Mỹ Nhân Tâm Cơ: Hoại Chủng - 14

Cập nhật lúc: 2025-08-29 05:15:10
Lượt xem: 323

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

24.

Thẩm Như xông nhã gian, thấy trong phòng trống , sắc mặt cứng đờ, điên cuồng lục lọi, hận thể lập tức biến một gã tình lang để chứng tội .

Ta giả vờ kinh ngạc, từ trong tay áo rút một tờ , bên chính là nét chữ của Phó Hoài.

Dĩ nhiên, đó là chữ tự tay luyện theo.

Hạt Dẻ Rang Đường

Ta run giọng hỏi:

“Phu quân, chẳng hẹn tới đây uống ? Chàng xem, còn tay nữa kìa.”

Sắc mặt Phó Hoài thoáng chốc sầm :

“Phu nhân, đây quả là chữ của , nhưng . Phu nhân, nàng trúng kế .”

Ta lập tức che miệng, vẻ mặt ngơ ngác:

“Chẳng trách… lâu một nam tử áo xanh cố ý gặp , may mà từ chối.”

Thuý Nương cũng hùa theo, vẻ đầy lo sợ:

“Thật là hiểm quá! Quốc công gia, ngài nhất định tra rõ. May mà phu nhân còn giữ tờ , nếu thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng khó rửa sạch oan!”

Kiếp , chính chiêu trò vụng về mà Thẩm Như hãm hại tỷ tỷ.

Kiếp , chỉ trả cho nàng gấp bội mà thôi.

Phó Hoài tự phụ thông minh, lập tức đoán vài phần, nắm chặt quyền, tay vung thẳng một bạt tai nặng nề.

Thẩm Như loạng choạng lùi mấy bước, suýt ngã nhào.

Phó Hoài giận dữ chỉ thẳng mặt nàng:

“Thẩm Như, thật ngờ ngươi đê tiện đến mức ! Phu nhân vốn tính tình thuần lương, lọc lõi xảo trá như ngươi. Ngươi nghìn vạn cũng nên đem thanh danh của phu nhân trò bẩn thỉu!”

Phó Hoài kiêu ngạo như thế, tuyệt đối cho phép bất kỳ nữ nhân nào mang danh tiết thê tử của bôi nhọ.

Ai , chẳng khác nào đánh thẳng mặt .

Bởi giờ đây, chính là “thê tử sủng ái”.

Thẩm Như trừng mắt, hét khàn giọng:

“Tướng quân! Chàng mù ? Sao giờ hồ đồ đến thế? Lại một tiện nhân lừa xoay vòng vòng!”

Phó Hoài nào chịu để ai chất vấn.

Càng nàng độc mồm, càng phẫn nộ.

Còn , lòng càng khoái trá.

Phó Hoài gằn giọng:

“Thẩm Như, ngươi quá thất vọng! Ta một cho rõ: Sở Sắt là chính thê cưới hỏi đàng hoàng của . Đừng dùng mấy thủ đoạn hèn hạ đó chia rẽ tình cảm phu thê chúng !”

Thẩm Như tức đến thổ huyết, lạnh, đôi mắt tràn đầy bi phẫn:

“Các ngươi là phu thê… là gì? Ha ha, lắm! Phó Hoài, ngươi nhất định sẽ hối hận!”

Kết thúc màn náo loạn, Thẩm Như uất ức rời khỏi Phủ Quốc công.

Phó Hoài từ đó càng sủng ái , nhiều hơn, còn thích đưa đến quân doanh cưỡi ngựa, hận thể công khai thiên hạ rằng là thê tử của .

Nam nhân khi thích một nữ nhân, quả thực thể nâng niu như trân bảo trong tay.

Mà đa nữ nhân đời, đều dễ thứ cảm giác ngắn ngủi mờ lý trí.

Đợi đến lúc nam nhân đổi lòng, tình nghĩa bay biến, đầu thu phục là điều tưởng.

25.

Sau khi Thẩm Như biến mất lâu, Hoàng đế liền lâm bệnh nặng.

Thái tử thì điều khỏi kinh việc.

Tất cả những điều thật sự quá trùng hợp.

Bên cạnh Thái tử vốn bảo vệ, nhưng nhân cơ hội lập một ân tình.

Vì thế, khi thám tử báo tin Thái tử đang gặp hiểm cảnh, tự dẫn một chuyến.

Thực , từ vài tháng , âm thầm liên hệ với ngoại tổ phụ và gia đình bên ngoại, nhờ Thẩm gia chuẩn cho một đội hộ viện tinh nhuệ.

Khi dẫn tới nơi, Thái tử bọn thổ phỉ trói chặt .

Thái tử là kẻ khác ám toán, bọn thổ phỉ cũng là cố ý dẫn tới.

Có kẻ mượn tay thổ phỉ để g.i.ế.c Thái tử.

Mà một khi Thái tử chết, Nhị hoàng tử sẽ trở thành kế vị một.

