Người Giữ Vị - CHƯƠNG 9: LINH HƯƠNG LÁ CHANH
Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:43:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đêm bánh xèo rộn rã, khi những dư âm giòn tan của thực khách còn vương trong gian, “Quán Vị Xưa” tạm thời yêu bình. Thế nhưng, giữa cái vẻ bình yên , An Nhiên nhận thấy một điều bất thường đang xảy ngay trong lòng bàn tay .
Diệp Chanh Tinh Tinh – linh hương cùng cô vượt qua những giờ phút sinh t.ử – đang héo mòn một cách đáng sợ. Đôi cánh mỏng tang từng rung động mạnh mẽ như cánh bướm đêm giờ rũ xuống, sắc xanh lục tràn đầy nhựa sống chuyển sang một màu xám tro nhợt nhạt, như thể một thở t.ử thần chạm nó.
[Ting! Thông báo khẩn cấp: Linh Hương "Nhiễm Độc Vô Vị".
Nguyên nhân: Tác động từ dư lượng hóa chất trong cơn mưa Tịnh Hóa của Tập đoàn Tịnh Vị.
Hậu quả: Nếu cứu chữa trong vòng 12 giờ, Linh Hương Diệp Chanh sẽ tan biến hư . Ký chủ sẽ vĩnh viễn mất kỹ năng Trấn Hương.
Yêu cầu thăng cấp thần tốc: Tìm kiếm "Tinh Túy Lá Chanh Cổ Thụ" và "Giọt Sương Ban Mai Nguyên Thủy".]
"Không , chị sẽ để em biến mất!" An Nhiên thì thầm, giọng cô nghẹn khi sinh vật nhỏ bé đang run rẩy trong lòng bàn tay.
Cô cảm nhận một nỗi đau âm ỉ, như thể sợi dây liên kết linh hồn giữa cô và thế giới hương vị đang một nhát kéo vô hình cắt rời.
Khang tiến gần, bằng mắt mà nghiêng đầu áp tai một chiếc lá chanh khô khốc cái cây già sân.
Gương mặt đanh , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.
"Chị ơi, tiếng của cái cây yếu quá... Nó còn hát nữa, nó đang rên rỉ. Nó rằng tầng khí quyển ở đây hóa chất siết cổ, nó còn đủ sức để chưng cất tinh túy nữa ."
Ngay lúc đó, bảng hệ thống bỗng phát một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ, hiển thị một bản đồ mờ ảo như vẽ bằng khói.
Một điểm sáng duy nhất nhấp nháy ở rìa thành phố – nơi "Khu Bảo Tồn Thực Vật" bỏ hoang từ hàng thập kỷ. Đó từng là khu vườn bí mật của gia đình họ An khi Tịnh Vị niêm phong và dán nhãn "vùng ô nhiễm sinh học".
An Nhiên và Khang lập tức lên đường sự che phủ của màn đêm xám xịt.
Khi đến nơi, mặt họ là một rừng cây mà là một pháo đài thép.
Hàng rào điện cao v.út chạy dài, tỏa thứ ánh sáng tím ngắt của c.h.ế.t ch.óc với biển báo sắc lạnh: "VÙNG CẤM – ĐANG TỊNH HÓA".
[Kích hoạt kỹ năng: Cảm Vị Thần Tốc - Tầm xa.]
An Nhiên hít một sâu, gạt bỏ tiếng ồn của máy móc xung quanh để tập trung bộ giác quan.
Giữa mùi nhựa đường nồng nặc và mùi sắt rỉ của hàng rào, cô bắt một sợi hương mỏng manh đến mức gần như vô hình – nó thanh khiết, cay nồng và mang đậm vị chát của thời gian.
"Ở đằng ! Trong lõi của khu bảo tồn, trái tim của khu vườn vẫn còn đập." Cô thầm , chỉ tay về phía một vùng tối thẫm giữa những khối bê tông.
Họ lẻn qua một khe hở nhỏ của hàng rào điện ăn mòn.
Bên trong, cảnh tượng thật tiêu điều và đau đớn. Những cái cây quý hiếm bao phủ bởi lớp màng nhựa sinh học trong suốt để ngăn chặn mùi hương phát tán ngoài. Trông chúng giống như những xác ướp giam cầm trong quan tài kính.
Tuy nhiên, ở tâm điểm của khu vườn, một cây chanh cổ thụ với hình xù xì, đầy những vết sẹo của thời gian vẫn hiên ngang vững.
Rễ của nó bám sâu một mạch nước ngầm nhỏ nhoi, trong vắt chảy từ khe đá – nơi duy nhất mà bàn tay Tịnh Vị thể chạm tới.
Ngay khi An Nhiên định bước tới, một luồng ánh sáng đỏ rực quét qua mặt đất.
[Cảnh báo: Robot tuần tra Tịnh Vị - Mẫu “Mũi Cưa”.]
