Ông nội vốn chút bản lĩnh chữa bệnh cứu , thôn dân lúc đau đầu nhức óc nhờ ông chạy chữa.
Bà lão chủ nhà quệt mặt một cái, giọng sang sảng như chuông đồng: "Đừng đây tán hươu tán vượn nữa. Nhà cửa lão Bạch bao lâu nay ở, bụi bám dày đến mức trồng cả khoai đấy, chúng dọn dẹp hộ con bé !"
Thế là ào một cái, đám đông hộ tống về căn nhà cũ. Bà lão đôn đốc hàng xóm láng giềng, mỗi một tay giúp dọn dẹp nhà cửa sạch bong kin kít.
Ai giúp việc tay chân cũng chẳng để rảnh rỗi. Nhà mang bánh đậu nếp sang, nhà đem khoai lang nướng tới, cả một nồi xương ống hầm dưa chua nóng hổi cũng bưng lên bàn. Hơi ấm từ chiếc giường lò phả khiến mắt cay xè, mũi đỏ hoe, "Cháu cảm ơn các ông bà, cô chú ạ!"
Mọi vây quanh hiền: "Khách sáo cái gì? Cháu gái lão Bạch thì cũng là cháu gái của tất cả chúng thôi."
"Con bé ngoan thật, tháo vát nữa!"
"Chứ còn gì nữa, hào phóng tự nhiên thế ai mà chẳng thương?"
"Mai qua nhà bà ăn gà hầm nấm nhé?"
"Phải qua nhà chú , nhà chú thịt lợn hầm miến ngon lắm!"
4.
Đêm khuya, từ phía gian bếp vọng những tiếng sột soạt, lách cách. vớ lấy cây gậy chống của ông nội, rón rén tiến gần. Trên nền đất, một bóng đen nhỏ thó đang c.ắ.n gì đó kêu răng rắc.
bật đèn lên, hóa chính là con chuột lớn hôm nọ. Hai cái chân của nó đang ôm một hạt mắc ca (macca), gặm đến mức quên cả trời đất. Bên cạnh là hộp quà hạt khô mang về, rơi vãi tung tóe khắp sàn. Thấy , con chuột cũng chẳng thèm sợ hãi. Nó rung rinh chòm râu, hất hàm lên giọng vẻ oai phong: "Con nhóc nhà họ Bạch, hôm qua nếu nhờ linh tính gọi điện báo cảnh sát thì giờ cái mạng nhỏ của ngươi tong ."
"Ta ăn chút hạt của ngươi, chắc tính toán gì nhỉ?"
Mẹ ơi, hóa đó thực sự là mơ! run rẩy hỏi: "Vậy còn con Hồ ly với con chồn ..."
Con chuột đất nhíu mày: "Cái con bé vô lễ thế ?"
"Sao gọi thẳng tên thế, luận về vai vế ngươi gọi là Hồ Tam Thái bà và Hoàng Lão Thái gia!"
"Chuột chuột đây vai vế nhỏ, ngươi cứ tạm gọi một tiếng Hôi thúc (chú Xám) ."
Nó tự nhiên như ở nhà , dùng đuôi gạt một đống hạt Hướng dương về phía : "Đừng khách sáo nhá, cứ coi như nhà , cứ tự nhiên mà ăn!"
Đến lúc , đầu óc mới chậm chạp nhớ những câu chuyện ông nội từng kể về Ngũ Đại Bảo Gia Tiên ở vùng Đông Bắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngu-tien-quy-gia/chuong-2.html.]
"Chú Hôi" mắt chắc chắn chính là Hôi Tiên – vị Chuột tiên trong hàng ngũ Hồ - Hoàng - Bạch - Liễu - Hôi . (*Gồm: Hồ Tiên (hồ ly), Hoàng Tiên (chồn vàng), Bạch Tiên (nhím), Liễu Tiên (rắn) và Hôi Tiên (chuột).)
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
c.ắ.n hạt hướng dương, tò mò hỏi: "Chú Hôi, chỉ thấy mỗi chú, còn Hồ Tam Thái bà và Hoàng Lão Thái gia tới ạ?"
Chú Hôi khoan khoái gặm hạt dẻ , chòm râu nhỏ rung rung: "Hai vị đó tuổi tác cao , bình thường thích lung tung."
càng tò mò hơn: "Vậy họ còn đến cứu cháu?"
Chú Hôi thở dài một tiếng: "Ông nội ngươi ở cứ cuống quýt lên cầu xin bọn cứu lấy đứa cháu gái cưng ."
"Ở đất Đông Bắc , chuyện của con trẻ là lớn nhất thiên hạ, bất kể bọn bảo hộ cho nhà nào, vai vế cao đến , chuyện tuyệt đối hàm hồ."
Lòng bỗng thấy ấm áp vô ngần. Trong đầu hiện lên hình ảnh một ông lão nhỏ nhắn, lưng khom, tay chống gậy, hở là ho khan vài tiếng.
"Chú Hôi, ông nội cháu ở đó vẫn khỏe chứ ạ?"
Chú Hôi ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen đầy thắc mắc: "Ông lắm, chẳng qua giờ tiện lên thăm ngươi thôi."
thầm nghĩ, chẳng là tiện , ông nội ba năm . Chỉ là tại ông vẫn đầu thai.
Chú Hôi tiếp: "Ông nội ngươi đang ngủ Đông trong hốc cây, cử động . Nếu thì ông cũng chẳng nhờ bọn giúp."
trợn tròn mắt: "Ngủ Đông cái gì ạ? Chẳng ông nội cháu mất lâu ?"
Chú Hôi dùng ánh mắt như kẻ ngốc để : "Ông nội ngươi mà mất ?"
"Ông là Bạch Tiên mà!"
5.
Bạch Tiên chính là Nhím tiên trong năm vị Bảo Gia Tiên Đông Bắc. Chú Hôi kể rằng, thôn Bạch Hoa vốn dĩ đủ Ngũ Đại Bảo Gia Tiên bảo hộ. Trăm năm , Liễu gia - Rắn tiên, đột nhiên biến mất, chỉ còn bốn nhà. Lúc đó ông nội đầy trăm tuổi, thật đắc đạo thành Bảo Gia Tiên, nên chỉ thể hóa thành nhân hình xuất hiện.
Vẻ mặt của lúc bấy giờ chắc hẳn đặc sắc lắm. Chú Hôi lúc mới nhận : "Gì thế, những chuyện ông từng với ngươi ?"
chậm rãi lắc đầu. Chú Hôi bật : "Lão già , kín miệng thật đấy!"
Kể từ năm ông nội qua đời, rời bỏ căn nhà trống trải , rời bỏ cả vùng Đông Bắc. là đứa trẻ ông nhặt về, còn ông, chẳng còn vướng bận gì ở đây nữa, chỉ còn nỗi đau thương mỗi khi chạm cảnh cũ. Lang bạt nơi đất khách quê mấy năm trời, vài hôm , mơ thấy ông đang hút t.h.u.ố.c lá sợi, bảo là nhớ . Vì thế mới hạ quyết tâm về quê ăn Tết.