Ngày Thứ Mười Lăm - Chương 12

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:11:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tìm, nước mắt hòa với bùn đất lấm lem cả khuôn mặt.

Những vây xem đều im lặng, hai dân quân cũng , đó một cách khó xử.

lúc , một cơn gió đột ngột thổi qua. Chẳng gió từ tới, mạnh, cuốn bụi đất và giấy vụn lên, thổi cho ánh đèn pin chao đảo.

Những bộ hài cốt mà dì Vương đào lên, trong gió phát tiếng va chạm "cạch cạch" khô khốc.

Đám đông bắt đầu xôn xao.

"Cơn gió ..."

"Sao tự nhiên gió lớn thế ..."

"Đi thôi, mau thôi... Đào nhiều mộ thế , kinh động đến oan hồn ..."

bắt đầu lùi phía .

Bà nội cũng kéo tay lùi dần, sắc mặt bà khó coi, miệng lầm rầm điều gì đó bằng tiếng Mân Nam như đang cầu nguyện.

Gió càng lúc càng thổi mạnh, những bộ hài cốt lăn lóc mặt đất như thể sống . Dì Vương vẫn quỳ đó, gió thổi bay tóc tai dì, dì ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng những bộ hài cốt lăn lộn trong gió.

Dì đột nhiên mỉm một cách kỳ quái và rợn : "Hắn đồng ý ..." 

Dì lầm bầm: "Chủ khúc xương đồng ý ... Hắn sẽ để tìm thấy... Hắn sẽ cho đang ở ..."

Gương mặt chú Trương tái mét: "Thúy Hoa?! Bà ?!"

Dì Vương dậy, dang rộng đôi tay giữa cơn gió, nhắm mắt : "Xin hãy cho ... Ngài đang ở ..."

Một tia chớp bất ngờ x.é to.ạc bầu trời, soi sáng cả sân trường. Trong ánh chớp, thấy cái bóng của những bộ hài cốt mặt đất như đang vặn vẹo, hướng về một phía nào đó.

Tiếng sấm ầm ầm vang lên, sắp mưa .

11.

Những hạt mưa bắt đầu lác đác rơi xuống.

"Đủ ! Đồng chí Vương Thúy Hoa, cô đang vi phạm nghiêm trọng quy định!" Cuối cùng đội trưởng đội dân quân Trần cũng nhịn nổi nữa, xua tay hiệu cho hai dân quân tiến lên: "Đưa cô về! Ngày mai bàn giao cho công xã xử lý!"

Hai dân quân kẹp c.h.ặ.t t.a.y dì Vương, cứng rắn kéo dì khỏi miệng hố đất.

"Buông ! Buông !" dì Vương giãy giụa điên cuồng: " tìm thấy! Chủ khúc xương vẫn tìm thấy! Để tìm!"

"Bà đủ hả?!" Chú Trương xông tới tát mạnh mặt dì Vương một cái: "Về nhà!"

Dì Vương tát đến ngẩn , ngơ ngác ông, đó đột ngột mềm nhũn , hai dân quân lôi .

Đám đông bắt đầu giải tán, lắc đầu thở dài, thì thầm to nhỏ. Mưa càng lúc càng lớn, ai nấy đều vội vã về nhà.

giữa đám đông, đầy mặt đất là những hài cốt bới lên. Nước mưa rơi xuống những khúc xương, phát những tiếng kêu lách tách.

chợt nhớ điều gì đó. Thứ Sáu tuần , khi sàng đất ở đây, từng đào một đồng tiền “Vạn Lịch Thông Bảo” ngay ở góc tây bắc của sân trường!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-thu-muoi-lam/chuong-12.html.]

Thầy pháp Lâm từng chủ khúc xương la bàn, tiền đồng bồi táng...

Đồng tiền thời Vạn Lịch!

Tim đập loạn nhịp, xoay chạy về phía chú Trương. 

"Chú Trương! Chú Trương!" gọi chú Trương đang định rời .

Chú , mắt sưng đỏ, vẻ mặt hốc hác: "A Hòa?"

"Chú Trương, cháu... Cháu nhớ một chuyện." thở hổn hển : "Thứ Sáu tuần khi chúng cháu phụ giúp dọn dẹp, cháu đào một đồng tiền ở phía góc tây bắc, đó “Vạn Lịch Thông Bảo”..."

Chú Trương ngẩn .

"Bác Trần bảo đó là tiền thời Vạn Lịch nhà Minh... Còn đó là tiền trấn mộ, c.h.ế.t ngậm trong miệng..." tiếp: "Chẳng thầy pháp Lâm chủ khúc xương dùng tiền đồng bồi táng ? Liệu ... Liệu ở vị trí đó ?"

Ánh mắt chú Trương bỗng sáng lên nhưng nhanh ch.óng mờ : "Thế nhưng..."

Chú về phía góc tây bắc sân trường, nơi đó cũng rào , đào sâu.

"Chú Trương, chú cầu xin bác Trần , bảo họ đào thử ở vị trí đó xem!" : "Lỡ ... Lỡ đúng thật thì ?"

Chú Trương do dự , hướng góc tây bắc, nắm tay siết buông . Nước mưa chảy dọc theo gương mặt chú, phân biệt là nước mưa, là nước mắt.

Cuối cùng chú lên tiếng với giọng khàn đặc: "Được, để chú thử."

Chú xoay chạy về phía bác Trần đang chuẩn thu dọn đồ đạc: "Đội trưởng Trần! Đội trưởng Trần!" 

Chú Trương đuổi theo, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay bác Trần: "Anh Trương, chuyện gia đình , ngày mai công xã sẽ xử lý, cứ..."

"Không chuyện đó!" Chú Trương lời bác: " cầu xin một chuyện, xin đào thêm một chỗ nữa thôi, chỉ một chỗ nữa thôi!"

Bác Trần nhíu mày: "Đào? Anh cũng...?"

"Cầu xin đấy!" Chú Trương quỳ xuống, giữa nền đất lầy lội, quỳ ngay mặt bác Trần. 

Những vây xem kịp rời đều ngẩn . Chú Trương là cứng rắn tiếng trong nhà máy, bình thường một là một, luôn thẳng lưng. Giờ đây, chú quỳ xuống.

Chú Trương run rẩy : "Đội trưởng Trần, cầu xin , đào đúng cái vị trí góc tây bắc đó thôi. Tuần đào đồng tiền thời Vạn Lịch, thể... Có thể chỗ đó chôn... Ông thầy bói đó..."

"Anh Trương, lên ..." Bác Trần định kéo chú dậy.

"Anh đồng ý sẽ dậy!" Chú Trương quỳ gục ở đó: " chỉ đứa con trai duy nhất , đội trưởng Trần, cầu xin ... Đào đúng một chỗ thôi, một chỗ thôi... Nếu tìm thấy thì ... sẽ gì nữa, xử lý thì tùy..."

Mưa càng lúc càng lớn, chú Trương quỳ trong bùn lầy, ướt sũng. Bác Trần im lặng chú lâu, biểu cảm mặt phức tạp.

"Chỉ đào đúng chỗ đó thôi?" Bác Trần hỏi.

" một chỗ!"

Bác Trần thở dài: "Được, bảo họ đào. chỉ thôi, đào xong dù tìm thấy cũng loạn nữa."

"Được! Được!" Chú Trương gật đầu lia lịa.

 

Loading...