Một con robot hình dáng như loài ch.ó săn máy với bộ khung thép đen bóng lao từ bóng tối.
Cái mũi của nó để ngửi, mà là một mũi khoan bằng hợp kim titan xoay tròn với tốc độ cực đại, phát tiếng rít ch.ói tai.
Nó là "thợ săn" chuyên tiêu diệt bất kỳ mầm sống nào trong danh mục "tiêu chuẩn hóa".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-giu-vi/chuong-9-linh-huong-la-chanh.html.]
"Chị Nhiên, lấy tinh túy , để em cản nó!" Khang hét lớn.
Cậu rút hai thanh gỗ sồi mang theo bên , bắt đầu gõ theo một tần kỳ lạ, dồn dập và sắc bén.
Cộc!
Cộc!
Cạch!
Âm thanh vang xa mà tập trung thành một luồng sóng âm cực mạnh, đ.â.m thẳng bộ cảm biến nhạy cảm của con robot.
Con “Mũi Cưa” khựng , đầu nó mòng mòng, hệ thống định vị nhiễu loạn bởi những tần âm thanh hỗn mang mà Khang tạo .
Tranh thủ khoảnh khắc quý giá, An Nhiên lao đến gốc cây cổ thụ.
Trên chiếc lá chanh lớn nhất, xanh thẫm và đầy gân guốc, một giọt nước tròn trịa, trong vắt đang đọng như một viên kim cương của đất trời. Đó chính là "Giọt sương ban mai nguyên thủy" – kết tinh từ thở thuần khiết của lòng đất một đêm dài đấu tranh với khói bụi.
Cô nhẹ nhàng đưa Diệp Chanh gần giọt sương.
Linh hương nhỏ bé run rẩy, dùng chút sức tàn cuối cùng để chạm mặt nước. Ngay khi giọt sương thấm lớp cánh mỏng, một hiện tượng kỳ vĩ xảy .
[Ting! Quá trình Thăng Cấp bắt đầu!]
Một luồng ánh sáng xanh bùng nổ mạnh mẽ, rực rỡ và ấm áp đến mức tê liệt bộ ống kính quang học của con robot tuần tra gần đó.
Diệp Chanh còn là một chiếc lá đơn độc nữa. Trong quầng sáng , nó hóa thành một thiếu nữ tí hon xinh thoát tục, mái tóc xanh biếc như ngọc và bộ váy dệt từ những cánh hoa chanh trắng muốt. Một mùi hương thanh tao, mạnh mẽ và đầy quyền năng tỏa , phủ kín cả khu vườn bỏ hoang.
[Chúc mừng! Linh Hương Diệp Chanh Thức Tỉnh Toàn Phần.]
Kỹ năng mới: Thanh Tẩy Vị Giác (Xóa bỏ độc tố hóa học và tạp chất vô tính trong nguyên liệu).
Kỹ năng mới: Hương Kiếm (Tạo những lưỡi d.a.o bằng mật độ mùi hương cực cao để bảo vệ gian bếp hoặc trấn áp kẻ thù).]
[Cảm ơn chị, An Nhiên. Em thực sự trở về .] Một giọng trong trẻo như tiếng chuông gió vang lên trực tiếp trong tiềm thức của cô.
Con robot tuần tra lúc lấy định vị, nó gầm gừ lao tấn công nữa với mũi khoan rít lên điên cuồng.
Diệp Chanh khẽ mỉm , đôi tay nhỏ bé b.úng nhẹ trung.
Một luồng hương thơm sắc lẹm như kiếm khí, mang theo vị cay nồng của vỏ chanh, c.h.é.m ngang qua gian.
Xoẹt!
Bộ vỏ thép dày đặc của con robot cắt rời, hệ thống mạch điện bên trong đoản mạch bốc khói nghi ngút, nó đổ sụp xuống đất như một đống sắt vụn vô tri.
An Nhiên và Khang nhanh ch.óng rời khỏi khu bảo tồn ngay khi tiếng còi báo động của lực lượng viện trợ Tịnh Vị vang dội khắp bầu trời đêm.
Trở về “Quán Vị Xưa”, khi bình minh đầu tiên ló dạng, An Nhiên đôi bàn tay , nơi Diệp Chanh đang nhảy múa những hũ gia vị.
Cô còn cảm thấy run sợ những cơn mưa hóa chất những Thẩm Vị Viên lạnh lùng nữa. Cô nhận rằng đang nắm giữ một quyền năng thể chữa lành cả một thế giới đang khô héo.
ngay khi bước gian bếp, sự hưng phấn của cô khựng .
Trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi cô thường dùng để thái hành, một phong thư màu đen tuyền đang im lìm.
Trên phong thư in logo của một cuộc thi ẩm thực danh giá nhất đất nước: THI ĐỈNH VỊ.