NAM PHỤ YÊU TÔI - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-12-26 10:26:39
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Vì để tìm chứng cứ xác thực, confession của trường. lướt lướt cả một buổi sáng, cũng tìm thấy video hôn môi năm đó.
Nằm giường, mắt lên trần nhà sơn trắng, chút chán nản thất vọng. Thế là năm , nam sinh đó chỉ là một thành nhiệm vụ xong biến mất ?
Nghĩ ngợi lung tung hồi lâu, thẳng đến trưa mời rời giường. Trên màn hình điện thoại vẫn là tin nhắn mà Tạ Ngôn Tri gửi lúc sáng: [Bữa sáng vẫn còn đặt trong nồi để giữ nhiệt, dậy nhớ ăn.]
[Một phần quần áo của em đặt ở buồng nhỏ cách vách, tìm thấy thì gọi cho .]
Không cần nghi ngờ gì nữa, Tạ Ngôn Tri để tâm đ ến .
Tủ quần áo, kệ giày dép và cả bàn trang điểm, tất cả đều là đồ mới. Đến cả điều hòa cũng là đồ mới lắp, giường ngủ cũng là đồ mới . Nguyên tác căn bản đề cập đến những chuyện .
Lý do hợp lý duy nhất chính là, nam sinh năm đó chính là Tạ Ngôn Tri.
5.
Quán bar sôi động và ồn ào, cô bạn Trần Nguyệt thấy lời thì liền phá lên . “Tớ đại tiểu thư ơi, khả năng là chỉ vì đứa con trong bụng thôi đó.”
“Cậu m.a.n.g t.h.a.i con , đối với việc nên , gì xoắn xuýt lên thế.”
đề cập đến suy nghĩ của : “ mà thật sự giống nam sinh thời đại học yêu đương với tớ.”
“Không thể nào.” Trần Nguyệt chắc chắn như đinh đóng cột, “Tuy rằng tớ nhớ cái bạn trai của , nhưng tớ chắc chắn đó Tạ Ngôn Tri.”
“Thời đại học, Tạ Ngôn Tri chính là đại lão của khoa tài chính đó. Nếu thật sự hẹn hò với một như , tớ thể nhớ chứ? Hơn nữa khoa của hai trong trường cách xa như , căn bản thể đụng mặt , hiểu ?”
“Hơn nữa năm đó tồi như , nếu Tạ Ngôn Tri mà là nam sinh oó thì báo thù , thể đối xử với như chứ?”
bất mãn phản bác: “Ai tồi chứ! chỉ hẹn hò với một , cũng chỉ hôn thôi.”
Tần Nguyệt mặt .
gửi tin nhắn cho những bạn khác, nhưng hề ngoại lệ. Tất cả bạn bè đều nhớ từng yêu đương một , nhưng ai nhớ tên gọi và ngoại hình của nam sinh mà yêu cả.
nhắm mắt thở dài một cái, chuyện khó giải quyết .
Đối diện với khó khăn, sự nỗ lực của chỉ là một cú r.ắm xịt.
“Được đại tiểu thư , cứ xoắn xuýt chuyện gì? Có thời gian thì tra xem ai là bỏ t.h.u.ố.c ly của .”
“Tớ tra .” vô vọng mà xuống ghế sofa.
“Phục , chuyện nghi ngờ Lâm Tiêu Nguyệt đầu tiên ?”
ánh đèn sáng ch.ói đỉnh đầu, gì.
Hiện tại Lâm Tiêu Nguyệt chỉ là vợ của nam chính tổng tài, mà còn là ánh trăng sáng cầu mà của nam phụ Tạ Ngôn Tri.
mà dám động tay động chân, hai họ nhất định sẽ cho đ ờ i.
Trong vài phút ngắn ngủi, nghĩ kỹ giữa lợi và hại.
Thôi , cả.
Thích thế nào thì cứ thế .
6.
Cơn mưa rào kéo dài đến tận mười giờ tối vẫn dứt.
Dưới sự tàn phá của gió bão, thành phố trở nên hỗn loạn vô cùng.
đang ăn hoa quả, xem nam mẫu nhảy múa.
Âm thanh điện thoại vang lên hai , Tạ Ngôn Tri gửi tin nhắn đến:
[Đang ở ?]
[Ở quán bar với bạn.]
[Anh đến đón ?]
gõ hai dòng chữ gửi .
Đây là một phần cuộc sống của , cho nên cũng kiêng kị mà .
[Địa chỉ.]
phát định vị, đó gửi nhãn dán “Cảm ơn ông xã ~~~~”.
Vừa lúc âm nhạc trong phòng bao đến đoạn kết, thiếu niên nhảy đến đầm đìa mồ hôi, ánh mắt dừng .
hề keo kiệt mà giơ ngón cái cho .
Xách túi cách lên, chào Trần Nguyệt: “Đi đây, Trần đại tiểu thư nhớ thanh toán.”
Vừa mấy bước, cổ tay liền nắm c.h.ặ.t từ phía . “Ngoài trời mưa to , chị gái ở đây chơi tiếp ?” Thiếu niên mặt mày sáng sủa cong cong môi, ngoan ngoãn với . Ngón tay âm thầm lặng lẽ mà móc lòng bàn tay .
Trần Nguyệt ở một bên rộ lên: “Đại tiểu thư, chớ tổn thương trái tim nha. Lần nào A Hoài cũng mong chờ đến đây đó.”
“Đừng như nữa.” giật tay .
Thấy thật sự , thiếu niên cũng kiên trì nữa.”Em tiễn chị nhé, nơi cách bên ngoài một đoạn, xe .”
“Được thôi.” Vừa mang theo dù.
