Tư thế của mỗi trong ảnh đều cứng nhắc, thẳng tắp như khúc gỗ, hai tay buông thõng bên chân, trông thật vô hồn.
Nụ gương mặt họ gợi cho cảm giác đờ đẫn, giống hệt , chút linh hồn.
Cứ như là... tất cả đều đúc từ một khuôn.
lắc đầu thật mạnh.
Dụi dụi mắt.
Lướt một nữa, nhận - lũ trẻ , tất cả đều là học sinh đang dạy.
Đếm thử, đúng 48 đứa, lượng khớp , thiếu một ai.
Tầm mắt dời xuống góc bên bức ảnh, một hàng ngày tháng đập thẳng mắt--
28/09/2007.
giật b.ắ.n .
Sao thể chứ?
Năm 2007? Đó là chuyện của 15 năm !
Những đứa trẻ rõ ràng là học sinh của , diện mạo của chúng chẳng khác gì so với ngày hôm nay gặp.
Mười lăm năm, bọn trẻ đáng lẽ lớn khôn thành cả .
Sao thể đổi chút nào?
Một luồng gió lạnh đột ngột thổi tung cửa sổ, rít gào ùa , khung cửa sổ đập mạnh tường vang lên những tiếng chấn động.
Những trang sách cũ thổi bay lên trung, xoay múa hỗn loạn như những cánh tuyết.
cuống cuồng bắt lấy những trang giấy đang bay, tim đập liên hồi.
5
Đêm khuya, chui trong chăn, gọi điện video cho bạn trai.
"Anh , em gặp một chuyện siêu đáng sợ..."
run rẩy kể tấm ảnh đó cho .
Ai ngờ đổi chỉ là một tràng nhạo.
"Em ngốc ?" Bạn trai khẩy, "Ngày tháng ảnh nhất định là đúng . Nếu thiết lập thời gian của máy ảnh sai thì ảnh rửa cũng sẽ hiển thị ngày sai lệch thôi. Anh chẳng mấy tấm ảnh ghi năm 2000 đây , nhớ ?
"Đừng quá lên thế, xem phim kinh dị nhiều quá hả? Tấm ảnh đó chắc chắn là mới chụp gần đây thôi, tin mai em hỏi học sinh của em xem."
"Được , đừng suy nghĩ linh tinh nữa, ngoan."
Nghe , miệng đáp lời nhưng trong lòng vẫn thấy bất an.
6
"Tấm chụp khi nào ạ?"
Giờ chơi hôm , lấy tấm ảnh hỏi mấy đứa học sinh.
Câu trả lời của chúng đồng nhất: "Chụp năm ngoái ạ."
"Ồ, hóa là chụp năm ngoái..."
chỉ phụ nữ trẻ ở giữa, hỏi: "Cô là ai?"
Đám học sinh tranh :
"Đây là cô Uông ạ."
"Cô ạ."
"Cô Uông xinh lắm, xinh như cô ." Một đứa trẻ ôm lấy chân , " cô thấp hơn cô một chút."
"Chúng em thích cô giáo cao lớn hơn!"
" ạ! Chúng em thích cô giáo cao!"
Đám học sinh đồng thanh, chúng nhảy nhót vỗ tay .
Nụ ngây thơ lan tỏa khuôn mặt của mỗi đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngoi-lang-gia/chuong-2.html.]
Từng khuôn mặt tươi nối đuôi , hội tụ thành một đại dương tiếng khiến hoa mắt ch.óng mặt.
"Cô Trì, cô cao thật đấy!"
"Chúng em thích cô lắm, cô đừng nhé!"
"Hãy ở đây với chúng em mãi mãi !"
"Ở với chúng em !"
"Ở với chúng em !"
...
Tiếng trong trẻo như chuông bạc lấp đầy màng nhĩ .
đột nhiên cảm thấy trời đất cuồng, bám lấy cạnh bàn, cái gì cũng nhòe thành hai ảnh.
Nói cũng lạ, tuy ở đây khí trong lành, nhưng từ khi đến dạy học, thỉnh thoảng thấy ch.óng mặt, chẳng vì hợp khí hậu .
Hai ngày nay, triệu chứng càng nặng hơn.
Chưa kịp nghĩ tiếp chuyện tấm ảnh, thì một sự cố lớn khác xảy , xáo trộn tâm trí --
Một đứa trẻ rơi xuống sông và mất tích.
Thế nhưng, phản ứng của những khác ngoài sức tưởng tượng của .
7
Một chiếc giày nhỏ màu hồng trôi bồng bềnh dòng nước chảy xiết.
Khi thấy cảnh tượng , cảm thấy như trời đất sụp đổ.
"Dương Liễu!"
"Dương Liễu!"
gào thét khản cổ về phía dòng sông.
Đáp chỉ tiếng nước chảy cuồn cuộn.
Không chút do dự, cởi áo khoác, đạp giày thể thao lao thẳng xuống dòng nước.
Những con sóng dữ dội lập tức nhấn chìm . cố sức khua tay, nổi chìm mặt nước, gắng tìm kiếm tung tích của Dương Liễu.
Dương Liễu là bé gái nhỏ nhất khối lớp , mới tròn 5 tuổi. Vốn đến tuổi học, nhưng bố thời gian trông nom nên gửi bé trường nhờ trông coi.
Chiều hôm đó, đưa bọn trẻ bãi cỏ học thể d.ụ.c. Sau khi hoạt động tự do kết thúc, lúc tập trung điểm danh, phát hiện Dương Liễu biến mất.
hoảng hốt tìm kiếm khắp nơi, lùng sục từ bãi cỏ đến rừng cây, theo con đường nhỏ đến bờ sông ngoài làng, và phát hiện chiếc giày nhỏ mặt nước.
Đây chính là giày của Dương Liễu.
Sau gót giày đính một con bướm màu hồng to.
Dương Liễu từng khoe với , bảo rằng đó là quà sinh nhật 5 tuổi tự tay cho bé, vẫn còn ấn tượng sâu sắc.
Dòng nước ngày càng chảy xiết, bơi một hồi lâu, cả sắp kiệt sức.
Những con sóng khổng lồ như mãnh thú nuốt chửng lấy đỉnh đầu .
tìm thấy con bé.
Cơ thể dần chìm xuống, đầu cũng còn sức để ngoi lên khỏi mặt nước...
dồn hết chút sức lực cuối cùng, chật vật bơi bờ, bám lấy tảng đá hổn hển bò lên.
Lúc , cảnh tượng hiện mắt khiến bàng hoàng tột độ--
Hơn bốn mươi đứa trẻ đang ngay ngắn thành ba hàng.
Đứa nào đứa nấy đều áp sát tay đường chỉ quần, thẳng tắp, mặt nở nụ .
"Cô ơi, cô đang gì thế ạ?" Một đứa trong đó lên tiếng.
"Mau gọi lớn đến ! Dương Liễu rơi xuống sông !" thở dốc hét lên.
"Tại gọi lớn ạ?" Đứa trẻ đó toe toét, "Rơi xuống sông thì rơi thôi ạ."
"Con bé sẽ c.h.ế.t đuối đấy! Đi mau !" gào lên đầy giận dữ.