Mỹ Nhân Lệ - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:34:03
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Ba chúng suốt một đêm nghỉ, cuối cùng đến thị trấn nhỏ bên cạnh.

Thấy vẻ kiệt sức, phu quân ân cần hỏi han:

“ Chúng đến quán trọ trong trấn nghỉ ngơi một chút cho sức, tìm mua một chiếc xe ngựa.”

Vì thế đến trong trấn, phu quân để và Hạnh nhi ở quán trọ nghỉ ngơi lấy sức, một ngoài tìm hỏi mua xe ngựa và một ít vật dụng cần thiết.

Chúng dám ở quá lâu, ngay tối hôm đó chúng tiếp tục lên đường.

Sau khi hỏi thăm tiểu nhị một chút về đường , đại khái đường tầm bốn đến năm ngày thể đến biên giới nước Tần.

Chúng cho xe ngựa nhanh ngừng nghỉ, cố gắng rút gọn thời gian nhanh đến biên giới, chỉ dám dừng cho ngựa ăn uống nghỉ ngơi một chút , trong lòng vẫn chút nào bình yên, sự sợ hãi ngày một càng lớn hơn.

Thật , một ngày khi chúng rời khỏi trấn, Vệ Quân mang theo một đám binh lính đuổi tới, khi hỏi thăm khắp nơi phương hướng chúng rời , liền cho phi ngựa đuổi theo.

Chiếc xe ngựa đang lao nhanh bỗng đột ngột dừng , và Hạnh nhi kịp phòng liền ngã văng thùng xe, kịp hiểu chuyện gì chợt giọng quen thuộc của Vệ Quân:

“ Bắt cho .”

Ngay khi tiếng hét lên, lập tức vén màn xe ngựa, đập mắt là hai tên quan binh lôi kéo phu quân xuống xe ngựa, một tên trong đó lấy đao kề cổ phu quân áp giải đến mặt Vệ Quân.

“ Dừng tay, các ngươi gì, tổn thương phu quân .” Ta hét lên nhảy khỏi xe ngựa, mục đích ngăn cản tên quan binh.

Hạnh nhi tiếng la thất thanh cũng vội vàng nhảy theo, nàng cũng tí công phu trong nên thủ hơn .

Không đợi kịp nhào đến tên quan binh, một cánh tay bắt giữ , Vệ Quân nắm c.h.ặ.t lấy tay , mặc cho vùng vẫy cũng thể thoát .

Ta bất lực phu quân, nước mắt lăn dài má, Vệ Quân giọng điệu giận dữ:

“ Ngươi buông , tại bắt phu quân , chúng phạm pháp, ngươi dựa .”

Hạnh nhi thấy Vệ Quân giữ c.h.ặ.t, nàng lao về phía ý định giúp thoát , nhưng kịp đến gần thì hộ vệ của tung một cước đá bay nàng, Hạnh nhi đá văng một đoạn ngất xỉu mặt đất.

Ta hốt hoảng la to : “ Hạnh nhi….”

5.

Phu quân thấy Vệ Quân giữ c.h.ặ.t buông, trong mắt đầy căm phẫn :

“ Thái t.ử đường đường của một nước, hành vi cướp thê, ngươi coi thiên lí ở , thật uổng công cứu mạng ngươi, một kẻ lòng lang sói, lấy oán báo ân.”

“ Hừ.! Thiên lí? Ta chính là thiên lí.” Vệ Quân khinh thường phu quân .

Hắn xoay , bắt đối diện , ánh mắt vẫn chăm chăm , tay chỉ về phía phu quân , giọng điệu thật đáng giận.

“ Tô Vãn, cho nàng một cơ hội cuối cùng, một là theo , sẽ tha cho một mạng, hai là sẽ g.i.ế.c đó mang nàng cướp .”

“ Ngươi mơ, dù c.h.ế.t cũng để sư theo một tên cặn bã như ngươi.”

Vệ Quân dứt lời, đợi lên tiếng thì tiếng đầy căm phẫn của phu quân vang vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-le/2.html.]

“ Ha.ha.ha… chỉ là một tên đại phu nghèo nàn, ngươi sẽ cho nàng gì, để nàng theo , sẽ cho nàng vinh hoa, cho nàng địa vị tôn quý.”