7.
và một một ngoài.
“Sao thời gian chị đến đây chơi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nam-phu-yeu-toi-vfyd/chuong-2.html.]
“Có chút việc, lẽ cũng thường tới nữa.”
“Tại ?”
nghĩ một lát : “Kết hôn vẫn đến chỗ như , cứ cảm giác cho lắm.”
“Chị kết hôn ?” Thiếu niên đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay , trong mắt chứa đầy vẻ thể tin nổi.
Lời dứt, thấy một đàn ông cửa quán bar.
Trên áo trắng quần đen đơn giản, trong tay là một chiếc ô cũ kỹ, một nửa cơ thể bóng tối che phủ, trong lạnh lùng thờ ơ.
Khi thấy tay bên cạnh nắm lấy tay , ánh mắt bình tĩnh, yết hầu nhấp nhô lên xuống, bàn tay cầm dù cũng bất giác nắm c.h.ặ.t, gân xanh mu bàn tay nổi lên.
Thế nhưng chẳng gì cả, chỉ mở dù . Một nửa chiếc dù lộ ngoài màn mưa, nghiêng về phía , giọng lạnh nhạt: “Đi thôi.”
“Chị ơi.” Cổ tay một nữa nắm . Ánh mắt của thiếu niên xuyên qua mà rơi ời Tạ Ngôn Tri, trong mắt đầy vẻ xem thường.
“Mưa lớn , chiếc ô của che hết cho chị , vẫn nên để em đưa chị về .” Cậu về phía Tạ Ngôn Tri mà nhếch nhếch mép, âm thầm khiêu khích, “Chị đến chỗ của bọn em hai năm , mà chị thích nhất chính là em, chút chuyện nhỏ cứ để em…”
Còn hết, Tạ Ngôn Tri lạnh lùng cắt lời: “Không cần phiền.”
Anh trực tiếp tới và ôm lấy eo , đưa đến bên cạnh .
giãy một chút.
Bàn tay bên hông đột nhiên siết c.h.ặ.t.
Hơi thở của đàn ông bình tĩnh và lạnh lùng, cần một lời thể tuyên bố chủ quyền.
8.
Về đến nhà, lập tức nhào ghế sofa.
Tạ Ngôn Tri cúi nhặt đôi giày cao gót mà tùy tiện đá văng, xếp chúng ngay ngắn, đó thì phòng bếp.
Qua một lúc, bưng lên một bát canh giải rượu nhỏ cho .
nâng mí mắt bát canh , đó vùi đầu ghế sofa, kéo dài giọng điệu lười biếng cả : “Không uống rượu, uống nước ngọt thôi.”
Mưa đ.á.n.h cửa sổ tạo tiếng vang lớn, khiến cho thấy buồn ngủ.
ngáp một cái, điều chỉnh tư thế một chút, bắt đầu .
Tạ Ngôn Tri yên lặng tại chỗ .
Không qua bao lâu, mới nhẹ nhàng lên tiếng, hỏi: “Cậu là ai?”
Tiếng sâm inh tai nuốt mất câu hỏi bé li nhí của .
Tia sét lóe lên qua lớp kính cửa sổ, tia sáng chiếu lên bên mặt của .
Anh từ từ xuống, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt . Ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh thời khắc lộ vẻ lưu luyến và nhớ nhung vô tận.
“Thích kiểu như ?” Anh cụp mắt, “Hoan Hoan, ?”
Nửa câu phía cất lên bằng giọng khàn khàn, giống như đang lẩm bẩm một .
Tiếng mưa ngoài trời vẫn như cũ.
Trong nhà, âm thanh đáp chỉ tiếng thở của mặt.
9.
Buổi sáng tỉnh dậy, phát hiện vẫn mặc chiếc đầm hai dây ngày hôm qua.
Trời ạ, hề tắm rửa.
Trong phòng khách, Tạ Ngôn Tri đang bày bữa sáng. trực tiếp xông ngoài chất vấn : “Vì tắm cho ?”
“Em ngủ .” Mí mắt còn nhấc lên, phản ứng bình thản.
“Vậy thể tắm giúp ? Không tắm cũng bộ quần áo chứ.” gần như tức điên. Sao chồng thờ ơ lạnh nhạt như chứ?
Ngủ cũng ngủ với , tắm tắm giúp chứ?
Anh một cái duỗi tay, ngón trỏ móc chiếc dây váy đang tuột xuống của , kéo nó lên và chỉnh nghiêm chỉnh. “Ừm, sẽ .”
: “...”
bất lực về phòng ngủ, ngửa lên giường, đó nhớ gì đó, duỗi tay sờ sờ mặt.
“Tẩy trang .” Tạ Ngôn Tri cửa phòng.
sờ sờ mí mắt, hai mí dán cũng gỡ xuống .
Cũng khá là tinh tế và tỉ mỉ đấy.
Ta Ngôn Tri: “Có một việc, đó là dọn đến đây ở cùng chúng .”
“Mẹ cùng với khác…” Lời còn dứt, phản ứng .
Nam sinh năm , bố thì nghiện rượu và chè nợ nần, còn thì bỏ chạy theo khác từ khi còn nhỏ.
Thế là coi Tạ Ngôn Tri như .
hít thở sâu một , tự nhắc nhở bản .
Tạ Ngôn Tri là Tạ Ngôn Tri, là , Tạ Ngôn Tri. ( ở đây là nam sinh năm )
còn tẩy não bản xong, Tạ Ngôn Tri : “Bà bỏ từ khi còn nhỏ, bây giờ chồng bà qua đời , bà chỉ thể dựa dẫm thôi.”
: “?”