Người Giữ Vị - CHƯƠNG 10: THẤT BẠI NGỌT ĐẮNG

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:43:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong thư màu đen đơn thuần là một lời mời mà nó là một "Chiến thư vị giác" mang theo lạnh của những phòng thí nghiệm vô trùng. Bên trong, dòng chữ in bằng mực phản quang tím sẫm, thứ ánh sáng vốn chỉ dành cho những mệnh lệnh tối cao của Tập đoàn Tịnh Vị:

 

"Gửi Người Giữ Vị. Cô nghĩ rằng những tàn dư của ký ức thể chiến thắng sự chính xác tuyệt đối của khoa học tương lai? Hãy đến Đấu trường Khu vực 7 tối nay. Đối thủ của cô: Minh Triết – Thiên tài Ẩm thực Phân t.ử. Hãy để chúng chứng kiến sự lụi tàn của một ảo tưởng mơ mộng."

 

An Nhiên siết c.h.ặ.t lá thư, những đầu ngón tay cô trắng bệch. 

 

Khang bên cạnh, khẽ chạm tay mặt bàn gỗ, đôi tai giật nhẹ như đang bắt lấy một tần mong .

 

"Chị Nhiên, tiếng của lá thư ... Nó tiếng giấy." Khang thì thầm, giọng run rẩy:

 

"Nó sắc lẹm và khô khốc như một chiếc máy c.h.é.m đang chờ chực. Nó nhịp điệu, thở, chỉ một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn."

 

"Chị , Khang ạ." An Nhiên ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong bếp. 

 

"Nếu đối mặt, họ sẽ biến “Quán Vị Xưa” của chúng thành một cái bia ngắm vĩnh viễn. Chị cho họ thấy, vị giác là một phép tính."

 

Đấu trường Khu vực 7.

 

Nó là một gian phòng thí nghiệm khổng lồ, trắng toát đến nhức mắt, hơn là một gian bếp. Ở đó khói bếp, nồi đất mùi gừng nướng. Mà chỉ những ống nghiệm thủy tinh sáng bóng, những máy li tâm xoay vòng liên tục và các bình chứa nitơ lỏng bốc khói trắng xóa, tạo nên một bầu khí u uẩn như trong một phòng phẫu thuật cao cấp.

 

Minh Triết đó, mặc chiếc áo đầu bếp màu trắng tinh khôi, phẳng phiu đến mức lấy một nếp nhăn. 

 

Ánh mắt sắc lạnh như pha lê, An Nhiên bằng sự thương hại của một kẻ nắm giữ chân lý. 

 

Anh dùng d.a.o, mà dùng một bộ kim tiêm vi lượng và những thiết đo lường chính xác đến phần nghìn miligam.

 

"Chào cô, hoài cổ cuối cùng." 

 

Minh Triết mỉa mai, đôi tay đeo găng cao su xanh nhạt cử động điêu luyện. 

 

"Chủ đề của cuộc đối đầu hôm nay: Sự Tinh Khiết Của Vị Ngọt. Cô 30 phút để chứng minh rằng những thứ tạp chất mà cô gọi là “hương vị” vẫn còn giá trị."

 

An Nhiên nhắm mắt, cố gắng tìm sự tĩnh lặng giữa tiếng rít của máy móc. 

 

Cô quyết định món Chè Trôi Nước – món ăn mà cô vẫn thường nấu những đêm mưa, khi hương gừng nồng nàn thể xua tan nỗi buồn. 

 

Cô dùng gạo nếp cái hoa vàng chọn lọc thủ công, nhân đậu xanh sên đường phèn thanh khiết. 

 

Cô kích hoạt Thanh Tẩy Vị Giác của Diệp Chanh, khiến từng hạt đậu trở nên bóng bẩy, loại bỏ dư vị chát đắng của thời gian.

 

Trong khi đó, Minh Triết thao tác như một vị thần của con

 

Anh chiết xuất tinh chất từ củ cải đường, đó áp dụng kỹ thuật "Spherification" – cầu hóa phân t.ử – để tạo những viên ngọc trong suốt chứa đựng vị ngọt đạt đến độ tinh khiết 99.9%.

 

Khi hai món ăn đưa lên bàn giám khảo – một hệ thống AI mang mã hiệu "Thẩm Vị Nhân Tạo" – những dòng thông bắt đầu nhảy múa màn hình khổng lồ:

 

[Đánh giá món ăn: Minh Triết.

 

Độ chuẩn xác cấu trúc: 100/100.

 

Hiệu suất dinh dưỡng: 100/100.

 

Điểm Vị Giác (Độ nhạy thần kinh): 98/100.]

 

[Đánh giá món ăn: An Nhiên.