Ta phất tay:

“Giết sạch bọn thổ phỉ, để sót một tên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/my-nhan-tam-co-hoai-chung/14.html.]

Ta cầm lấy cung tên, tự b.ắ.n c.h.ế.t mấy kẻ.

Thái tử lưng ngựa cao cao, kinh ngạc tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của .

“Sở Nhị, nàng quả thật khiến cô kinh ngạc.”

Ta liền bày biểu cảm đầu tiên: “Lão nương vốn lợi hại thế đấy.”

Kiếp , giam hãm nơi hậu viện, cả Ôn gia đều là một lũ hiền lành vô vị, chán ngán đến tận xương tủy, bèn ngày ngày luyện tập xạ kỵ.

Kiếp , ai giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

Trong mắt , nếu đến lúc vạn bất đắc dĩ, thì tuyệt đối nên phơi bày hết lá bài tẩy.

Dẹp xong đám thổ phỉ, liền giới thiệu một với Thái tử:

“Điện hạ, vị là trưởng tử của cữu cữu , Đại lang của Thẩm gia. Huynh vốn thích theo đường buôn bán, nhưng từ nhỏ quen luyện võ. Hôm nay điện hạ thể cứu kịp thời, đều nhờ hành động nhanh nhẹn.”

Thái tử đang lúc cần , tiến cử như , tất nhiên sẽ trọng dụng biểu ca của .

Nhà ngoại cũng thể nhờ đó mà khởi thế.

Như , cũng sẽ chỗ dựa phía lưng.

Trong xã hội sĩ – nông – công – thương, chỉ cầm bạc trong tay là đủ.

Ngoại tổ phụ và cữu cữu đều đồng ý với quyết định của , còn biểu ca thì càng mong lập công danh.

Ngay lúc , biểu ca , lập tức tiến lên hành lễ với Thái tử:

“Thẩm gia xin theo sự điều khiển của Thái tử!”

Thái tử lớn, vỗ vai biểu ca:

“Tốt! Cô nhất định sẽ ghi nhớ ân tình hôm nay.”

Sau khi giao Thái tử cho biểu ca bảo vệ, liền lên đường về kinh thành .

Ta , thành Trường An chẳng bao lâu nữa sẽ đổi trời đất.

Phu quân Phó Hoài cũng bắt đầu sáng tối về.

Trong phủ Quốc công thỉnh thoảng xuất hiện vài gã nam nhân xa lạ, mỗi đều cùng Phó Hoài bàn bạc trong thư phòng thật lâu.

Vài ngày , Phó Hoài vội vã đến gặp , đích trao cho một con d.a.o găm:

“Phu nhân, gần đây kinh thành yên, nàng tuyệt đối đừng một phủ. Ta lệnh cho tăng cường phòng thủ. Một khi chuyện, nàng thể dùng d.a.o găm để tự bảo vệ.”

Ta: “……”

Dao găm mà bảo vệ nổi?

Chỉ sợ là để tự c.ắ.t c.ổ thì đúng hơn.

Bề ngoài vẫn giả vờ cảm động vô cùng:

“Phu quân, , cứ lo việc của .”

Phó Hoài quả thật dẫn rời phủ Quốc công.

Bên ngoài cửa phủ, quả nhiên thêm mấy trăm hộ vệ.

Toàn bộ phủ Quốc công bao vây nghiêm ngặt.

Bên ngoài, trời đất biến sắc.

Thỉnh thoảng từ xa vang vọng tiếng c.h.é.m giết.

Ban đêm, trung ánh lửa, chẳng nơi nào đang bốc cháy.

Lão phu nhân hoảng loạn thất thần, còn hiến kế cho :

“Con dâu , con thể dẫn Chu phủ một chuyến ? Tiểu cô tử của con lâu tin tức gì gửi về .”

Ta bỏ hết lớp ngụy trang, lời bà chọc :

“Mẫu , ngoài đang c.h.é.m chém g.i.ế.c giết, con là mỹ nhân khuynh sắc thế , e là tiện khỏi cửa. Nếu thật sự lo cho tiểu cô tử, thì cứ tự xe ngựa mà đến Chu phủ một chuyến .”

Lão phu nhân nghẹn họng, mặt xanh lúc trắng, nhưng chẳng :

“Ngươi…”

Vài ngày , hoàng thành cuối cùng cũng thất thủ.

Thúy Nương nhận thư tín thả bồ câu từ nội tuyến.

“Phu nhân, khi cung biến, quân thủ thành lượt điều hoàng cung, hiện tại cửa thành mở toang, từng đám thổ phỉ kéo thành, đốt g.i.ế.c cướp bóc.”

thật , bọn thổ phỉ đều là Man Di cải trang, cố ý thừa cơ hội lẻn hoàng cung, thừa nước đục thả câu.”

“Hơn nữa… Thẩm di nương chính là công chúa của đám Man Di.”

Thì !

Mọi chuyện cuối cùng cũng rõ ràng.

Loading...