19
" rời ."
Trong ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, kiên định với lão trưởng thôn.
"Trưởng thôn, sức khỏe lắm, thể tiếp tục công việc giảng dạy nữa. Cho hỏi thuyền đưa đón bao giờ mới đến ạ?"
Đối diện với là những gương mặt đầy thất vọng của dân làng.
"Cô Trì, cô thật sự ?" Họ biểu lộ vẻ vô cùng luyến tiếc.
"Thật ạ!"
"Được ." Lão trưởng thôn phất tay, ngăn tiếng ồn ào níu kéo của , sang bảo : "Cô lúc nào?"
"Càng sớm càng ạ!"
"Được, để liên hệ với chèo thuyền, bảo tối nay đến. Cô Trì, tối nay đúng 8 giờ, cô bến đò đợi thuyền nhé."
vui mừng khôn xiết thu dọn hành lý.
Sau đó gọi điện cho cố vấn học tập, bố và bạn trai để giải thích tình trạng hiện tại của :
"Gần đây tinh thần con bất , thực sự gắng gượng nổi nữa, con cần về nhà để khám bệnh."
Lần , họ đều ủng hộ quyết định của .
Cuối cùng cũng thể giải thoát .
Cái dự án nghiên cứu , ai giữ thì giữ .
lo giữ cái mạng .
20
Ánh hoàng hôn buông xuống.
bên bờ sông, đợi chiếc đò ngang.
Dân làng lượt mời dùng bữa tối cuối cùng, nhưng đều từ chối.
Đám học trò gốc cây hòe già vẫy tay tạm biệt , lóc sụt sùi, dùng khăn tay lau mắt.
bọn chúng đang giả vờ .
Bởi vì rõ ràng ở khóe mắt chúng hề lấy một giọt nước mắt.
ngoảnh mặt , thèm để ý đến bọn chúng.
Người bên bờ sông càng lúc càng đông, gần như cả thôn đều đến đây.
Họ ca hát, trò chuyện, hỏi thăm lẫn . Kẻ thì bên bờ giặt quần áo, thì nhảy xuống sông bơi lội, đùa vui vẻ bên những con vịt trời và uyên ương.
Còn chỉ một lòng một chờ màn đêm buông xuống.
Thế nhưng, đợi mãi, trời vẫn chịu tối.
liếc đồng hồ đeo tay, 7 giờ 57 phút.
Sắp .
Ánh tà dương màu m.á.u dập dềnh mặt sông, lũ vịt trời và uyên ương len lỏi giữa làn ráng chiều lấp lánh.
Lại đợi thêm một lúc lâu nữa.
Cúi đầu đồng hồ, 7 giờ 58 phút.
Trời ơi, cảm giác ít nhất cũng trôi qua 15 phút , thể mới chỉ 1 phút chứ?!
Chiều tối càng thêm đậm đặc, chuyển từ đỏ kim sang cam sẫm.
Hoàng hôn đè nặng khiến khó thở.
đồng hồ thêm nữa.
Vẫn là 7 giờ 58 phút.
chằm chằm kim giây.
Không , thật sự .
Mắt thường thấy kim giây di chuyển.
dán mắt mặt đồng hồ, gần như dùng ánh của đục thủng một lỗ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngoi-lang-gia/chuong-7.html.]
Mãi lâu như một thế kỷ trôi qua, kim giây mới chậm chạp nhích một vạch như một con ốc sên.
Đồng hồ của hỏng !
lấy điện thoại xem giờ, kết quả cũng y hệt:
Những con im bất động.
Thời gian trôi qua chậm đến mức kỳ lạ, chậm đến mức khó mà chịu đựng nổi.
"Bây giờ là mấy giờ ?"
lớn tiếng hỏi những dân bên bờ sông.
họ đều lờ , giặt đồ vẫn giặt, kẻ nghịch nước vẫn nghịch, trò chuyện vẫn cứ trò chuyện.
đến bên một đàn bà đang giặt quần áo, vỗ nhẹ lên vai bà .
"Bây giờ là mấy giờ ?" hỏi.
Bà đáp.
cúi đầu xuống dòng sông, bàng hoàng phát hiện, bóng của đàn bà nước hề ngũ quan!
Trên gương mặt phẳng lì như tờ giấy trắng, trống rỗng lấy một thứ gì.
loạng choạng lùi một bước dài.
Khoảnh khắc , chợt rõ, thứ đang dập dềnh sông là tà dương, mà là m.á.u tươi đang cuồn cuộn chảy.
Dòng m.á.u đỏ thẫm hòa quyện làn nước trong suốt, nở rộ thành từng đóa hoa yêu dị.
Trong dòng sông m.á.u, vô cánh tay và chi thể đứt lìa trồi lên, ngày càng nhiều, ngày càng dày đặc. Từng cái xác một, lặng lẽ trôi dạt từ thượng nguồn xuống.
Vậy mà đám dân làng coi như chuyện gì, họ bơi lội trong m.á.u, đùa nghịch với lũ vịt trời trong m.á.u, dùng m.á.u tươi giặt quần áo, hào hứng vò những bong bóng xà phòng đỏ rực, vung tay hất lên những dải cầu vồng màu m.á.u ch.ói mắt.
khiếp sợ ngẩng đầu lên bầu trời.
Ráng chiều trời, cũng chẳng còn là ráng chiều nữa.
Vòm trời bao la trở thành tấm gương phản chiếu của dòng sông m.á.u. Những chi thể đứt lìa lấp lánh như trời, hợp thành dải ngân hà rực rỡ tựa biển hoa.
cố kìm nén cảm giác ch.óng mặt buồn nôn.
"Cô giáo , đừng vội. 8 giờ đò sẽ tới, chỉ còn 1 phút nữa thôi."
Lão trưởng thôn ngẩng gương mặt ngũ quan lên với .
Tất cả đều ngẩng mặt lên.
Tất cả đều ngũ quan.
Tà áo, mái tóc của họ hòa cùng tiếng điên loạn bay múa trong gió.
Không .
Không .
nhịn nữa!
lấy đà, nhảy xuống dòng sông đỏ như m.á.u, bơi về hướng hạ lưu.
Hôm nay, dù bơi, cũng bơi khỏi cái làng , bơi đến trấn Trúc Cương!
Ở thị trấn xe khách đến huyện. Ngồi đến huyện đổi xe bus lên thành phố, đó thể tàu cao tốc để về nhà.
dốc hết sức bình sinh bơi .
Trời ngày càng tối.
Màn đêm cuối cùng buông xuống.
bây giờ là mấy giờ, chỉ cắm đầu bơi về phía .
Trong làn sương đêm đen kịt, dòng nước vô tận, những bụi cỏ dại tẻ nhạt, cùng vách đá cheo leo hai bên bờ cứ kéo dài đến tận chân trời xa tắp thấy điểm dừng.
Đêm về khuya.
......
21
Đêm về khuya.