"Đồ ăn mày thối tha, cút xa cho tao!"
Ưm...
Cậu ôm l.ồ.ng n.g.ự.c, nhai bát cơm rang lẫn cả đất cát, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Như một quả bóng chọc thủng một lỗ nhỏ, sự kiệt quệ ùa lấp đầy, còn ý chí chiến đấu thi thoát ngoài.
Giấc mộng vỡ tan.
Cậu chẳng qua cũng chỉ là một Khổng Ất Kỷ mà thôi.
Biết bốn cách dò sóng hấp dẫn, và bốn cách chữ "Hồi" (茴), về bản chất thì gì khác cơ chứ?
Nếu tạo thành quả gì đáng kể, chẳng là cái gì cả.
Mà thành quả như thế, xác suất cả đời cũng chẳng nổi.
Trong đường hầm tối tăm của cuộc đời, bò trườn chậm chạp như một con kiến, cố gắng thoi thóp suốt gần bốn mươi năm.
Bỗng nhiên đầu , hóa trắng tay.
Trong thế giới đầy rẫy gai góc, nhầy nhụa và trơn trượt , ngay cả việc thở thôi cũng trở thành một việc quá sức.
Cậu chán ghét thứ.
Cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ chạy.
thể chạy cơ chứ?
Thử bật tivi lên xem, chiến tranh, t.h.ả.m họa, cướp bóc, bóc lột, phân biệt đối xử, dối trá... Trên hành tinh xanh bi ai , thiên thể đang con chà đạp , còn nơi nào là đất lành nữa?
Lang thang cơn mưa lớn, dần dần tỉnh táo .
Đã còn chỗ dung thế giới , thì... hãy tạo một thế giới khác .
Một thế giới chỉ thuộc về riêng .
Ngước bầu trời đêm, khóe môi cong lên.
Nhất định!
34
Khi bạn cả thế giới dồn đường cùng, lưng vẫn luôn còn một chiếc thang thoát hiểm – đó chính là khoa học.
Với điều kiện, bạn là một nhà khoa học.
Năm 2067.
Máy gia tốc hạt bẻ cong màng -thời gian, tạo 1315 "khí pháo thời ".
Vũ trụ chúng đang sống là một màng -thời gian khổng lồ. Khi màng biến dạng và bẻ cong, những bong bóng nhỏ xíu sẽ hình thành bề mặt, dần dần khép , bao bọc bởi một lớp màng thời mỏng manh, tựa như những bong bóng xà phòng trôi nổi bên ngoài màng -thời gian chính.
Đó chính là khí pháo thời .
Bên trong mỗi bong bóng là một -thời gian nhỏ độc lập.
Cuối cùng cũng thành công.
Ở tuổi 68, đối diện với thành quả , ông mỉm nhẹ nhõm.
Ông báo cho bất kỳ ai, tự giải phóng 1314 bong bóng, mặc kệ chúng trôi dạt tự do trong gian đa chiều.
Ông giữ cho riêng 1 bong bóng.
Cái hảo nhất.
Đây chính là thế giới mà ông tạo cho chính , một thế giới chỉ dành riêng cho ông.
Ông khoác ba lô lên vai, bước trong, một ngoảnh .
-- Giống hệt như cái ngày ông rời nhà năm 10 tuổi .
35
Tọa độ gian: 24°XX′N, 101°XX′E
Tọa độ thời gian: Ngày 1 tháng 1 năm 1 công nguyên
Nhấn "Xác nhận".
Bong bóng định vị nhanh ch.óng trong -thời gian vô tận, cảnh vật bên ngoài lớp màng thời biến chuyển liên hồi.
Trong chớp mắt, đến tọa độ mục tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngoi-lang-gia/chuong-11.html.]
Núi Ai Lao năm 1 công nguyên.
Nằm sâu trong một thung lũng giữa cánh rừng nguyên sinh vắng lặng, lánh xa bụi trần.
Nhấn "Cố định".
Bong bóng gắn c.h.ặ.t màng -thời gian, thời của bong bóng và thời của màng chính đan xen .
Ông quanh, hài lòng gật đầu.
Đây là nơi ông cất công lựa chọn, phong cảnh tuyệt đúng như ông tưởng tượng.
Tính , lúc vẫn đang là thời Hán đấy.
Thật bao!
Sẽ chẳng còn ai đến phiền nữa!
Không ai thể tìm thấy .
Không chuyện gì thể quấy rầy ...
Ông tháo ba lô, lấy hạt giống thực vật, đĩa nuôi cấy sinh học, máy ấp trứng, đủ loại công cụ, báo chí và sách vở...
Tại đây, ông khai hoang vỡ đất, bắt đầu xây dựng "Đào Hoa Nguyên" của riêng .
36
Núi xanh, nước biếc, hoa thơm, ruộng lúa, tôm cá đầy ắp, đàn hươu nhỏ chạy nhảy tung tăng...
Mọi thứ sẵn sàng.
Ông bắt đầu cuộc sống mơ ước của .
Uống báo, trồng hoa chăm cỏ, chơi đùa cùng thú cưng.
Ngủ từ sáng sớm đến tận hoàng hôn, nhảy múa từ đêm khuya đến lúc rạng đông.
Cuộc sống cứ thế trôi qua ba trăm linh chín ngày, ông bắt đầu cảm thấy chút cô đơn và tẻ nhạt.
Còn thiếu một chút gì đó.
Thiếu chút tiếng , thiếu chút khói lửa nhân gian, thiếu chút gia súc để ruộng, thiếu chút công cụ để giải tỏa d.ụ.c vọng.
Ông đưa một đám tới đây, b.úp bê cho ông.
Ông chọn thời Hán.
Người cổ đại chẳng chút thiết nào, khác gì nuôi khỉ .
"Người , vẫn là thời của mới ".
37
Nhấn "Tách ".
Bong bóng tách khỏi màng -thời gian, trở về trạng thái trôi nổi.
Nhập tọa độ thời gian, tọa độ gian.
Nhấn "Xác nhận".
Trong -thời gian vô tận, bong bóng như một chiếc xe nhà di động, sự điều khiển của ông, nhẹ nhàng lái về phía tọa độ mục tiêu –
Năm 2060, thành phố Vân Châu.
Sau khi đến nơi, ông ghé thăm một bạn cũ.
"Ông bạn, lấy một lô hàng".
"Hàng gì?" Một ông lão vẻ mặt thanh tú đối diện, ánh mắt sắc bén đầy hứng thú quan sát ông.
"Vỏ bọc con , bộ não máy móc. Loại mà chỉ cần một máy chủ là thể điều khiển . Ông là chuyên gia trong lĩnh vực , chắc hiểu ý ".
"Cần bao nhiêu?" Ông lão hỏi.
"Không "Dùng gì?"
"Ông đừng hỏi, thù lao sẽ thiếu một xu". Dương Đồng nhấp một ngụm , thêm: " yêu cầu đặc biệt, loại từ cuối những năm 90 đến thập niên 2000. Người thời đó thuận mắt hơn".
"Ồ? Vậy cần công cụ xuyên , ".
" ".