“ Nếu ngươi là suy nghĩ, hãy để nàng theo , sẽ để ngươi ngoài còn cho ngươi một ngân lượng, ngươi sẽ một nương t.ử mới, thế nào?. Giọng điệu vô sỉ của Vệ Quân khiến cảm thấy buồn nôn.

“ Ta cần ngân lượng của ngươi, mau thả phu nhân .” Phu quân c.h.ặ.t đứt ảo tưởng dụ dỗ của Vệ Quân.

“ Không sống c.h.ế.t.”

“ Ta hỏi nàng cuối, nàng theo hoặc là sẽ c.h.ế.t?.” Vệ Quân thèm điếm xỉa đến phu quân nữa, chuyển ánh mắt sang chờ câu trả lời.

Ta đưa mắt phu quân, thanh kiếm cổ từ khi nào để một vết cắt, m.á.u đỏ thấm rỉ , mà như ngàn vạn mũi tên cắm tim.

? Vì ông trời như thế đối đãi chúng , hành y tích đức, cuối cùng cứu một tên bạch nhãn lang, hại chúng nhà tan cửa nát, phu thê chia lìa.

Nước mắt rơi dài má, lòng đau như cắt, cố nén chua xót phu quân.

“ Tề Việt, cuộc đời phu thê với , là điều hạnh phúc nhất đời , kiếp vô duyên, đến đây nghĩa phu thê chúng chấm dứt, hy vọng kiếp thể cùng kết phu thê. Thật xin , là phụ .”

Ta lấy hết can đảm một với phu quân, để cho kịp phản ứng, liền đầu Vệ Quân.

“ Ta theo ngươi, ngươi hãy thả , nếu ngươi tuân thủ hứa hẹn, c.h.ế.t cũng sẽ tha cho ngươi.”

Ta phu quân c.h.ế.t , chỉ cần sống dù là hận , cũng cam chịu.

thể nào ngờ, ngay khi đầu, phu quân lựa chọn. Suốt cuộc đời mãi mãi bao giờ quên khoảnh khắc đó.

6.

“ Sư , nếu sống trong tủi nhục, thê thể giữ, Nhan Tề Việt sống ích gì.”

“ Sự , hẹn kiếp chúng sẽ là phu thê.” Tiếng dứt, đầu chỉ kịp thấy phu quân cầm lấy thanh đao đang kề ngang cổ, ấn mạnh , lập tức m.á.u từ cổ phun .

Trơ mắt phu quân mặt tự sát, thể ngã xuống, đau đớn thét lên.

“ Khônggggggggggggggggg.”

Ta bằng cách nào đó thể thoát khỏi sự kiềm chế của Vệ Quân, chỉ lao thật nhanh tới bên phu quân, nước mắt rơi như mưa, ôm lấy , cố gắng dùng tay bịt miệng vết thương ngăn cho chảy m.á.u.

“ Phu quân, phu quân, tại , chỉ sống, chỉ cần sống tất cả đối với cái gì điều thể.” Giọng nghẹn ngào.

“ Sư….….…với….” Tiếng phu quân đứt quảng, lịm trong vòng tay .

“ Aaaaaaaaaaaaa”. Ta đau đớn kêu lên t.h.ả.m thiết.

Từ trong miệng phun một bụm m.á.u, ôm lấy t.h.i t.h.ể phu quân gào .

“ Ông trời! vì như đối xử chúng .”

“ Phu quân, ngươi chờ , cùng ngươi đến cùng trời cuối đất.”

Ta lao đến tên quan binh bên cạnh, rút lấy thanh đao bên hông , tên quan binh còn kịp phản ứng, thanh đao cướp lấy, kề đao lên cổ về phía Vệ Quân đầy căm phẫn.

“ Vệ Quân, nguyền rủa ngươi, kiếp , kiếp mãi mãi c.h.ế.t thây.”

Ta nhắm mắt cầm thanh đao cứa cổ , đối với hiện giờ sống ý nghĩa gì, nhưng đợi chờ cái c.h.ế.t, chỉ kịp một tiếng “ keng “, đó bất tỉnh nhân sự. 

Loading...