 

Độ chuẩn xác cấu trúc: 60/100. (Cảnh báo: Chứa quá nhiều tạp chất hữu cơ.)

 

Hiệu suất dinh dưỡng: 75/100.

 

Điểm Vị Giác: ? (Hệ thống thể phân tích các chỉ cảm xúc.)]

 

"Cô thua ." Minh Triết nhạt, ánh đèn neon hắt lên khuôn mặt một màu xanh nhợt nhạt. 

 

"Món ăn của cô quá “hỗn loạn”. Nó quá nhiều mùi phụ: mùi khói bếp ám , vị nồng của gừng già, mùi của vỏ đỗ tinh lọc ... Hệ thống của Tịnh Vị chỉ chấp nhận sự hảo đơn nhất, sự lộn xộn của ký ức."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-giu-vi/chuong-10-that-bai-ngot-dang.html.]

 

An Nhiên bàng hoàng, cô nếm thử viên cầu của Minh Triết. 

 

Nó ngọt. 

 

Một vị ngọt sắc sảo, sảng khoái đến mức khiến các nơ-ron thần kinh hưng phấn ngay lập tức. 

 

khi vị ngọt tan , một cảm giác trống rỗng mênh m.ô.n.g bủa vây lấy cô. 

 

để dư vị, để ấm, giống như một nụ hôn của máy móc – hảo nhưng vô hồn.

 

trong thế giới , luật chơi thuộc về kẻ tạo máy móc. 

 

Bảng hệ thống của An Nhiên bỗng rung lên bần bật, các dòng chữ chuyển sang màu xám xịt buồn bã.

 

[Ting! Thất bại trong trận giao hữu đầu tiên.] 

 

[Hình phạt: Kỹ năng "Cảm Vị Thần Tốc" phong ấn 50%. Tinh thần ký chủ rơi trạng thái "Sương Mù".]

 

An Nhiên bước khỏi đấu trường trong cơn mưa lạnh của thành phố. 

 

Lần đầu tiên, cô thấy nhỏ bé và bất lực. 

 

cô đang quá bảo thủ? 

 

thế giới thực sự còn chỗ cho những hương vị rắc rối, đầy "tạp chất" của cô?

 

Cô trở về quán, sụp xuống sàn bếp lạnh ngắt. 

 

Diệp Chanh cũng ủ rũ đậu vai cô, ánh sáng xanh mờ nhạt hẳn như một ngọn đèn sắp cạn dầu.

 

"Chị Nhiên..." Khang bước đến, nhẹ nhàng đặt tay cô một chén nước trắng. 

 

"Chị nếm thử xem, nước em đun."

 

An Nhiên nhấp một ngụm theo bản năng. 

 

Nước vị chát nhẹ của lá rừng, nhưng ngay đó, một vị ngọt hậu dịu dàng bắt đầu trỗi dậy, len lỏi tận cổ họng, sưởi ấm l.ồ.ng n.g.ự.c đang giá băng của cô.

 

An Nhiên nhấp một ngụm. Nước vị chát, dần dần trở nên ngọt hậu.

 

"Đây là nước vối em hãm bằng củi vụn." Khang nhỏ, ánh mắt ấm áp như ngọn lửa bếp. 

 

"Nó tinh khiết như viên đường của . Nó vị đắng của lá khô, vị nồng của đất trời và cả vị mồ hôi của em khi nhóm bếp. chị thấy đấy, vị ngọt của nó... Nó “ở ” với chị lâu hơn bất cứ thứ gì."

 

An Nhiên sững

 

chằm chằm chén nước vối rẻ tiền trong tay. 

 

 

Thất bại vì hương vị của cô kém cỏi, mà vì cô mắc bẫy khi cố gắng ép luật chơi của họ – luật chơi của những con vô hồn và sự tinh khiết tuyệt đối. 

 

Đỉnh cao của ẩm thực là loại bỏ tạp chất, mà là hòa hợp chúng để tạo nên một dư âm thể nào quên.

 

[Ting! Thức tỉnh trạng thái tâm cảnh: "Vị Đắng Của Sự Trưởng Thành".] 

 

[Nhiệm vụ chính tuyến: "Sợi Mì Nói Chuyện".

 

Nội dung: Tìm bản ngã thông qua việc lắng linh hồn của bột mì và sự chuyển động của nước.]

 

"Cảm ơn em, Khang." An Nhiên dậy, ánh mắt cô còn sự mờ đục của nghi ngờ mà trở nên sắc sảo và sâu thẳm hơn bao giờ hết. 

 

"Hắn máy móc, nhưng “Dư âm”. Chị sẽ cho thấy, đỉnh cao thực sự ở sự tinh khiết của phòng thí nghiệm, mà ở sự Hòa Hợp giữa con và vạn vật."

 

Loading...