnh nhi chờ suốt một buổi chiều, cuối cùng phu quân với một ít đồ tay mua trong thành trở về.
Ta đem chuyện kể cho phu quân , phu quân cau mày suy nghĩ.
“ Thật ngờ, cả đời hành y cứu , cuối cùng cứu một kẻ lòng lang sói.” Phu quân cũng tức giận quăng ngã cả hộp đựng t.h.u.ố.c bên cạnh.
“ Làm bây giờ, chúng thể đấu hoàng quyền.” Ta lo lắng hỏi
“ Lỗi là , nếu thiện tâm cứu , sẽ khiến nàng lâm sợ hãi như .” Phu quân cầm tay vỗ về an ửi cùng tự trách.
“ Lão gia, cả nhà chúng bỏ trốn , chúng đến nơi khác sinh sống.” Hạnh nhi đột nhiên lên tiếng.
“ Dưới chân thiên t.ử, chúng sẽ trốn tới .” Ta thở dài
“ , Hạnh nhi đúng, cả nhà đưa rời , nếu chúng trốn sang Tần quốc, tin trời cho một đường thoát.” Phu quân như quyết định, lên kiên quyết .
“ Nhanh, chúng mau ch.óng thu dọn lên đường.” Không kịp để suy nghĩ, phu quân nhanh quyết định.
Thế là tối đó cả nhà ba chúng thu dọn đồ đạc, cùng men theo đường mòn núi rời .